Cần làm gì để giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa của dân tộc?

250 lượt xem
Để giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa dân tộc, chúng ta cần: Tham gia tích cực vào lễ hội, trò chơi dân gian. Khám phá di tích lịch sử, tri ân công lao tổ tiên. Bảo tồn các giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể. Giáo dục thế hệ trẻ về bản sắc văn hóa Việt Nam. Ứng dụng sáng tạo truyền thống vào cuộc sống hiện đại.
Góp ý 0 lượt thích

Giữ gìn & phát huy truyền thống văn hóa dân tộc như thế nào?

Lị hỏi giữ gìn văn hóa thế nào hả? Mình nghĩ đơn giản thôi, đừng kiểu "truyền thống" khô khan. Ngày 20/10 vừa rồi, mình đi lễ hội ở đền Hùng, thấy vui lắm! Mọi người mặc áo dài, rộn ràng, khác hẳn những lễ hội ồn ào, chật chội mình từng thấy ở phố cổ Hà Nội.

Tích cực tham gia thôi, không cần làm gì to tát. Ví dụ, năm ngoái, mình cùng hội bạn học làm bánh chưng, mất cả buổi chiều, tốn hơn 200k nguyên liệu, nhưng vui cực! Ăn xong, ấm áp lạ thường. Đấy là giữ gìn rồi đó!

Cái quan trọng là hiểu, trân trọng. Mình thấy nhiều người chỉ chụp ảnh sống ảo ở các di tích, chứ chẳng hiểu gì về lịch sử. Tháng trước, mình đi đền Trần, nghe hướng dẫn viên kể về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên, lúc đó mới thấm thía. Không phải cứ đi là được, phải tìm hiểu nữa.

Phải truyền lại nữa chứ. Mình định dạy em gái mình làm tranh Đông Hồ, nhưng nó lười quá! Khó thật đấy, truyền thống không tự giữ mình được đâu, phải có người kế thừa. Cái này khó hơn mình tưởng nhiều. Tóm lại: tham gia, tìm hiểu, truyền lại. Đơn giản thế thôi!

Chúng ta phải làm gì để giữ gìn và phát huy các giá trị truyền thống của lễ hội địa phương?

Lị hỏi thế này thì Ngộ cũng phải suy nghĩ đã. Giữ gìn và phát huy giá trị truyền thống của lễ hội địa phương ư? Khó đấy! Không đơn giản như tưởng tượng đâu nhé!

Phải làm sao để giữ được cái hồn cốt, cái tinh túy của nó giữa dòng chảy xô bồ hiện đại này? Đây là câu hỏi lớn đấy! Tôi đã từng tham gia nghiên cứu về lễ hội ở vùng quê tôi, cụ thể là lễ hội Đền Trần Nam Định năm 2023.

  • Thứ nhất, tham gia tích cực, nhưng phải tham gia có ý thức. Đừng chỉ đến rồi chụp ảnh check-in cho xong, phải hiểu, phải cảm nhận, phải sống với nó. Ngộ thấy nhiều người đến lễ hội chỉ để "sống ảo", phí quá! Phải hiểu được ý nghĩa của từng nghi thức, từng bài hát, từng điệu múa. Tự hỏi bản thân mình đang làm gì ở đó, mình đóng góp được gì?

  • Thứ hai, truyền thông là mấu chốt! Tuyên truyền không chỉ là dán poster, phát tờ rơi đâu. Phải dùng những phương tiện hiện đại, như làm phim ngắn, livestream, hay tạo những content hấp dẫn trên mạng xã hội. Nhưng phải làm sao cho nó thật, không bị "làm màu". Tôi thấy nhiều lễ hội bị "thương mại hóa" quá mức, mất đi cái hồn của nó. Đáng buồn!

  • Thứ ba, cần có sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương. Họ phải có chính sách bảo tồn, hỗ trợ kinh phí, đào tạo nguồn nhân lực… Không thể để mọi thứ tự phát được. Phát triển bền vững mới là điều cần hướng tới. Có lẽ cần một hệ thống quản lý bài bản, khoa học hơn.

Lễ hội không chỉ là giải trí, mà là một phần của văn hóa, là di sản. Giữ gìn nó cũng là giữ gìn một phần của chính chúng ta. Suy cho cùng, việc này cần cả một quá trình dài, cần sự chung tay của nhiều người. Thậm chí có lẽ cần cả sự can thiệp của chính sách. Ai dè...

Cần làm gì để giữ gìn và phát huy truyền thống của nhà trường?

Lị hỏi thế nào ấy nhỉ? À, giữ gìn truyền thống trường… Khó đấy! Mình nghĩ…

  • Đoàn kết là nhất! Nhất định phải thân với cả lớp 12A1, mấy đứa con gái lớp bên cạnh hay giúp mình học toán lắm. Năm nay mình phải cố gắng kết bạn nhiều hơn nữa, nhất là với mấy bạn hoạt động tốt trong hội học sinh.

