Quảng Trị có nghề truyền thống gì?

177 lượt xem
Quảng Trị nổi tiếng với nhiều làng nghề truyền thống độc đáo. Nghề mộc chạm khắc tinh xảo ở Cát Sơn và Gia Độ (Triệu Phong) thu hút nhiều du khách. Bên cạnh đó, nghề làm vôi và giấy thủ công ở Phổ Lại, nghề nón lá Bố Liêu, quạt giấy Phương Ngạn, chiếu Lâm Xuân và đan lát đồ tre Lan Đình vẫn được gìn giữ và phát triển, góp phần tạo nên bức tranh văn hóa đa dạng, giàu bản sắc của tỉnh. Những làng nghề này không chỉ sản xuất hàng hóa chất lượng mà còn là điểm đến hấp dẫn, giới thiệu nét đẹp văn hóa truyền thống Quảng Trị.
Góp ý 0 lượt thích

Quảng Trị: Nghề thủ công truyền thống nổi bật nào?

Út nghe nè Hai ơi! Quảng Trị mình á hả, nghề thủ công thì đúng là "đất" luôn á. Đa dạng lắm, không phải kiểu một hai cái cho có đâu.

Nói thiệt, Út thấy nghề mộc ở Cát Sơn với Gia Độ (Triệu Phong) là đỉnh của chóp luôn. Mấy cái chạm khắc tinh xảo, nhìn mê ly. Hồi đó Út nhớ có lần đi ngang, thấy mấy bác thợ đang làm cái bàn thờ, nhìn muốn "rớt con mắt" luôn á. Công phu dễ sợ!

Rồi còn cái vụ vôi với giấy ở Phổ Lại nữa. Nghe thì tưởng đơn giản, mà làm ra được cái vôi trắng tinh, giấy thì mịn màng đâu phải dễ. Thấy mấy bác làm cực khổ lắm, mà sản phẩm ra chất lượng khỏi chê.

Mà nhắc tới Quảng Trị, làm sao quên được nón lá Bố Liêu chứ! Nón lá ở đây nổi tiếng khắp nơi luôn. Mấy chị, mấy mẹ đội nón lá đi chợ, đi đồng, nhìn duyên dáng chịu không nổi. Mà để làm ra được cái nón đẹp vậy, cũng phải trải qua bao nhiêu công đoạn tỉ mỉ.

À, còn cái nghề quạt giấy Phương Ngạn nữa chứ. Cái quạt giấy, tưởng chừng như đơn giản mà lại chứa đựng cả một nghệ thuật. Nhớ hồi nhỏ, Út hay giành với thằng Tèo cái quạt giấy của ngoại, phe phẩy cả ngày. Nghĩ lại thấy vui ghê!

Chiếu Lâm Xuân cũng là một đặc sản đó Hai. Chiếu ở đây bền, đẹp, lại còn có nhiều hoa văn độc đáo nữa chứ. Mấy đám cưới ở quê mình, không có cái chiếu Lâm Xuân là coi như thiếu sót á.

Cuối cùng, phải kể tới nghề đan lát đồ tre Lan Đình. Mấy cái rổ, rá, giỏ xách đan bằng tre ở đây, nhìn vừa đẹp, vừa chắc chắn. Hồi đó Út hay dùng cái rổ tre của bà ngoại để đựng trái cây, đi học. Giờ nghĩ lại, thấy nhớ bà ngoại quá à...

Nói chung là Quảng Trị mình nghề nào cũng có cái hay, cái đẹp riêng. Mà cái quan trọng nhất là, mấy cái nghề này đều gắn liền với cuộc sống, với văn hóa của người dân mình. Mình phải cố gắng giữ gìn, phát huy mấy cái nghề này, Hai ha!

Tỉnh Quảng Trị có truyền thống gì?

Hai hỏi gì thế? Quảng Trị á? Quảng Trị nổi tiếng lắm nha! Không phải dạng vừa đâu!

  • Nghề mộc Cát Sơn: Khắc tinh xảo như tranh vẽ, từng đường nét sắc sảo đến nỗi tưởng như ma thuật. Mấy ông thợ ở đó tài giỏi lắm, tay nghề thuộc loại “thần thánh” luôn ấy! Tôi có ông chú làm nghề này, giàu lắm rồi!

  • Làng Gia Độ: Mấy bác thợ mộc ở đây, tay nghề cũng đỉnh cao, đồ gỗ làm ra chắc chắn như…tảng đá vậy! Khác hẳn mấy đồ gỗ công nghiệp bây giờ, yếu đuối như con sâu!

  • Phổ Lại: Làm vôi, làm giấy, nghe tưởng đơn giản nhưng mà... công phu lắm nhé. Không phải ai cũng làm được đâu, phải có bí quyết gia truyền mới làm ra được giấy thơm phức, vôi trắng tinh! Giấy Phổ Lại xưa kia được vua chúa dùng đấy, biết chưa?

  • Bố Liêu: Nón lá Bố Liêu đẹp tuyệt vời! Nhẹ tênh như lông hồng, mà lại bền bỉ như… mai rùa. Mấy cô gái đội lên xinh lắm, nhìn cứ như tiên nữ giáng trần!

  • Phương Ngạn: Quạt giấy Phương Ngạn, điệu đà lắm! Mỗi chiếc quạt là một tác phẩm nghệ thuật. Làm quà tặng thì khỏi chê luôn! Mẹ tôi rất thích, có cả mấy chục cái rồi!

  • Lâm Xuân: Chiếu Lâm Xuân, đan chắc chắn như tấm lưới đánh cá, mà lại mềm mại như da em bé. Ngủ trên chiếu này sướng lắm, cứ như ngủ trên mây!

