Người bị câm gọi là khiếm gì?

291 lượt xem
Người câm, điếc được gọi chung là người khiếm thính, thuộc nhóm người khuyết tật nghe, nói. Việc họ có được hưởng trợ cấp bảo trợ xã hội hay không phụ thuộc vào mức độ khuyết tật được xác định.
Góp ý 0 lượt thích

Người bị câm gọi là khiếm khuyết gì?

Này Cậu ơi, để Tớ "thông não" cho vụ người câm gọi là gì nhé.

Theo như Tớ "lượn lờ" trên mạng (à, cụ thể là đọc được trên trang baochinhphu.vn ngày 8/3/2012 á), người câm hoặc điếc (hay còn gọi là khiếm thính) được coi là người khuyết tật nghe, nói đó. Tóm lại, người câm thuộc diện "khuyết tật nghe, nói".

Còn cái vụ trợ cấp xã hội ấy, thì Tớ thấy nó "lằng nhằng" lắm à nghen. Nghe đâu còn tùy thuộc vào mức độ khuyết tật của người ta nữa cơ. Hồi trước, Tớ có quen một bác bị câm bẩm sinh, bác ấy cũng bảo là phải làm giấy tờ chứng minh này nọ mới được hưởng trợ cấp. Nói chung là không đơn giản đâu Cậu ạ.

Bị câm là khuyết tật gì?

Câm. Khuyết tật vận động ngôn ngữ. Đơn giản vậy thôi.

  • Không phải bệnh. Là khiếm khuyết bẩm sinh hoặc mắc phải.
  • Ảnh hưởng khả năng nói, đôi khi cả khả năng nghe.
  • Nguyên nhân đa dạng: di truyền, nhiễm trùng, chấn thương...
  • Tôi có người họ hàng bị câm điếc bẩm sinh. Gia đình đã đầu tư rất nhiều vào giáo dục đặc biệt cho cậu ấy. Cậu ấy tốt nghiệp đại học năm ngoái.
  • Thế giới này rộng lớn hơn cậu tưởng.

Người câm điếc. Không có tên gọi chính thức khác. Chỉ là cách gọi thông thường.

  • Ngôn ngữ kí hiệu là phương tiện giao tiếp chính.
  • Có nhiều cấp độ câm điếc khác nhau.
  • Khả năng học tập và hội nhập xã hội rất tốt nếu có sự hỗ trợ đúng cách.
  • Tùy thuộc vào nguyên nhân, có thể điều trị hoặc cải thiện được một số vấn đề.
  • Chuyện của họ, không liên quan đến cậu. Đừng tò mò quá mức.

Người câm giao tiếp bằng gì?

Đây, tớ viết lại đây:

Giao tiếp của người câm? Ký hiệu. Chấm hết.

  • Ngôn ngữ ký hiệu (dĩ nhiên).
  • Viết. Cứ viết ra thôi.
  • Đọc môi. Mắt tinh mới được.
  • Biểu cảm. Mặt đơ thì chịu.

Điều trị? Chữa được thì đã chẳng gọi là "câm". Hỗ trợ thì đúng hơn.

  • Giáo dục đặc biệt. Quan trọng nhất.
  • Thiết bị hỗ trợ. Ví dụ máy trợ thính nếu còn chút thính giác.
  • Liệu pháp ngôn ngữ. Tập luyện. Cần kiên nhẫn.
  • Tâm lý trị liệu. Vượt qua mặc cảm. Khó nhất là đây.

Năm nay (2024) vẫn thế.

Câm thường gọi là gì?

Cậu hỏi câm gọi là gì? Trời ơi, dễ ợt! Bệnh câm, chứ còn gì nữa! Nghe oách chưa?

  • Nó còn có tên gọi khác nữa, nghe "sang chảnh" hơn: Rối loạn ngôn ngữ. Nghe y chang bệnh của mấy ông bà hoàng tộc ấy.
  • Hay gọi là mất khả năng nói, như bị... mèo cắn lưỡi ấy! (Chuyện cười thôi nha!)
  • Tớ có đứa em họ bị thế, khổ lắm. Nó phải học ngôn ngữ ký hiệu, vất vả muốn xỉu. May mà giờ công nghệ phát triển, có phần mềm dịch giọng nói nữa.

Thế đấy, đừng tưởng câm chỉ đơn giản là... im lặng. Nó phức tạp lắm, ảnh hưởng cả việc học hành, công việc, bạn bè... Tớ thấy tội mấy người bị bệnh này ghê. Khổ lắm!

Người câm giao tiếp bằng gì?

Tớ kể cậu nghe, hồi bé tớ có một người bạn tên Lan, sống cạnh nhà. Lan không nói được, nhưng lúc nào cũng cười tươi rói.