  • Thầy cô… Ôi dào, thầy Minh dạy Văn hay thật sự! Mình mê cách thầy giảng bài lắm. Năm nay mình sẽ cố gắng chăm hơn để đạt học bổng của trường, thầy sẽ tự hào về mình thôi. Mấy buổi sinh hoạt cuối tuần cũng phải tham gia cho đủ điểm rèn luyện.

  • Hoạt động trường học… Ơ hay, có cái gì mà mình chưa tham gia nhỉ? À, thi văn nghệ! Năm nay nhất định phải đăng kí, mình hát hay lắm cơ mà hồi cấp 2 được giải nhất huyện đó nha! Năm nay chắc chắn phải lấy giải trường mới được. Chắc phải luyện tập thêm. Chắc chắn phải đăng kí thêm mấy cuộc thi khác nữa. Chứ để năm nay trôi qua phí phạm thì uổng lắm.

  • Ngoài ra… À đúng rồi, phải giữ gìn vệ sinh trường lớp nữa chứ. Nhặt rác, lau bảng… Việc nhỏ nhưng ý nghĩa lớn mà. Mình thấy trường mình năm nay đẹp hơn nhiều rồi, có thêm vườn hoa ở sân trường nữa. Tuyệt vời! Thích lắm! Phải giữ gìn cho nó luôn đẹp nhé!

Em cần phải làm gì để phát huy truyền thống nhà trường?

Lị à, nghe câu hỏi của em, lòng anh lại nao nao nhớ về mái trường xưa… Những kỉ niệm cứ ùa về, như dòng sông êm đềm chảy… thời gian trôi, nhưng tình cảm dành cho ngôi trường thân yêu ấy vẫn nguyên vẹn.

Để giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của nhà trường, em cần:

  • Học tập chăm chỉ: Đạt được những thành tích xuất sắc trong học tập, không chỉ để khẳng định bản thân, mà còn để xứng đáng với sự kỳ vọng của thầy cô, cha mẹ và cả truyền thống của ngôi trường mình đang theo học. Năm nay, trường mình có rất nhiều học sinh đạt giải thưởng học sinh giỏi cấp thành phố đó em! Anh tự hào lắm. Nhớ năm anh học, chỉ có một vài bạn đạt giải thôi.

  • Đoàn kết, tương trợ: Trường ta luôn tự hào về tinh thần đoàn kết. Hãy cùng bạn bè giúp đỡ nhau, tạo nên một tập thể lớp, một tập thể trường vững mạnh. Tình bạn đẹp đẽ chính là một phần của truyền thống đó, phải không? Nhớ hồi anh học, cả lớp cùng nhau ôn thi, cùng nhau ăn quà vặt sau giờ học… kỉ niệm đẹp lắm.

  • Biết ơn thầy cô: Thầy cô là người dìu dắt em trên con đường học vấn. Sự biết ơn không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn ở hành động. Hãy cố gắng học tập thật tốt, đó là món quà ý nghĩa nhất dành tặng thầy cô. Mỗi lần gặp lại các thầy cô cũ, anh vẫn thấy xúc động vô cùng.

  • Tham gia các hoạt động: Nhà trường luôn tổ chức rất nhiều hoạt động bổ ích. Hãy tích cực tham gia để rèn luyện kỹ năng, phát triển toàn diện bản thân và góp phần xây dựng hình ảnh đẹp của trường mình. Năm nay trường mình tổ chức rất nhiều hoạt động ngoại khóa hay đó nha em! Anh thấy nhà trường đầu tư hơn nhiều so với hồi anh học rồi.

Em cần làm gì để gìn giữ và phát huy những nét đẹp truyền thống của quê hương Ninh Thuận?

Lị ơi… Ninh Thuận mình… mỗi sớm mai thức giấc, ánh nắng đã nhuộm vàng cả triền đồi, gió biển mặn mòi… thật đẹp. Giữ gìn nó… ư?

Phải làm sao giữ trọn vẹn cái hồn quê mình nhỉ? Cái nắng chang chang ấy, vị mặn của biển, những điệu múa cổ truyền… tất cả đều quý giá. Mình thấy…

  • Học hỏi, học hỏi nữa, học hỏi mãi. Năm nay, mình đang tham gia lớp dạy dệt thổ cẩm truyền thống ở làng Chăm, học những đường nét hoa văn tinh tế, cái chất liệu mềm mại… Đó là cách mình giữ gìn. Mình muốn lưu giữ những kỹ thuật dệt truyền thống, hướng dẫn các bạn trẻ. Mình tin đó là cách để nét đẹp ấy sống mãi.

  • Tích cực tham gia hoạt động cộng đồng. Mình tham gia hội bảo tồn di sản văn hóa của tỉnh, mỗi tháng đều có các hoạt động cụ thể. Năm nay, mình tham gia tổ chức lễ hội Katê, mấy ngày trời tất bật nhưng vui lắm. Cảm giác được lan tỏa tình yêu quê hương… tuyệt vời.

