Tại sao gọi là gò dầu?

104 lượt xem
Gò Dầu: Nguồn Gốc Tên GọiTên gọi "Gò Dầu" xuất phát từ thế kỷ XVII, khi người dân miền Trung đặt chân đến vùng đất gò ven sông Vàm Cỏ Đông. Nơi đây nổi bật với nhiều cây dầu, tạo nên địa danh quen thuộc và gắn liền với lịch sử khai khẩn vùng đất mới.
Góp ý 0 lượt thích

Vì sao địa danh có tên gọi là Gò Dầu?

Mi hỏi sao gọi là Gò Dầu hả? Dễ hiểu lắm! Ông bà mình kể lại, hồi ấy, khoảng giữa thế kỷ XVII ấy, người ta từ mấy tỉnh miền Trung kéo xuống đây lập nghiệp. Đến vùng đất này, thấy gò đất cao, cây dầu mọc um tùm cạnh sông Vàm Cỏ Đông. Thế là… Gò Dầu! Đơn giản vậy thôi.

Chính xác là ông ngoại mình kể, hồi ông ấy còn nhỏ, khoảng năm 1960 gì đó, ở quê ông, gần Gò Dầu, người ta vẫn còn thấy nhiều cây dầu lắm. Lúc đó, giá dầu rẻ lắm, chắc vài đồng một lít thôi, người ta dùng nấu ăn nhiều.

Mình nghĩ cái tên Gò Dầu nó mộc mạc, giản dị, giống như tính cách người dân vùng này vậy. Không cần cầu kỳ, nhưng lại rất dễ nhớ. Giờ thì cây dầu chắc ít rồi, nhưng cái tên Gò Dầu vẫn còn đó, ghi dấu một thời.

Tên gọi Gò Dầu bắt nguồn từ sự có mặt nhiều cây dầu.

Thế nhé, Mi!

Tại sao gọi là Trà Vinh?

Mi hỏi sao gọi là Trà Vinh hả? Ôi, Trà Vinh… cái tên cứ ngân nga mãi trong gió chiều Nam Bộ. Như một lời thì thầm của thời gian, của những huyền thoại xa xưa…

Trà Vinh, nghe sao mà dịu dàng, thanh thoát. Mà sao lại là Trà Vinh chứ không phải tên khác nhỉ? Suy nghĩ một hồi mới nhớ ra. Nghe bà ngoại kể, hồi bà còn nhỏ…

  • Tên gốc là Tra Vang, tiếng Khmer đó Mi.
  • Có lẽ… biến âm từ prha trapenh, nghĩa là ao linh thiêng.
  • Truyền thuyết kể rằng, người ta đào được tượng Phật dưới một cái ao ở vùng đất này. Đó là lý do, là nguồn cội của cái tên Trà Vinh.

Ký ức về những câu chuyện bà ngoại kể cứ ùa về. Hình ảnh ngôi nhà cổ kính bên dòng sông Hậu hiền hòa, ánh nắng vàng ươm nhuộm màu chiều tà… Trà Vinh… cái tên gợi lên bao nhiêu hoài niệm… thật đẹp… thật… thiêng liêng. Như chính mảnh đất này, đầy ắp ân tình…

Bà ngoại mình hay kể lắm, về những ngày tháng xưa cũ, những câu chuyện kỳ bí về vùng đất này. Mình nhớ nhất là câu chuyện về tượng Phật… Mình còn nhớ mùi hương trầm quyện với gió sông… thoang thoảng… dịu dàng…

Tượng Phật ấy, đã ban phước lành cho vùng đất này. Cho nên, người ta đặt tên là Trà Vinh – một cái tên vừa gần gũi, vừa mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc. Một vùng đất trù phú, mà mình yêu thương… đến lạ…

Tại sao gọi là trảng bàng?

Mi hỏi tại sao gọi là Trảng Bàng hả? Dễ ợt! Vì ở đó toàn trảng cỏ bàng thôi! Tao nhớ hồi nhỏ, mẹ tao hay kể, quê ngoại tao ở gần đó, khúc sông Vàm Cỏ Đông, năm 1998, mùa hè oi ả kinh khủng. Cỏ bàng cao ngút đầu người, lá cứng, thích đâm vào da lắm! Tao còn nhớ rõ cái cảm giác ngứa ngáy khi vô tình quệt phải. Thế nên, trảng là đồng cỏ rộng, bàng là loại cỏ ấy, ghép lại là Trảng Bàng, dễ hiểu mà!