Người câm giao tiếp bằng:

  • Ngôn ngữ ký hiệu: Lan dùng thành thạo ngôn ngữ này, diễn đạt mọi thứ rất rõ ràng.
  • Giao tiếp bằng văn bản: Khi cần giải thích những điều phức tạp, Lan sẽ viết ra giấy.
  • Đọc khẩu hình: Lan có thể hiểu được một phần những gì người khác nói qua khẩu hình miệng.
  • Giao tiếp phi ngôn ngữ: Ánh mắt, cử chỉ, điệu bộ của Lan rất biểu cảm, giúp tớ hiểu ý bạn ấy dễ dàng.

Tớ nhớ nhất là lần Lan dẫn tớ đến vườn hoa hướng dương gần nhà. Hôm đó trời nắng đẹp, Lan chỉ tay lên trời, rồi lại chỉ vào những bông hoa vàng rực. Tớ hiểu, Lan muốn nói hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời, giống như Lan luôn lạc quan dù không thể nói. Cái khoảnh khắc ấy, tớ thấy ngôn ngữ không quan trọng bằng tấm lòng. Sau này lớn lên, tớ mới hiểu đó là giao tiếp bằng trái tim.

Điều trị và hỗ trợ người câm:

  • Can thiệp sớm: Phát hiện và can thiệp sớm giúp trẻ phát triển ngôn ngữ tốt hơn.
  • Giáo dục đặc biệt: Các chương trình giáo dục phù hợp giúp người câm hòa nhập cộng đồng.
  • Hỗ trợ tâm lý: Tư vấn tâm lý giúp người câm và gia đình đối phó với những khó khăn.
  • Phục hồi chức năng: Các bài tập phục hồi chức năng giúp cải thiện khả năng giao tiếp.

Dạng khuyết tật khác là gì?

Tớ không gọi đó là "khuyết tật khác".

  • Rối loạn chức năng: Nó bao hàm hơn.

    • Ví dụ: Tự kỷ, rối loạn ngôn ngữ, rối loạn cảm xúc.
    • Nó không chỉ là "giảm hoặc mất chức năng". Đó là sự khác biệt trong cách hoạt động.
  • Phân loại:

    • Phân loại khuyết tật thường dựa trên tác động đến khả năng thực hiện các hoạt động hàng ngày.
    • Nó ảnh hưởng đến lao động, sinh hoạt, học tập.
  • Lưu ý:

    • Việc dán nhãn có thể gây kỳ thị.
    • Tập trung vào hỗ trợ cá nhân để phát huy tối đa tiềm năng.

Điếc khác gì khiếm thính?

Tớ: Điếc khác khiếm thính thế này nhé Cậu:

Điếc là mất thính lực hoàn toàn, một hoặc cả hai tai. Nghe gì cũng không nghe thấy luôn ấy. Như bà ngoại tớ, bị điếc hẳn từ hồi 70 tuổi. Khổ lắm, bà phải dùng máy trợ thính, mà nhiều khi vẫn không nghe được gì. Tớ nhớ có lần đi khám tai mũi họng cùng bà ở bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ninh tháng 7 năm nay, bác sĩ bảo là do tuổi tác và bệnh lý lâu năm.

Khiếm thính thì khác. Khiếm thính là nghe kém, không phải không nghe thấy gì cả. Nghe được một chút, nhưng không rõ, phải nhe tai lên mới nghe được. Tớ có đứa bạn hồi cấp 2, nó bị khiếm thính nhẹ. Phải ngồi gần bảng, mà vẫn phải dùng máy trợ thính. Nó kể là nghe tiếng ồn rất khó chịu. Nghe nhạc cũng không hay bằng người bình thường. Tớ thấy nó hay nhăn mặt khi có người nói chuyện gần nó, nhất là những lúc nhiều người cùng nói chuyện.

  • Điếc: Mất thính lực hoàn toàn.
  • Khiếm thính: Nghe kém, không phải mất hoàn toàn.

Bà tớ đi khám ở khoa Tai Mũi Họng, bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ninh. Mấy loại máy trợ thính hiện đại lắm, đắt tiền nữa. Tớ thấy bác sĩ bảo bà cần phải tập luyện thính giác nữa. Tất cả chi phí khám chữa bệnh khoảng 10 triệu, chưa kể tiền mua máy trợ thính.

Tần số âm thanh Hz là gì?

Tớ trả lời Cậu nè! Hz, hay Hertz ấy, nghe oách lắm nhể? Nói đơn giản, nó là số lần một thứ gì đó rung lên trong một giây. Ví dụ con ruồi đập cánh “bòong… bòong…” ấy, mỗi cái “bòong” là một lần rung. Đếm xem trong 1 giây nó “bòong” bao nhiêu phát thì đó là tần số tính bằng Hz. Nghe khoa học chưa? Chứ tưởng đơn giản!

