Đà Nẵng có nghề truyền thống gì?

88 lượt xem
Đà Nẵng giữ gìn hồn cốt qua các làng nghề truyền thống. Khám phá nước mắm Nam Ô trứ danh, bánh tráng Túy Loan dân dã, bánh khô mè Cẩm Lệ ngọt bùi. Nghệ thuật điêu khắc đá Non Nước kỳ công và chiếu Cẩm Nê thủ công cũng là di sản quý giá, vẽ nên bức tranh văn hóa độc đáo của mảnh đất này.
Góp ý 0 lượt thích

Khám phá những nghề thủ công truyền thống độc đáo của Đà Nẵng?

Đà Nẵng có nhiều làng nghề truyền thống độc đáo, bao gồm Làng nghề nước mắm Nam Ô, Làng nghề bánh tráng Túy Loan, Làng nghề bánh khô mè Cẩm Lệ, Làng điêu khắc đá Non Nước và Làng nghề làm chiếu Cẩm Nê.

Này bà, tui sẽ kể cho bà nghe về mấy cái làng nghề truyền thống ở Đà Nẵng mà tui từng biết. Nói thiệt chứ, mỗi lần nhắc tới, tui thấy nó giữ được cái hồn Việt ghê lắm, giữa bao nhiêu cái mới mẻ hiện đại. Mấy cái làng nghề đó, nó cứ như một nốt trầm vậy á, yên ả mà sâu lắng.

Cái làng nước mắm Nam Ô đó bà, đúng là đặc sản luôn. Tui nhớ cái hồi tháng 6 năm kia, có đợt ghé ngang đó, đi dọc làng mà mùi mắm thơm lừng, đặc trưng lắm. Người ta vẫn làm thủ công hết, cá cơm than tươi rói ủ trong lu sành, đúng kiểu tự nhiên. Tui còn mua mấy chai về dùng thử, trời ơi, chấm rau luộc nó bá cháy. Giá cũng phải chăng, hình như tầm trăm mấy chục ngàn một chai loại đặc biệt chớ mấy.

Tui còn nhớ một lần ghé đó, bà chủ nhà kể, mấy đời họ cứ truyền nghề vậy đó. Mắm Nam Ô nó không chỉ là gia vị đâu, nó là cả cái nếp nhà, cái văn hóa của người dân vùng biển đó. Nghe mà thấy thương lắm.

Rồi tới bánh tráng Túy Loan nè. Bà có biết cái bánh tráng này nó đặc biệt chỗ nào không? Này là bánh tráng nướng ăn liền đó. Tui nhớ có lần ăn ở một quán mì Quảng trên đường Nguyễn Văn Thoại, cái bánh tráng này ăn kèm ngon không tả. Thơm mùi gạo, có mè, có tỏi, lại có chút ớt nữa.

Cái làng này tui chưa có dịp vô sâu để coi người ta làm sao, nhưng mà nghe kể cũng kì công lắm. Phải chọn gạo ngon, xay bột, tráng từng cái trên bếp củi. Nghe mùi bánh tráng nướng thôi là đã thấy cái tuổi thơ ùa về rồi, cái thời bà nội tui cũng hay làm mấy cái bánh này nè.

À, cái bánh khô mè Cẩm Lệ nữa. Cái này là món quà vặt đỉnh cao của Đà Nẵng luôn đó. Tui hay mua về làm quà cho mấy đứa nhỏ ở nhà. Bánh giòn rụm, ngọt thanh của đường, thơm bùi của mè, ăn hoài không ngán tí nào.

Tui từng được coi người ta làm rồi, hồi đầu năm ngoái đó, ở một cái tiệm nhỏ trong hẻm, cũng Cẩm Lệ luôn. Từng công đoạn từ nhào bột, cán mỏng, nướng rồi phết mè đều làm bằng tay hết. Công phu kinh khủng khiếp. Tự nhiên thấy cái bánh nó giá trị hơn nhiều.

Mà nói tới Non Nước, là phải nhắc tới mấy cái tượng đá. Bà thấy đó, dưới chân Ngũ Hành Sơn á, cả một khu làng nghề điêu khắc đá. Đủ các thể loại, từ tượng Phật, tượng Chúa cho tới mấy con vật phong thủy hay đơn giản là mấy cái bình hoa, chén đĩa.

Tui có một lần chở thằng cháu đi ngang đó, nó cứ đứng tần ngần nhìn mấy ông thợ đang đục đẽo. Tiếng đục đá lách cách nghe mà thấy say mê luôn. Nhìn mấy khối đá vô tri tự nhiên thành hình, thành dáng, đúng là cả một nghệ thuật. Hồi đó tui cũng mua một cái tượng Di Lặc nhỏ nhỏ về trưng trong phòng khách. Giá tầm đâu mấy trăm ngàn tùy kích thước.

Cuối cùng là làng chiếu Cẩm Nê. Nghe nói làng này có lịch sử lâu đời lắm rồi. Chiếu Cẩm Nê thì nó bền, nằm mát lưng, lại có mùi thơm của cói nữa.

Cái này thì tui chưa có dịp ghé tận nơi coi người ta dệt chiếu sao, nhưng mà nhớ hồi nhỏ, nhà tui cũng toàn nằm chiếu Cẩm Nê không đó. Mấy cái hoa văn dệt trên chiếu nó giản dị mà đẹp. Giờ thì ít người dùng chiếu cói hơn, nhưng mà tui nghĩ mấy cái giá trị thủ công này nó vẫn cần được giữ gìn cho tới sau này.

