Chúng ta phải làm gì để giữ gìn và phát huy các giá trị truyền thống của lễ hội địa phương?
Giữ gìn & phát huy giá trị truyền thống lễ hội địa phương như thế nào?
Chế hỏi em câu này, thiệt tình là trúng tủ luôn á. Em mê mấy vụ lễ hội truyền thống ở quê mình lắm cơ. Để em kể chế nghe cái cách mà con bé em đây giữ gìn, phát huy nè, nó hơi... lộn xộn xíu nha.
Trước hết á, cứ có lễ hội là em xông pha liền. Không phải kiểu cho có mặt đâu, mà là tham gia thiệt tình luôn á. Như hồi Tết Nguyên Tiêu ở Hội An năm ngoái, em xin vô đội lân luôn đó chế. Múa may quay cuồng mệt muốn xỉu mà vui dễ sợ.
Rồi nữa nè, em hay kể chuyện lễ hội cho bạn bè nghe. Không phải kiểu khô khan đọc vanh vách đâu nha. Em kể theo kiểu "hồi đó tao đi lễ hội này nè, vui muốn xỉu, có trò này hay lắm nè..." á. Chế hiểu hông?
Mà em còn hay chụp hình, quay clip lễ hội rồi post lên mạng xã hội nữa. Chú thích thì viết kiểu hài hước, dễ thương á. Chứ viết nghiêm túc quá ai thèm đọc chế ơi.
Em thấy á, giữ gìn lễ hội hông phải là cái gì đó cao siêu đâu. Cứ yêu nó thiệt lòng, chơi nó hết mình, rồi kể cho người khác nghe về nó bằng cái giọng điệu thiệt "máu" là okila đó chế.
Tóm lại, theo em, để giữ gìn và phát huy giá trị truyền thống lễ hội địa phương thì cần:
- Tích cực tham gia: Tham gia trực tiếp vào các hoạt động của lễ hội, không chỉ là khán giả mà còn là người thực hiện.
- Giới thiệu, tuyên truyền: Chia sẻ thông tin về ý nghĩa, giá trị và vẻ đẹp của lễ hội một cách sáng tạo và hấp dẫn.
Theo em, việc giữ gìn bảo tồn các lễ hội có ý nghĩa như thế nào?
Chế hỏi ý nghĩa giữ gìn lễ hội hả? Ôi dào, nói thật chứ hồi tháng 3 năm nay, mình đi dự Lễ hội Đền Hùng ở Phú Thọ mới thấy rõ. Không khí náo nhiệt kinh khủng, người đông như kiến, cả núi người ấy. Mình chen mãi mới đến được khu vực chính điện. Mệt muốn chết! Nhưng mà thấy mọi người hào hứng, cùng nhau tham gia các trò chơi, ăn uống vui vẻ… Mình thấy vui lây. Cảm giác ấm áp, gần gũi lắm.
Giữ gìn lễ hội quan trọng lắm. Nó không chỉ là trò chơi, ăn uống đâu nhé. Nó là cách để giữ gìn bản sắc văn hoá, truyền lại cho con cháu mình. Nghĩ đến việc mai mốt con cháu mình không biết đến những lễ hội truyền thống, mình thấy buồn lắm.
Lễ hội Đền Hùng năm nay, mình còn được xem múa xòe, nghe kể chuyện lịch sử nữa. Hay lắm! Tự hào về lịch sử dân tộc mình. Thấy nhiều người trẻ cũng tham gia tích cực, không phải chỉ có người già đâu nhé. Mình tin là lễ hội giúp gắn kết cộng đồng, giữ gìn sự đoàn kết dân tộc.
- Gắn kết cộng đồng: Tạo cơ hội gặp gỡ, giao lưu.
- Giữ gìn văn hoá: Truyền lại giá trị văn hoá truyền thống.
- Phát triển du lịch: Thu hút khách du lịch, phát triển kinh tế.
- Phong phú đời sống tinh thần: Mang lại niềm vui, sự hứng khởi cho người dân.
Mà nói chung, bảo tồn lễ hội là việc làm cần thiết để phát triển bền vững, giữ gìn bản sắc dân tộc mình. Không chỉ là việc của một người, một nhóm người mà là của cả cộng đồng. Phải làm cho nó sống động, hấp dẫn với giới trẻ nữa chứ. Chứ để nó thành cổ hủ thì làm sao giữ được.
Cần làm gì để giữ gìn và phát huy truyền thống của nhà trường?