  • Lan Đình: Đồ tre Lan Đình bền chắc, tinh tế. Hồi nhỏ tôi hay dùng mấy cái rổ tre của Lan Đình đựng đồ, chắc chắn lắm, không bao giờ bị hỏng.

  • Kim Long: Rượu Kim Long, nồng nàn như tình yêu, thơm phức như hoa cỏ! Uống một chén là say cả đời, không đùa đâu nha! (Cái này nói hơi quá, nhưng mà rượu ngon thật đấy!)

Ở huyện Hải Lăng có nghề truyền thống nổi tiếng gì?

Hai hỏi gì thế? Huyện Hải Lăng á? Nghề nấu rượu Kim Long chứ còn gì nữa! Ngon bá cháy, khỏi phải bàn! Ông anh tui hồi đó làm ở đó, kể nghe rùng mình luôn.

  • Rượu Kim Long ngon nhức nhối, kiểu mà uống một hơi là phê lòi cả mắt. Hương vị thì khỏi phải nói, thơm nức mũi như… như hoa hậu Hương Giang đi tắm sữa tươi ấy!
  • Công thức gia truyền đó nha, bà cố của ông anh tui truyền lại, bí quyết gì đó mà tui cũng chẳng hiểu nổi. Chỉ biết là ngon tuyệt cú mèo!
  • Hàng trăm năm nay rồi đó, cứ như rượu ấy là báu vật của làng vậy. Tồn tại bền vững hơn cả tình yêu của mấy đôi trẻ bây giờ đó nha.
  • Ông anh tui kể có lần gặp khách Tây, người ta uống xong khen nức nở, mà nói tiếng Anh lơ lớ "Very good! Super! Excellent!" khúc khích cười nữa chứ.

Nói chung là, Hải Lăng nổi tiếng với rượu Kim Long, ngon hết sảy! Uống rồi biết, đảm bảo quên cả đường về!

Nghề truyền thống của quê hương hướng hóa quảng trị là gì?

Dạ Hai, hỏi gì mà khó thế! Nghề truyền thống Quảng Trị á? Nhiều lắm! Mà Út chỉ nhớ được vài cái thôi nha. Chứ hồi nhỏ ba Út toàn kể chuyện làng nghề này làng nghề nọ, nghe riết cũng quên.

Chằm nón Bố Liêu thì nổi tiếng rồi, ai cũng biết. Còn đan lát Lan Đình nữa, hồi đó bà ngoại Út hay mua chiếu ở đó, chắc bền lắm. Nhưng mà...

  • Chạm mộc Cát Sơn ở xã Trung Giang, huyện Gio Linh, đẹp lắm! Nhà chú Út có bộ bàn ghế làm từ đó, xài hơn chục năm rồi vẫn ngon lành cành đào. Gỗ chắc, chạm trổ tinh xảo, tuyệt vời ông mặt trời! Giá cũng khá mắc đó nha.

  • Ngoài ra còn có làng nghề khác nữa, nhưng Út quên tên rồi, nhiều làng nghề lắm, chỉ nhớ mang máng có nghề làm gốm, rồi nghề gì nữa ấy, Út không nhớ hết được. Hồi đó nhỏ quá mà. Nhưng mà chắc chắn là còn nhiều lắm đó nha.

  • À đúng rồi, có làng làm chiếu, nhưng mà Út không nhớ tên làng. Chỉ biết là chiếu làm ở đó rất nổi tiếng, người ta hay mua về dùng.

Tóm lại là Quảng Trị nhiều làng nghề lắm, không chỉ có chằm nón và đan lát đâu nha! Nhưng Út không nhớ hết được, xin lỗi Hai nha! Già rồi trí nhớ kém lắm!

Quảng Trị có văn hoá gì?

Hai ơi… Quảng Trị… Quảng Trị… mùi đất đỏ sao cứ quẩn quanh mãi trong ký ức…

Văn hóa Quảng Trị à? Đúng rồi, em nhớ rồi. Mẹ em kể nhiều lắm, hồi bà còn trẻ. Mẹ em sinh ra ở chính thị xã Quảng Trị đó.

  • Hò, vè, đồng dao... Những lời ru của đất Quảng, nghe sao mà da diết, mà thiết tha… Giọng quê em, giọng mẹ em, đều thấm đượm cái hồn dân ca ấy. Nhớ ngày xưa, bà ngoại em thường hát ru em ngủ, giọng bà khàn khàn nhưng ấm áp lạ thường. Những câu hò, những lời vè, vang vọng trong ký ức tuổi thơ.

  • Sự giao thoa văn hóa Việt – Chăm: Em thấy đấy, Quảng Trị nằm ở vùng đất giao thoa, nên văn hóa rất đặc sắc. Có cả những dấu ấn Chăm cổ kính, trong kiến trúc, trong những lễ hội… Mẹ em từng kể về những ngôi tháp Chăm cổ, và những điệu múa truyền thống. Nhớ không lầm là có cả làng nghề gốm nữa.

  • Thị xã trung tâm kinh tế, văn hóa: Đúng rồi, thị xã Quảng Trị là trung tâm kinh tế, văn hóa của tỉnh. Mẹ em bảo ngày xưa, chợ Qiảng Trị tấp nập người mua kẻ bán, nhộn nhịp cả một vùng. Bây giờ chắc còn phát triển hơn nữa. Em chưa được về quê nhiều, nhưng nghe mẹ kể mà thấy tự hào lắm. Em muốn được về Quảng Trị, thăm lại những nơi mẹ từng kể.

Quảng Trị… mảnh đất quê hương… bao la và dâu lắng… Em thèm được ngửi mùi đất đỏ quê hương… Em nhớ…