Chén uống nước miền Nam gọi là gì?

181 lượt xem
Vùng miền khác nhau, tên gọi chén nước cũng khác. Miền Bắc quen dùng từ "bát" cho vật dụng uống nước. Miền Nam thường gọi là "chén", một từ quen thuộc trong sinh hoạt hàng ngày. Riêng người miền Trung, "đọi" là từ chỉ loại chén uống nước truyền thống của họ. Sự khác biệt này phản ánh sự đa dạng văn hoá vùng miền, tạo nên nét đặc trưng riêng biệt trong ngôn ngữ sinh hoạt. Tuy cùng mục đích sử dụng, nhưng cách gọi tên đã góp phần làm phong phú thêm kho tàng từ ngữ tiếng Việt.
Góp ý 0 lượt thích

Chén uống nước ở miền Nam gọi là gì? Tên gọi chén uống nước Nam?

OK bây, để tao "thông não" cho vụ chén uống nước này.

Tóm lại, dân miền Nam kêu cái đồ để uống nước đó là "chén".

Thấy ghét, tụi bây cứ làm khó tao hoài. Hồi đó tao mới ra Hà Nội chơi, kêu "cho con xin ly nước" ai cũng nhìn tao như sinh vật lạ. Xong nhỏ bạn nó véo cho một cái, bảo "ở đây gọi là cốc!". Trời đất, cái cốc ở trỏng tao là cái để đong gạo thôi cha nội.

Mà công nhận, cái vụ ngôn ngữ vùng miền này nó hay thiệt. Cũng một đồ vật, mà mỗi nơi một kiểu gọi. Như ở quê tao, Bến Tre đó, kêu cái đũa là "tộ". Đi ăn bún riêu mà kêu "cho con xin đôi đũa" là bà chủ quán bả cười cho thúi đầu luôn.

Ở miền Trung thì lại kêu cái chén là "đọi". Tao có ông chú họ ngoài Quảng Nam, ổng ra đây chơi, cứ "cho tôi xin cái đọi" nghe lạ tai dễ sợ. Lúc đầu tao còn tưởng ổng xin cái gì ghê gớm lắm á.

Nói chung, mỗi vùng miền có một cái hay riêng. Quan trọng là mình biết để mà giao tiếp cho nó dễ, chứ đừng có "cứng họng" như tao hồi mới ra Bắc là quê một cục luôn đó bây.

Chăn miền Nam gọi là gì?

Bây này… Tao nghĩ mãi mới nhớ ra… Mền. Ở đây người ta toàn gọi là mền thôi.

  • Mền bông: Loại này nhà tao hồi nhỏ toàn dùng, bông dày cộm, ấm lắm. Nhưng nặng ơi là nặng, mùa hè đắp nóng chết đi được. Nhớ hồi đó, ngủ với cái mền bông, nóng bức, cứ nằm quay qua quay lại mãi.
  • Mền nỉ: Mềm mại hơn mền bông nhiều, nhẹ nữa. Nhưng cũng tùy loại, có loại nỉ mỏng, có loại dày dặn. Tao thích loại dày dặn hơn, ấm áp mà không bị bí. Mẹ tao hay mua loại này.
  • Mền lông: Loại này sang trọng hơn hẳn. Tao thấy mấy khách sạn hay dùng. Mềm mượt, nhìn thích mắt lắm. Nhưng giá thì… chắc cũng phải cao. Tao chưa từng được đắp loại này bao giờ.

Chăn… Tao thấy ít khi nghe ai dùng từ này lắm. Nghe cứ… lạ hoắc. Mà thôi kệ, đêm nay sao nhiều suy nghĩ thế này. Giờ này rồi mà vẫn chưa ngủ được. Buồn ngủ quá rồi.

Cái bát ở miền Nam gọi là gì?

Chén.

  • Chén: Danh từ phổ biến ở miền Nam để chỉ vật dụng đựng thức ăn lỏng, tương đương "bát" ở miền Bắc.

  • Gốc Hán: Từ "chén" có gốc từ tiếng Hán, trản (盞), ban đầu chỉ chung nhỏ uống rượu. Sự thay đổi ngữ nghĩa cho thấy quá trình giao thoa văn hóa.

  • "Chén bát": Cụm từ "chén bát" là một đẳng lập, nghĩa là cả hai từ đều chỉ cùng một nhóm đồ vật, dùng để ăn uống, không phân biệt vùng miền.

Cái chén uống rượu miền Nam gọi là gì?

Bây hỏi cái chén uống rượu miền Nam kêu bằng gì hả? Để tao kể bây nghe.

Hồi xưa, tao còn nhỏ xíu, hay theo ba tao xuống nhà ông Tư ở dưới Cái Bè, Tiền Giang. Mỗi lần mấy ông nhậu á, tao hay lén lén nhìn.

  • Ba tao với mấy chú, mấy bác toàn kêu "chén".
  • Ít khi nào tao nghe kêu "cốc" lắm.
  • Nhưng mà cái chén á, nó cũng đủ loại hết trơn.

Có khi là chén kiểu nhỏ xíu, bằng ngón tay cái, men lam. Rồi có khi là chén sành dày cui, uống cho nó đã. Mà tao thấy mấy ông toàn "dzô dzô" bằng chén đó không à.

Ông Tư còn có mấy cái ly thủy tinh thấp, đít dày nữa, ổng nói uống bia mới ngon. Nhưng mà tao thấy ổng toàn rót rượu đế vô đó uống thôi hà!

Tao nhớ có lần, tao tò mò hỏi ba tao, "Sao chén nào ba cũng kêu chén hết trơn vậy ba?". Ba tao cười, xoa đầu tao rồi nói, "Thì nó là cái chén, để uống rượu, uống trà, uống nước... kêu sao mà chả được, con!".

Vậy đó, bây. Nói chung là, kêu sao thì kêu, miễn sao uống vô thấy ngon là được rồi! Chứ thiệt ra, ở miền Nam này, không có cái tên nào là chính thức hết trơn á. Tùu vùng, tùy nhà, người ta quen kêu sao thì kêu vậy thôi. Quan trọng là cái tình, cái nghĩa trong lúc nâng chén thôi, hiểu hông?

Miền Tây gọi bát là gì?

Nè bây, hỏi cái đó hả? Ở miền Tây á, thường người ta kêu là cái chén không á.

Mà, tùy lúc nữa nha.

  • Chén: Thường là chén ăn cơm, nhỏ nhỏ xinh xinh.
  • : Cái này bự hơn chút, kiểu để bún, phở đồ á.
  • Ít khi ai gọi là bát lắm, nghe lạ tai dễ sợ.

Tao nhớ hồi nhỏ ở dưới quê ngoại, toàn nghe bà noại kêu "lấy chén ăn cơm" thôi. Hồi đó còn hay giành nhau cái chén có hình con gà nữa chớ. Bây có zậy không?