Cần làm gì để phát huy giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc?

223 lượt xem
Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc đòi hỏi nỗ lực toàn diện. Giáo dục thế hệ trẻ về lịch sử, giá trị văn hóa truyền thống là nền tảng. Bảo tồn di sản vật thể và phi vật thể thông qua đầu tư, trùng tu, và quản lý hiệu quả. Nghiên cứu, học hỏi và ứng dụng sáng tạo những giá trị văn hóa vào đời sống hiện đại. Tổ chức các lễ hội, sự kiện văn hóa, thúc đẩy giao lưu quốc tế để giới thiệu và quảng bá hình ảnh đất nước. Cuối cùng, việc tạo môi trường xã hội tôn trọng, bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa là yếu tố quyết định. Bản sắc văn hóa dân tộc là tổng hòa các giá trị vật chất và tinh thần độc đáo, được kế thừa và phát triển qua nhiều thế hệ, bao gồm ngôn ngữ, phong tục, tập quán, nghệ thuật, kiến trúc…
Góp ý 0 lượt thích

Làm thế nào để phát huy và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc?

Phát huy và gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc: Giáo dục, truyền thông, bảo tồn di sản, nghiên cứu, sự kiện, lễ hội, giao lưu văn hoá.

Cậu biết không, tớ thấy cái việc "gìn giữ" này khó lắm. Như hồi tớ đi Hội An tháng 7/2023, thấy phố cổ đẹp thì đẹp thật, nhưng mà cứ na ná mấy khu du lịch khác. Bán toàn đồ lưu niệm đại trà. Mất chất riêng.

Bản sắc văn hoá dân tộc là những nét riêng biệt, đặc trưng của một dân tộc. Yếu tố hình thành: Ngôn ngữ, phong tục, tập quán, tín ngưỡng, nghệ thuật...

Tớ nghĩ, muốn giữ bản sắc thì phải để nó "sống". Chứ không phải nhét vào tủ kính trưng bày. Ví dụ, thay vì chỉ dạy hát quan họ ở trường, mình tổ chức cho học sinh đi giao lưu với các nghệ nhân quan họ ở Bắc Ninh, nghe họ kể chuyện, dạy hát. Thế mới thấm.

Năm ngoái, tớ xem một buổi biểu diễn ca trù ở Hà Nội, vé 80k. Mà vắng hoe. Buồn ghê. Giới trẻ bây giờ thích nhạc Kpop hơn. Làm sao để họ thấy những giá trị truyền thống cũng "chất" như Kpop? Đó mới là bài toán nan giải.

Tớ nhớ có lần đọc bài báo nói về việc đưa nghệ thuật thư pháp vào trường học. Nghe thì hay đấy, nhưng tớ e là lại thành kiểu dạy cho có, học cho xong. Chứ mấy ai thực sự yêu thích, tìm hiểu sâu về nó.

Nói chung, tớ thấy muốn gìn giữ bản sắc thì phải khơi gợi được niềm tự hào, sự yêu thích trong mỗi người. Chứhô hào suông thì khó lắm.

Cần làm gì để phát huy và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc?

Cậu hỏi làm sao giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc hả? Tớ thấy vấn đề này sâu xa lắm đấy! Giáo dục là then chốt. Phải giáo dục thế hệ trẻ hiểu, trân trọng giá trị văn hoá truyền thống. Không phải cứ học thuộc lòng, mà phải cảm nhận được cái hồn cốt của nó. Nghĩ sao nhỉ, giống như việc học đàn vậy, không chỉ biết nốt nhạc mà phải hiểu được cảm xúc người nhạc sĩ gửi gắm.

  • Truyền thông đại chúng cũng có vai trò quan trọng. Nhưng phải khéo léo, tránh làm méo mó hay thương mại hóa văn hoá. Tớ nhớ hồi xưa xem phim hoạt hình của Nhật, thấy họ tôn trọng văn hoá truyền thống mình lắm.

  • Bảo tồn di sản thì khỏi phải bàn. Nhiều di tích lịch sử đang xuống cấp trầm trọng. Chuyện này không chỉ là việc của nhà nước mà cần sự chung tay của cả cộng đồng.

  • Nghiên cứu, học hỏi cũng cần thiết. Phải tìm hiểu sâu sắc về văn hoá dân tộc mình, từ đó mới có những giải pháp bảo tồn và phát huy hiệu quả. Tớ nghĩ, nghiên cứu phải đi đôi với thực tiễn. Thế hệ trẻ phải được tham gia, nếu không sẽ xa rời thực tế.