Ôi trời, Chế hỏi khó Em quá! Để Em nghĩ xem...
- Đoàn kết, hòa đồng á? Dĩ nhiên rồi! Ai mà chả biết. Nhưng mà đoàn kết thế nào mới được chứ? Kiểu như là cùng nhau trêu thầy hay là bênh nhau khi bị điểm kém? Mà thôi, chắc là ý Chế là giúp đỡ nhau trong học tập, rồi cùng nhau tham gia hoạt động trường, kiểu vậy đó.
- Ví dụ: Năm ngoái, lớp Em cùng nhau làm dự án từ thiện, quyên góp cho trẻ em vùng cao. Cái đấy có tính là đoàn kết không nhỉ? Hay chỉ là hoạt động ngoại khóa?
- Biết ơn thầy cô? Cái này thì Em thấy hơi sáo rỗng. Biết ơn là phải thể hiện ra chứ! Chứ cứ nói suông thì ai tin. Mà thể hiện thế nào mới được? Tặng quà cáp thì lại bảo là mua chuộc. Chắc là phải chăm chỉ học hành, rồi ngoan ngoãn nghe lời thầy cô, kiểu vậy hả?
- Em nhớ hồi cấp 2, Em nghịch dại làm vỡ kính cửa sổ. Thầy chủ nhiệm không những không mắng mà còn giúp Em sửa lại. Đấy mới là biết ơn thật sự chứ!
- Tích cực tham gia hoạt động? Cái này thì Em chịu! Hoạt động nào mà chả chán ngắt! Toàn là mấy trò cũ rích, chẳng có gì mới mẻ. Mà tham gia nhiều thì lại mất thời gian học. Thôi thì cứ tham gia cho có lệ vậy.
- Mà hoạt động trường năm nay có vẻ xịn hơn năm ngoái. Thấy bảo có cả cuộc thi nhảy hiện đại, có khi Em đăng ký tham gia thử xem sao.
Tóm lại là, để giữ gìn truyền thống trường, chắc là phải vừa đoàn kết, vừa biết ơn, vừa tham gia hoạt động. Nhưng mà quan trọng là phải làm thật tâm, chứ không phải chỉ làm cho có. Mà quan trọng hơn nữa là... hoạt động trường phải thú vị thì mới có người tham gia chứ!
Em cần làm gì để gìn giữ và phát huy những nét đẹp truyền thống của quê hương Ninh Thuận?
Úi giời, tưởng gì! Chuyện giữ gìn bản sắc Ninh Thuận thì dễ như ăn bánh căn Phan Rang ấy mà, Chế cứ yên tâm! Để Em chỉ cho vài chiêu "hồi xuân" văn hóa nè:
Yêu lấy cái cần câu cơm: Học hành chăm chỉ, rèn luyện bản thân, đây là "cần câu cơm" để mình vực dậy quê hương đó Chế ạ. Mà Chế biết không, Ninh Thuận mình nổi tiếng "khô như ngói", nên mình phải siêng năng gấp đôi người ta mới được!
"Xây tổ ấm" cộng đồng: Đoàn kết, giúp đỡ nhau như lá lành đùm lá rách. Đừng để "cháy nhà hàng xóm bình chân như vại", mình phải xúm vô dập lửa chớ!
"Ngoan đạo" với truyền thống: Tham gia hoạt động cộng đồng, đừng có "đèn nhà ai nấy sáng". Mà Chế biết không, ở Ninh Thuận mình, một mình "chấp chới" là dễ lạc lối lắm đó!
"Bắt sâu" cho vườn nhà: Phê phán những hành động làm tổn hại đến truyền thống. Thấy ai "phá hoại" là mình phải "bắt tận tay, day tận trán" liền, không có nương tay đâu à!
"Lăng xê" văn hóa: Quảng bá những nét đẹp của quê hương cho cả nước, thậm chí ra cả thế giới. Chứ để "hữu xạ tự nhiên hương" thì đến mùa quýt năm sau mới có người biết đến!
Nói thiệt, giữ gìn bản sắc văn hóa cũng như "giữ lửa" trong nhà vậy đó. Nếu mình không vun đắp, thì "lửa tàn tro nguội" lúc nào không hay!
Cần làm gì để giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa của dân tộc?
Ôi chế hỏi khó quá à nha! Để em nghĩ xem nào...