  • Trảng: Đồng cỏ rộng lớn.
  • Bàng: Loại cỏ lá dài, cứng, mọc thành bụi.
  • Nguồn gốc tên gọi: Nhiều trảng cỏ bàng.
  • Thời gian: Tao nhớ rõ là hồi nhỏ, khoảng năm 1998.
  • Địa điểm: Gần sông Vàm Cỏ Đông, Tây Ninh.

Mẹ tao kể nhiều lắm, cái mùi cỏ bàng khô cứ ám ảnh mãi, nghe nồng nồng, hơi hắc hắc sao ấy. Tao ghét cái cảm giác bị cỏ bàng cứa vào da lắm, cực kỳ khó chịu. Giờ nghĩ lại mới thấy… ôi thôi! Nhưng mà hồi đó nghịch lắm, chạy nhảy khắp nơi.

Không biết giờ còn nhiều trảng cỏ bàng không nữa, phát triển hết rồi chắc. Tao cũng lâu lắm rồi chưa về quê ngoại.

Tên Tiền Giang có ý nghĩa gì?

Mi hỏi tên Tiền Giang ý nghĩa gì hả? Tau nói cho nghe nè!

Tên Tiền Giang rõ ràng là đặt theo sông Tiền chứ còn gì nữa! Sông Tiền đó, to như… con trăn khổng lồ ấy, uốn éo chảy dài qua cả tỉnh. Khỏe lắm! Nghe đồn hồi xưa, ông bà ta đặt tên vậy là để nhớ ơn con sông nuôi sống bao nhiêu đời người rồi.

  • Sông Tiền dài ơi là dài, hơn 234km cơ đấy! Như đường từ nhà tau ra tận… Mộc Bài luôn ấy.
  • Nó là một trong hai dòng sông chính của đồng bằng sông Cửu Long, bồi đắp phù sa màu mỡ, cho lúa gạo trù phú, để dân mình no đủ, mà giàu sang.
  • Nói chung, đặt tên Tiền Giang là chuẩn rồi, dễ hiểu, dễ nhớ, mà lại rất… thơ mộng nữa chứ! Tau còn nhớ hồi nhỏ hay ra sông tắm lắm, nước trong veo.

À, mà nói thêm nhé, tau có bà dì ở Cái Bè, một nhánh của sông Tiền, bán dừa ngon lắm! Mỗi lần về quê là tau lại ghé ăn cho đã thèm.

Tiền Giang được gọi là xứ sở gì?

Câu trả lời: Tiền Giang được mệnh danh là xứ sở của cây trái miệt vườn.

Mi hỏi 8 đặc sản hả? Tau kể cho mi nghe nè, nhiều hơn 8 luôn. Toàn là món ngon nhớ đời, đảm bảo mi nghe xong là muốn xách balo xuống Tiền Giang liền!