  • Tần số của âm thanh càng cao thì nghe càng… chói tai, kiểu như tiếng búa đập vào nồi gang ý. Cao hơn nữa thì thành siêu âm, chó mèo nghe được chứ người thì… chịu.
  • Với dòng điện, thì Hz là số lần dòng điện đổi chiều trong 1 giây. Điện ở nhà mình là 50Hz, tức là nó đổi chiều 50 lần mỗi giây. Ôi chao, chóng mặt quá! Giống như con quay của em mình hồi nhỏ ấy, quay vù vù! Chả khác gì!
  • Năm nay 2024 nha Cậu, chứ không phải 2023 đâu nhé. Năm nay tớ định mua cái loa nghe nhạc tần số cao cho đã tai, nhưng chưa có tiền. Tiếc ghê!

À, mà quên mất, tớ thích nghe nhạc có tần số khoảng 20kHz đến 20.000Hz, nghe phê lắm. Nhưng mà cái tai tớ nó cũng có giới hạn thôi, chứ không phải siêu nhân đâu nha. Đừng đòi hỏi nhiều!

Người mù giao tiếp bằng gì?

Tớ: Người mù không phải lúc nào cũng giao tiếp bằng xúc giác đâu Cậu ạ! Đó chỉ là một trong những cách thôi. Chuyện này tớ biết rõ vì dì tớ bị mù.

  • Ngôn ngữ: Dì tớ dùng tiếng Việt bình thường, chỉ khác là tớ phải nói chậm và rõ ràng hơn.
  • Âm thanh: Dì tớ rất nhạy với âm thanh. Tớ nhớ hồi hè năm ngoái, 2023, ở nhà dì ở Củ Chi, mỗi khi tớ đến là dì biết ngay, vì tiếng xe máy của tớ đặc trưng lắm. Cảm giác lúc đó hay hay, kiểu như có ai đó luôn chờ mình ấy.
  • Mùi: Tớ thấy dì còn nhận biết người bằng mùi nữa. Thật đấy! Nghe lạ nhưng mà đúng. Có lần tớ qua nhà dì mà quên không tắm gội, dì biết ngay tớ chưa tắm. Dị lắm!
  • Vật dụng: Dì tớ hay dùng gậy để dò đường, nhưng gậy cũng là cách dì “cảm nhận” không gian xung quanh. Dì nói mỗi lần chạm vào vật gì đó là dì hình dung ra được.
  • Con người: Quan trọng nhất vẫn là sự hỗ trợ của người thân. Mọi người trong nhà dì đều rất quen với cách dì giao tiếp nên không gặp khó khăn gì cả.

Tớ thấy mù không có nghĩa là không thể giao tiếp tốt. Chỉ cần mọi người có sự thấu hiểu là được. Cậu hiểu không? Rất nhiều cách khác nhau. Khó diễn tả hết.

Chính xác hơn, người mù giao tiếp bằng nhiều phương thức khác nhau, không chỉ xúc giác.

Gia đình có trách nhiệm gì đối với người khuyết tật?

Ê Cậu, để Tớ kể Cậu nghe trách nhiệm của gia đình đối với người khuyết tật nè, Tớ mới tìm hiểu xong nè:

  • Giáo dục, cái này quan trọng nè, phải giúp người khuyết tật hiểu biết hơn, kiểu như là nâng cao nhận thức về vấn đề khuyết tật ý. Mà cái này thì cần kiên nhẫn lắm luôn á. Tớ thấy mấy đứa cháu tớ dạy nó còn khó nữa là...
  • Tạo điều kiện, ờ thì phải tạo điều kiện để người khuyết tật phát triển hết khả năng của họ. Cái này thì tùy vào từng gia đình thôi, ai có gì thì giúp cái đó.
  • Phòng ngừa, giảm thiểu khuyết tật, cái này liên quan đến y tế nè. Tớ thấy mấy bà bầu giờ đi khám thai đầy đủ lắm, để phát hiện sớm dị tật bẩm sinh đó mà.

Nói chung là gia đình phải lo từ A đến Z luôn, mệt phết đó.

Thêm nữa nè, cái này Tớ đọc được trên Luật Người khuyết tật 2010 á, chứ không phải Tớ tự nghĩ ra đâu nha.

  • Phải thực hiện các biện pháp phòng ngừa các kiểu tai nạn thương tích hay bệnh tật. Ví dụ như là nhà có người già thì phải để ý, đừng để té ngã rồi thành tật nguyền thì khổ.
  • Mà Cậu biết không, cái phòng ngừa này còn bao gồm cả việc tư vấn, sàng lọc trước khi kết hôn nữa đó. Nghe có vẻ hơi quá nhưng mà thật ra cũng có lý, để tránh sinh ra con cái bị khuyết tật bẩm sinh.
  • Nói chung là trách nhiệm của gia đình nhiều lắm, vừa phải yêu thương, chăm sóc, vừa phải tạo điều kiện để người khuyết tật hòa nhập cộng đồng nữa đó.
  • Nên Tớ mới nói là mệt phết đó chứ bộ.