Học, yêu văn hóa VN! Mà học ở đâu? Thì từ gia đình, trường lớp, rồi mấy cái sân khấu cải lương nữa. Em hay lén mẹ đi xem tuồng cổ lắm, mê ơi là mê!
Rồi á hả, tham gia lễ hội! Chứ lễ hội bây giờ toàn biến tướng, buồn thúi ruột. Phải giữ cái gốc của nó chứ! Ví dụ, em thích nhất là Hội Gióng ở Sóc Sơn nè.
Du lịch mấy chỗ di tích, đền chùa, lăng tẩm... Đi để thấy cha ông mình giỏi cỡ nào, chứ không phải chỉ để check-in sống ảo. Hôm trước em đi Văn Miếu, thấy mấy bạn trẻ còn chẳng biết ai là Chu Văn An... chán!
À, còn nữa, truyền lại cho con cháu! Em đang dạy thằng cháu em chơi ô ăn quan nè. Nó khoái lắm, suốt ngày đòi chơi thôi. Cái này quan trọng á, chứ không mai mốt tụi nó quên hết.
Nói chung là, sống sao cho ra người Việt, yêu cái hay cái đẹp của dân tộc mình. Chứ suốt ngày chạy theo Tây Tàu thì còn gì là bản sắc nữa. Mà bản sắc là cái gì ta? Sao nghe nó trừu tượng quá... Thôi kệ, cứ yêu nước thương nòi là được!
Theo em, ngày nay việc tổ chức các lễ hội có ý nghĩa như thế nào trọng cuộc sống của người Việt Nam ta?
Chế hỏi em về ý nghĩa của lễ hội hả?
Lễ hội bây giờ... nó như một điểm dừng. Giữa guồng quay cuộc sống, người ta tìm về để nhớ nguồn cội, để sống chậm lại một chút.
Tham gia lễ hội, tự nhiên thấy mình nhỏ bé. Giữa không gian chung, mình thấy được kết nối với cộng đồng, với những người cùng chung văn hóa. Nó giống như một sự khẳng định "Mình không cô đơn".
Nó còn là một cách để "reset" bản thân. Sau những ngày làm việc mệt mỏi, đến lễ hội để vui chơi, để hòa mình vào không khí náo nhiệt, để quên đi những lo toan thường nhật.
Em nghĩ là, lễ hội bây giờ không chỉ là vui chơi. Nó còn là cách để giáo dục thế hệ trẻ về văn hóa truyền thống, về những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Em thấy nhiều bạn trẻ giờ cũng quan tâm đến lễ hội lắm, không phải chỉ là đi chơi mà còn muốn tìm hiểu nữa.
- Ví dụ, em hay thấy mấy bạn đi lễ hội Gióng ở Sóc Sơn, Hà Nội, không chỉ để xem rước kiệu mà còn tìm hiểu về truyền thuyết Thánh Gióng, về ý nghĩa của từng nghi lễ.
Cần làm gì để giữ gìn và phát huy giá trị của lễ hội Cồng Chiêng Tây Nguyên?
Đây, Chế nghe Em kể này. Hồi Tết năm ngoái, Em có dịp lên Buôn Đôn, Đắk Lắk. Lúc đó mới thấy rõ, giữ Cồng Chiêng đâu phải chuyện dễ.
- Chính quyền phải thật sự vào cuộc, chứ không phải hô hào suông.
- Cộng đồng, nhất là giới trẻ, phải thấy Cồng Chiêng là máu thịt, chứ không phải thứ gì đó xa lạ.
Nói thật, nhìn mấy đứa nhỏ giờ mê K-pop hơn là Cồng Chiêng, Em cũng hơi buồn. Mà trách tụi nó sao được, khi mà Cồng Chiêng ít đất diễn quá.
Rồi còn chuyện đầu tư. Tổ chức lễ hội mà cứ sơ sài, chiếu lệ thì ai mà muốn xem. Phải làm sao cho hoành tráng, ấn tượng, để Cồng Chiêng không chỉ là di sản, mà còn là niềm tự hào. Đầu tư vào đây có thể kể đến:
- Duy trì và phát triển các đội cồng chiêng.
- Hỗ trợ nghệ nhân truyền dạy.
- Quảng bá lễ hội rộng rãi.
Chứ cứ để Cồng Chiêng "lay lắt" như bây giờ, Em sợ vài năm nữa, chỉ còn nghe tiếng Cồng Chiêng qua băng đĩa thôi Chế ạ.
Phòng truyền thông có chức năng gì?