  • Bưởi da xanh Bến Tre: Nghe Bến Tre chứ đừng lầm, Bến Tre ngay cạnh Tiền Giang, dễ dàng mua được bưởi da xanh "xịn" lắm nha. Tép bưởi mọng nước, ngọt lịm tim, ăn là ghiền. Tau mà được tặng trái bưởi da xanh là vui như Tết. Bữa nọ có đứa bạn đem lên Sài Gòn cho tau nguyên thùng, thích muốn xỉu.
  • Sầu riêng Ngũ Hiệp: Ngon bá cháy bọ chét, mi ơi. Thịt dày cui, béo ngậy, thơm lừng. Mà giá cả cũng phải chăng nữa chứ. Năm ngoái tau xuống đó chơi, mua hẳn 5kg về ăn dần. Đúng kiểu "nhà có điều kiện"!
  • Xoài cát Hòa Lộc: Xoài này thì khỏi bàn rồi, "nữ hoàng" trong các loại xoài. Thơm, ngọt, thịt mềm, ăn một lần là nhớ mãi. Có lần tau mua xoài này về làm sinh tố, uống ngon hết sảy.
  • Vú sữa Lò Rèn Vĩnh Kim: Trái tròn ủng, da bóng lưỡng, nhìn thôi đã thấy thèm. Thịt bên trong trắng muốt, ngọt thanh, ăn mát rượi. Hồi nhỏ tau hay trèo cây ú sữa nhà hàng xóm hái trộm, bị rượt chạy muốn té khói.
  • Dừa xiêm Gò Công: Nước dừa ngọt lịm, thanh mát, giải khát ngày hè thì hết sảy. Hôm bữa đi biển, tau uống hết 3 trái dừa xiêm. Uống xong khỏe re, như được tiếp thêm năng lượng vậy đó.
  • Mắm còng Gò Công: Mắm này chấm rau luộc, thịt luộc ngon tuyệt cú mèo. Hương vị đậm đà, khó quên. Tau nhớ có lần ăn mắm còng với cơm nguội, ngon muốn xỉu ngang xỉu dọc.
  • Cá tai tượng chiên xù: Cá tai tượng được chiên giòn rụm, chấm mắm me chua ngọt, ăn là ghiền. Lần trước tau đi ăn tiệc ở Tiền Giang, món này là "best seller" luôn. Ai cũng tranh nhau gắp.
  • Hủ tiếu Mỹ Tho: Sợi hủ tiếu dai ngon, nước lèo đậm đà, ăn kèm với thịt, tôm, rau sống. Hôm bữa tau có đứa em ở Mỹ Tho lên chơi, nó mua cho tau tô hủ tiếu ăn ngon muốn khóc.
    • Còn nhiều món ngon nữa mà tau kể mi nghe hoài không hết. Chờ mi xuống Tiền Giang, tau dắt mi đi ăn cho đã đời luôn. Coi chừng mi "phát tướng" khi về đó nha!

Tiền Giang món gì đặc sản?

Hủ tiếu Mỹ Tho, nghe thôi đã thèm rồi! Mấy năm trước, hè 2019, tao với nhỏ bạn thân đi phượt Tiền Giang,g ần như cả tháng 7 ấy. Đến Mỹ Tho, trời nóng như đổ lửa, tìm quán hủ tiếu ngay. Nước dùng ngọt thanh, sợi hủ tiếu dai dai, thịt heo mềm, tôm tươi, ngon quên sầu luôn. Ăn xong, cả hai đứa cứ xuýt xoa mãi.

Hủ tiếu Mỹ Tho là đặc sản Tiền Giang nhé Mi. Chắc chắn luôn!

À, còn có dưa hường nấu canh nữa. Món này tao ăn ở nhà dì tao, ở Gò Công. Dì tao làm ngon lắm. Vị chua chua ngọt ngọt, thanh mát, ăn với cơm nóng thì tuyệt cú mèo!

Cá bống thòi lòi ở Gò Công, nổi tiếng lắm. Tao nhớ hồi đó dì dẫn đi chợ Gò Công, thấy người ta bán đầy, nhưng tao không ăn được vì sợ cái gai nhỏ nhỏ của nó. Nghe nói ngon lắm.

Khu ẩm thực đêm Mỹ Tho cũng tuyệt vời, nhiều món lắm. Canh chua cá lóc tao cũng thử rồi, chua chua cay cay, lại thêm vị ngọt của cá, đã lắm!

Cá lóc nướng trui thì nhiều chỗ bán, nhưng tao thấy ngon nhất là chỗ ngay bờ sông, mùi thơm phức cả một đoạn đường. Xôi chiên phồng, cá tai tượng chiên xù… cũng ngon, nhưng tao ấn tượng nhất vẫn là hủ tiếu và canh chua cá lóc.

  • Đặc sản Tiền Giang: Hủ tiếu Mỹ Tho, Dưa hường nấu canh, Cá bống thòi lòi (Gò Công)
  • Món ngon Tiền Giang khác: Canh chua cá lóc, Cá lóc nướng trui, Xôi chiên phồng, Cá tai tượng chiên xù
  • Địa điểm: Mỹ Tho, Gò Công
  • Thời gian: Hè 2019

Địa hình Tiền Giang có đặc điểm gì?

Địa hình Tiền Giang: bằng phẳng, thấp.

  • Độ dốc: <1%.
  • Cao trình: 0 - 1.6m (so với mực nước biển). Thường 0.8 - 1.1m.
  • Không có hướng dốc rõ: Có vài chỗ trũng thấp, gò cao. Tau thấy cũng chán, toàn đồng bằng. Năm ngoái, Tau xuống Gò Công thấy đất thấp, triều cường ngập lên tận mép ruộng. Khác hẳn vùng Tau ở.