  • Phê phán những điều không hay. Mình thấy nhiều người không trân trọng những giá trị truyền thống. Thật đáng buồn! Mình thường xuyên chia sẻ trên trang cá nhân, kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường, giữ gìn di tích lịch sử. Mình tin là phải làm thế.

Đôi khi mình thấy chùn bước, nhưng rồi lại tự nhủ phải cố gắng. Bởi Ninh Thuận là quê hương, là nơi chôn rau cắt rốn của mình. Giữ gìn những nét đẹp ấy… là trách nhiệm của mỗi người con. Là… trái tim mình. Dù mệt mỏi… mình vẫn sẽ làm.

Cần làm gì để giữ gìn và phát huy giá trị của lễ hội Cồng Chiêng Tây Nguyên?

Lị hỏi gì ấy nhỉ? À, Cồng Chiêng! Khó đấy! Giữ gìn cái đó... mệt lắm!

  • Chính quyền phải vào cuộc mạnh mẽ hơn! Năm nay, huyện nhà mình, ở Kon Tum, đầu tư có khi chẳng đủ tiền mua cái trống mới cho làng. Thấy tội! Họ cần tiền để sửa lại sân khấu, thuê dàn âm thanh xịn, và quan trọng nhất, trả tiền công cho người biểu diễn xứng đáng chứ! Chứ cứ làm kiểu "tình làng nghĩa xóm" mãi thì người ta bỏ nghề hết.

  • Cộng đồng phải tham gia tích cực! Đừng cứ ngồi nhà xem livestream rồi bảo hay! Phải ra xem trực tiếp, phải cổ vũ, phải giúp đỡ chuẩn bị lễ hội chứ! Năm ngoái, nhà mình còn góp cả mâm cơm cho đội cồng chiêng làng bên. Tuyệt vời!

  • Bảo tồn nhạc cụ, đào tạo lớp trẻ! Bây giờ nhiều đứa trẻ chỉ thích điện thoại, chẳng thèm học đánh cồng chiêng. Phải có lớp dạy nhạc cụ truyền thống ở trường học, có cả những chương trình khuyến khích, cho học bổng nữa! Đừng để nghề này mai một! Ông bà mình ngày xưa khổ lắm mới giữ được cái nghề này. Mất đi là tiếc lắm!

  • Tăng cường quảng bá du lịch! Làm sao cho nhiều người biết đến hơn chứ! Năm nay mình thấy nhiều khách du lịch nước ngoài đến lắm, nhưng vẫn chưa đủ. Phải làm phim tài liệu, làm chương trình truyền hình, quảng cáo trên mạng xã hội nữa. Nhiều người biết đến thì mới có kinh phí phát triển! Mình nghe nói năm ngoái có đoàn làm phim nước ngoài đến quay. Hay thật!

Đấy, chỉ nghĩ được nhiêu đó thôi. Mệt quá rồi! Đi ngủ đây!

Nhà trường có trách nhiệm gì?

Nhà trường phải thực hiện phổ cập giáo dục, xây quy tắc ứng xử cho học sinh. Quan trọng là phải chủ động phối hợp với phụ huynh, tổ chức các hoạt động giáo dục, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cả thầy và trò. Còn phải báo kết quả học tập cho phụ huynh nữa.

Hồi đó, trường cấp 2 của Ngộ, trường Nguyễn Du ấy, năm 2007 hay 2008 gì đó, Ngộ nhớ có vụ đánh nhau ngay trước cổng. Mấy anh lớp trên chặn đầu một bạn lớp dưới, chỉ vì "nhìn đểu". Lúc đó Ngộ thấy sợ kinh khủng. Cũng may là thầy giám thị ra kịp, không thì không biết chuyện gì xảy ra. Lúc đó Ngộ nghĩ, giá mà trường quan tâm hơn đến mấy vấn đề này thì tốt biết mấy.

  • Địa điểm: Cổng trường THCS Nguyễn Du, Hà Nội.
  • Thời gian: Khoảng năm 2007-2008.
  • Cảm xúc: Sợ hãi, lo lắng.
  • Suy nghĩ: Ước gì trường quan tâm hơn đến an ninh trường học.

Sau vụ đó, trường có vẻ cũng để ý hơn, tăng cường tuần tra, nhắc nhở học sinh. Nhưng Ngộ nghĩ, quan trọng nhất vẫn là giáo dục từ gia đình và nhà trường, dạy cho học sinh biết cách cư xử đúng mực, tôn trọng người khác.

Đợt vừa rồi trường con Ngộ cũng họp phụ huynh, cô giáo nhắc đi nhắc lại mấy cái quy tắc ứng xử. Thấy cũng yên tâm phần nào. Chứ giờ xã hội phức tạp, trẻ con dễ bị ảnh hưởng lắm.