Bản sắc văn hoá dân tộc là gì cơ à? Tớ thấy nó là tổng hòa của rất nhiều thứ: ngôn ngữ, phong tục tập quán, nghệ thuật, tín ngưỡng… Nói chung là tất cả những gì làm nên nét riêng của một dân tộc. Giống như một bức tranh, mỗi yếu tố là một mảng màu, cùng nhau tạo nên một bức tranh sống động. Phát huy bản sắc văn hóa là gìn giữ những giá trị tốt đẹp, đồng thời cập nhật, sáng tạo để phù hợp với xã hội hiện đại. Điều quan trọng là phải giữ được cái hồn, cái cốt cách của nó.

Mà nói thật, việc này khó lắm. Giữ gìn cái cũ mà vẫn phát triển cái mới, cái đó mới là nghệ thuật. Phải chăng, đó cũng là một triết lý sống? Tớ đang suy nghĩ về điều đó.

Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa ở Việt Nam?

Tớ thấy cần làm mấy việc này:

  • Tìm hiểu kĩ về di sản: Không chỉ đọc qua loa. Phải hiểu rõ giá trị lịch sử, văn hóa, ý nghĩa của nó. Năm ngoái tớ đi Yên Tử, đọc kĩ về lịch sử nhà Trần mới thấy thấm.

  • Giới thiệu, quảng bá: Chia sẻ lên mạng xã hội, kể cho bạn bè nghe. Tớ hay đăng ảnh, story về những nơi tớ đi, kèm caption giới thiệu.

  • Tham gia bảo tồn: Không chỉ quét dọn, còn tham gia các hoạt động gìn giữ, tu bổ nếu có thể. Hồi cấp 3, tớ tham gia trồng cây quanh di tích lịch sử ở quê.

  • Phản ứng với hành vi phá hoại: Chụp ảnh, quay video làm bằng chứng. Báo ngay cho chính quyền địa phương hoặc gọi 113. Không im lặng. Như vụ vẽ bậy lên phố cổ Hội An năm kia, phải lên án mạnh mẽ.

Em cần làm gì để giữ gìn và phát triển văn hóa dân tộc?

Giữ gìn và phát triển văn hóa dân tộc:

  • Học. Tìm hiểu lịch sử, phong tục, nghệ thuật truyền thống. Kể cả ẩm thực.
  • Sống. Áp dụng những gì đã học vào cuộc sống. Từ cách ăn mặc đến ứng xử. Tao thích mặc áo dài cách tân đi sự kiện.
  • Chia sẻ. Kể chuyện, dạy hát, dạy múa cho trẻ con. Năm ngoái tao dạy bọn nhỏ trong xóm múa sạp. Vui phết.
  • Sáng tạo. Phát triển những giá trị truyền thống theo cách hiện đại. Như làm phim, viết nhạc, thiết kế. Đang tính viết rap về Trưng Trắc.
  • Bảo vệ. Lên án những hành vi phá hoại di tích, bóp méo văn hóa. Nhìn mấy đứa xả rác ở phố cổ mà ngứa mắt.

Bản sắc văn hóa dân tộc:

  • Ngôn ngữ. Tiếng Việt. "Nghe vịt kêu chiều chiều..."
  • Phong tục. Tết, Trung thu, đám cưới, đám ma. Nhà tao cúng ông Công ông Táo to lắm.
  • Tín ngưỡng. Tôn giáo, thờ cúng tổ tiên. Mùng 1, 15 hàng tháng nhà tao đều thắp hương.
  • Nghệ thuật. Nhã nhạc, hát xẩm, múa rối nước. Hồi bé tao thích xem múa rối nước ở Thăng Long.
  • Triết lý. Nho giáo, Phật giáo, tín ngưỡng dân gian. "Ở hiền gặp lành" là phương châm sống của tao.

Mỗi người dân Việt Nam cần làm gì để giữ gìn và ohát huy truyền thống của dân tộc Việt Nam?

Tớ thấy… Cậu hỏi mỗi người dân cần làm gì để giữ gìn truyền thống? Ôi, câu hỏi lớn quá! Như một dòng sông dài chảy mãi, mà tớ chỉ là một giọt nước nhỏ thôi…

Nâng cao nhận thức trước đã. Tớ thấy mình hay xem phim tài liệu về lịch sử, những thước phim về làng quê Việt Nam… mênh mang lắm. Tớ học được nhiều điều từ những câu chuyện nhỏ, những hình ảnh giản dị mà sâu sắc. Mỗi bộ áo dài, mỗi bài hát dân ca, đều chứa đựng cả một kho tàng. Phải trân trọng từng chút một.

  • Học hỏi lịch sử dân tộc.
  • Tìm hiểu văn hóa truyền thống.
  • Thường xuyên tham gia các hoạt động văn hóa.