Hội An có làng nghề gì?

Tui trả lời Bà đây. Hội An á hả, nó là cái nôi của bao nhiêu nghề truyền thống hay ho lắm. Nghĩ mà xem, một thành phố nhỏ bé vậy mà chứa đựng cả một kho tàng văn hóa phi vật thể qua từng món đồ thủ công. Thật kỳ diệu phải không?

Mấy cái làng nghề này, nó không chỉ là nơi sản xuất đâu, nó là cả một câu chuyện. Mỗi làng nghề là một chương sử sống động của Hội An, kết nối quá khứ với hiện tại.

Bà hỏi làng nghề gì đúng không? Để tui liệt kê sơ sơ cho Bà dễ hình dung nè:

  • Gốm Thanh Hà: Cái này nổi tiếng khỏi bàn rồi, nghe danh đã thấy cái chất mộc mạc, đất nung. Tui thấy họ làm ra đủ thứ, từ cái chum cái vại đến mấy món đồ trang trí độc đáo, nhìn là mê.
  • Lụa Hội An: Lụa thì khỏi nói, mềm mại, óng ả. Mặc vào mát rượi, cảm giác như chạm vào cả một bầu trời vậy.
  • Làm đèn lồng: Cái này là biểu tượng rồi, mỗi khi phố cổ lên đèn là thấy lung linh hẳn.
  • Mộc Kim Bồng: Tay nghề của mấy ông thợ mộc này thì đỉnh của chóp rồi, đục đẽo ra bao nhiêu thứ tinh xảo.
  • Rau Trà Quế: Cái này thì hay nè, rau sạch, tươi ngon. Ăn vô thấy người nó khỏe khoắn hẳn ra.
  • Chiếu Bàn Thạch: Tuyệt vời, mát mẻ, dân dã.
  • Đúc đồng Phước Kiều: Kim loại được nhào nặn thành những tác phẩm nghệ thuật, hay ghê.

Đấy, Bà thấy đó, Hội An nó đa dạng lắm, không chỉ có mấy món trên đâu. Cái hay là mỗi làng nghề đều giữ được cái hồn của dân tộc mình, không bị pha tạp nhiều.

Mà Bà biết không, cái việc giữ gìn những làng nghề này nó không hề đơn giản đâu. Nó đòi hỏi sự tâm huyết, đôi khi là cả sự hy sinh nữa. Đâu phải ai cũng muốn bỏ thời gian công sức ra làm những thứ thủ công tỉ mỉ trong khi có bao nhiêu thứ dễ dàng hơn ngoài kia. Đó là lý do tại sao, mỗi món đồ làm ra từ những làng nghề này nó quý giá như vậy. Tui thấy đó là cả một sự đấu tranh, một cuộc chiến thầm lặng để văn hóa không bị mai một. Mà nói thật, nhiều khi tui ngồi nghĩ, cái gì là thật, cái gì là giả trong cái xã hội hiện đại này, chỉ có những thứ thủ công này nó mới mang lại cảm giác chân thật, nó có linh hồn.

À, còn nữa, nghề nước mắm Nam Ô cũng gần đó, tuy không thuộc địa phận TP Hội An nhưng nó có liên kết giao thương văn hóa. Và nghề làm mắm này nó cũng góp phần vào bức tranh ẩm thực phong phú của vùng duyên hải miền Trung. Họ làm nước mắm ngon lắm, cái vị mặn mòi đặc trưng, ăn với cơm trắng là hết sẩy. Tui nhớ có lần ăn thử loại nước mắm cốt, nó khác hẳn mấy loại pha chế công nghiệp ngoài kia, đậm đà và có cái mùi thơm rất riêng. Mà cái quy trình làm nước mắm nó cũng kỳ công lắm nha, phơi nắng, ủ men, rồi canh chỉnh thời gian sao cho ngon nhất. Nó là cả một nghệ thuật đó Bà.

Làng nghề nổi tiếng tại Đà Nẵng có tên gọi là gì?

Làng bánh tráng Túy Loan.

Cái bánh mỏng manh mà gánh cả một làng. Ăn hoài không ngán. Lạ.

Hơn 500 năm, cũng chỉ một vị. Người đổi, bánh thì không.

  • Đặc điểm bánh tráng Túy Loan: Bánh dày hơn loại thường, rắc nhiều mè. Khi nướng lên thơm lừng, giòn rụm. Dân ở đây ăn không, hoặc kẹp ăn với mỳ Quảng. Tui thì thích bẻ ra ăn không vậy thôi.
  • Lịch sử:Làng nghề hơn 5 thế kỷ, có từ thời các vị tiền hiền nhà Lê đến đây khai hoang lập ấp. Đất này chứng kiến nhiều chuyện.
  • Vị trí chính xác:Thôn Túy Loan, xã Hòa Phong, huyện Hòa Vang. Từ trung tâm chạy xe máy chừng 30 phút là tới.
  • Lễ hội: Muốn xem cho đã mắt thì bà canh Lễ hội đình làng Túy Loan vào mùng 9 tháng Giêng âm lịch. Vui hơn đi coi phim.