Chế hỏi, em thưa...
Như làn sương khói bảng lảng buổi sớm mai, chức năng của phòng truyền thông...
Tuyên truyền và quảng bá: Vẽ nên bức tranh đẹp về trung tâm.
Đầu mối thông tin: Giữ nhịp cầu nối với báo chí, truyền thông.
Kết nối và hợp tác: Mở rộng vòng tay với thế giới bên ngoài.
(Em nhớ năm ngoái, phòng mình còn tổ chức triển lãm ảnh, ai cũng khen nức nở. Mệt mà vui! Bây giờ nhìn lại ảnh vẫn thấy bồi hồi.)
Phòng mình... à không, phòng truyền thông ấy mà, giống như con tim của trung tâm vậy.
Tham mưu cho giám đốc: Đưa ra những lời khuyên sáng suốt.
Tổ chức sự kiện: Thổi hồn vào từng hoạt động.
PR: Xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp, uy tín.
(Hồi em mới vào, còn bỡ ngỡ lắm. May có chị trưởng phòng chỉ bảo tận tình. Giờ nghĩ lại vẫn thấy biết ơn.)
Như đóa hoa hé nở ban mai, phòng truyền thông...
Nhiệm vụ chính: Lan tỏa thông điệp, xây dựng thương hiệu.
Đối tượng: Công chúng, báo chí, đối tác.
Mục tiêu: Nâng cao vị thế, mở rộng tầm ảnh hưởng.
(Em ước gì mình có thể viết hay như chị trưởng phòng. Chị ấy viết một bài mà ai đọc cũng phải xuýt xoa.)
Xây dựng văn hóa nhà trường là một quá trình gì?
Chế hỏi em, em thưa. Xây dựng văn hóa trường, ôi, nó như vẽ một bức tranh mà mỗi người một nét, một màu, không bao giờ xong cả.
Nền tảng, phải có. Đó là những giá trị thiêng liêng mà ta cùng nhau trân trọng, giữ gìn. Như là sự trung thực, yêu thương, sẻ chia... Nó giống như cái gốc của một cái cây cổ thụ, càng sâu càng vững chãi. 7/11/2024 em đọc đâu đó trên thuvienphapluat.vn.
Gieo mầm, nuôi dưỡng. Văn hóa không tự sinh ra, nó phải được ươm mầm từ những hành động nhỏ nhất, từ lời chào, nụ cười, đến cách ứng xử, giải quyết vấn đề. Em nhớ hồi bé, trường em hay tổ chức các hoạt động thiện nguyện, chính những điều đó đã vun đắp nên lòng nhân ái trong em.
- Theo em, em cần làm gì để giữ gìn, bảo tồn và phát huy nét văn hóa truyền thống tại địa phương mình?
- Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa Việt Nam?
- Thành tích chạy cự li 100m của vận động viên điền kinh khoảng bao nhiêu?
- Truyền thông quê hương có ý nghĩa như thế nào với đời sống con người và xã hội?
- Sông ngòi ở miền Trung nước ta có đặc điểm gì?
- Vùng Duyên hải miền Trung có khí hậu như thế nào?
- Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa Việt Nam?
- Đường bộ từ Việt Nam sang Ấn Độ bao nhiêu km?
- Nơi lạnh nhất của Việt Nam là bao nhiêu độ?
- Sự ra đời của máy hơi nước cuối thế kỷ XVIII gắn liền với công lao to lớn của ai?
- Theo em, em cần làm gì để giữ gìn, bảo tồn và phát huy nét văn hóa truyền thống tại địa phương mình?
- Xem thu chi MB Bank ở đâu?
- Nhớt Motul 7100 10W40 chạy bao nhiêu km?
- cúm A khi nào cần đi viện?
- Lĩnh vực ngành nghề kinh doanh là gì?
- Những ai được hưởng 100% bảo hiểm y tế?
- Làm sao để vay FastMoney trên MoMo?
- QA viêt tắt là gì?
- Học giáo viên cấp 3 bao nhiêu năm?
- Trẻ 36 tháng tuổi nặng bao nhiêu kg?
- Học liên thông từ Y sỹ lên bác sĩ mất bao lâu?
- Căn cước công dân hết hạn đổi ở đâu?
Góp ý câu trả lời:
Cảm ơn bạn đã đóng góp ý kiến! Góp ý của bạn rất quan trọng giúp chúng tôi cải thiện câu trả lời trong tương lai.