Bảo vệ môi trường cũng là giữ gìn truyền thống đấy cậu biết không? Ông bà mình ngày xưa sống hòa hợp với thiên nhiên lắm, mỗi mùa đều có sản vật riêng. Giữ gìn môi trường cũng là giữ gìn một phần ký ức của dân tộc mình. Tớ thấy buồn khi nhìn thấy rác thải tràn lan… mất đi vẻ đẹp của quê hương.

  • Hạn chế sử dụng túi nilon.
  • Tham gia các hoạt động trồng cây.
  • Không xả rác bừa bãi.

Phát huy tinh thần yêu nước, đấy là điều quan trọng nhất. Ông ngoại tớ ngày xưa là bộ đội, tớ vẫn còn giữ những bức ảnh cũ của ông, mắt ông nhìn xa xăm, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ấm áp. Tớ tự hào về ông lắm. Tinh thần yêu nước phải được kế thừa và phát triển. Nó không chỉ là khẩu hiệu mà là hành động cụ thể mỗi ngày. Ví dụ như… tớ đang cố gắng học thật giỏi để đóng góp cho đất nước.

  • Học tập tốt, rèn luyện phẩm chất đạo đức.
  • Tích cực tham gia các hoạt động xã hội.
  • Có ý thức trách nhiệm với cộng đồng.

Tớ… mơ màng quá rồi… nhưng những điều đó… thật sự rất quan trọng… để giữ gìn và phát huy truyền thống dân tộc. Đây không chỉ là trách nhiệm của mỗi người mà là sứ mệnh của cả một thế hệ. Tớ tin rằng, chúng ta sẽ làm được.

Trọng bối cảnh toàn cầu hóa chúng ta cần làm gì để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc?

Cậu hỏi hay đấy! Giữ gìn bản sắc văn hóa trong thời đại toàn cầu hóa à? Khó đấy, nhưng không phải không làm được. Thực ra, bản thân toàn cầu hóa cũng là một dạng giao thoa văn hóa, chứ không phải là sự đồng hóa hay tiêu diệt. Điều quan trọng là ta có đủ sức mạnh văn hóa để "đàm phán" hay không. Mấy ông Tây, họ cũng có văn hóa riêng, nhưng vẫn tồn tại giữa dòng chảy toàn cầu hóa mà.

  • Phê phán những gì làm méo mó bản sắc. Đúng rồi, cái vụ lạm dụng tiếng nước ngoài ấy, nó phản ánh một kiểu tự ti văn hóa, thật đáng buồn. Nhưng mà cũng phải nhìn nhận thêm một số yếu tố khách quan, ví dụ như áp lực cạnh tranh nghề nghiệp. Có khi nào, họ dùng tiếng Anh vì nhu cầu công việc? Chắc chắn vẫn có những người làm vậy vì thích thể hiện, nhưng nói chung, chuyện này phức tạp lắm, không đơn giản chỉ là phê phán. Đó là cái góc nhìn xã hội học mà mình hay đọc.

  • Chủ động quảng bá văn hóa. Ta cần phải làm cho thế giới biết đến văn hóa mình nhiều hơn! Năm ngoái mình đi dự hội thảo ở Pháp, họ rất ấn tượng với áo dài của Việt Nam. Thấy không, quảng bá văn hóa không chỉ là việc của nhà nước, mà mỗi cá nhân cũng phải góp phần.

  • Tích cực giáo dục. Cái này quan trọng nhất. Giáo dục thế hệ trẻ về lòng tự hào dân tộc, làm sao để họ trân trọn văn hóa của mình. Mình thấy nhiều bạn trẻ bây giờ thích Kpop, nhưng cũng yêu thích cả nhạc dân tộc. Quan trọng là làm sao cho họ thấy được cái hay, cái đẹp của văn hóa truyền thống, chứ không phải ép buộc. Nhớ hồi mình còn nhỏ, bố mẹ hay kể chuyện cổ tích cho mình nghe, thấy thích lắm!

  • Bảo tồn di sản. Cái này thì khỏi phải bàn rồi, phải bảo vệ các di tích lịch sử, các làng nghề truyền thống... Thấy nhiều làng nghề đang dần mai một, buồn lắm.

Suy cho cùng, giữ gìn bản sắc văn hóa là một cuộc chiến dài hơi, không phải ngày một ngày hai là xong. Nhưng mình tin, chỉ cần ta luôn nỗ lực, thì văn hóa Việt Nam sẽ mãi trường tồn và phát triển. Đấy là quan điểm cá nhân của mình thôi nha.