Thâm Quyến nghĩa là gì?

151 lượt xem
Thâm Quyến (深圳, Shēnzhèn), thành phố trực thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, có nghĩa là "con lạch sâu". Tên gọi này thường bị phiên âm sai thành Thẩm Quyến trong tiếng Việt. Thâm Quyến nổi tiếng là trung tâm công nghệ cao, kinh tế năng động và là một trong những đô thị phát triển nhanh nhất thế giới. Việc hiểu đúng tên gọi địa danh góp phần nâng cao sự chính xác trong giao tiếp và hiểu biết về văn hóa Trung Quốc. Hãy ghi nhớ cách viết đúng: Thâm Quyến.
Góp ý 0 lượt thích

Ý nghĩa của Thâm Quyến là gì? Giải thích từ Thâm Quyến chi tiết?

Tao nói thẳng nhé, Bây. Thâm Quyến, đúng rồi, phiên âm chuẩn là Shēnzhèn. "Shēn" là sâu, "zhèn" là khe, lạch nhỏ. Nói nôm na, là con lạch sâu đấy. Nhưng Việt Nam mình hay gọi sai thành Thẩm Quyến, nghe cứ… kỳ kỳ.

Nhớ hồi tháng 5 năm ngoái, tao đi công tác Quảng Đông, ghé Thâm Quyến. Cảnh tượng hiện đại, cao ốc san sát, khác xa cái hình ảnh con lạch sâu trong đầu tao. Giá cả thì khỏi nói, đắt đỏ hơn cả Sài Gòn nữa.

Thực ra, cái tên "Thâm Quyến" chỉ là xuất phát điểm thôi. Bây giờ, nó đại diện cho cả một sự phát triển thần kỳ, một biểu tượng kinh tế Trung Quốc. Tao thấy nó giống như một câu chuyện về sự biến đổi ngoạn mục ấy. Từ một làng chài nhỏ bé, giờ thành siêu đô thị sầm uất. Cái tên "Thâm Quyến" giờ mang ý nghĩa to lớn hơn nhiều so với nghĩa đen của nó.

Nói chung, Thâm Quyến giờ là trung tâm công nghệ, tài chính, nói chung là kinh tế sôi động của cả khu vực. Tao thấy nhiều start-up ở đó lắm, toàn công nghệ cao, khác hẳn với cái hình ảnh "con lạch sâu" ban đầu.

Thâm Quyến: Thành phố trực thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Tên gọi xuất phát từ "con lạch sâu".

Thâm Quyến có đặc sản gì làm quà?

Bây! Tao kể cho nghe này… Thâm Quyến á… nắng chang chang, gió biển mặn mòi… nhớ cái cảm giác ngồi ven sông Thâm Tuyến, gió thổi nhẹ… mà nghĩ đến quà…

Mì xào Chow Mein: Cái mùi thơm nức của nó cứ quấn quýt mãi, vị đậm đà, lại thêm chút cay cay tê tê đầu lưỡi. Ăn nóng mới ngon. Nhớ hồi tao mua ở khu phố cổ, quán nhỏ xíu nhưng đông khách lắm.

  • Địa điểm mua: Phố cổ Thâm Quyến (khu vực gần sông).
  • Giá cả: Khoảng 30-50 tệ tùy quán.
  • Lưu ý: Nên mua lúc còn nóng.

Gà luộc: Nghe đơn giản nhưng ngon lắm nha. Gà chắc thịt, da vàng ươm… chấm với nước tương gừng… Tuyệt vời ông mặt trời! Tao mua ở chợ đêm, người bán hàng dễ thương lắm.

  • Địa điểm mua: Chợ đêm Thâm Quyến. Nhiều nơi lắm.
  • Giá cả: Tùy thuộc kích cỡ con gà.

Hoành thánh: Vỏ mỏng tang, nhân thịt đầy ú ụ… hấp hay chiên đều ngon. Tao thích ăn kiểu chiên giòn rụm. Nhớ hồi đó, tao mua cả một hộp lớn về làm quà cho cả nhà.

  • Địa điểm mua: Có bán ở khắp nơi, từ các cửa hàng nhỏ cho đến siêu thị.

Lẩu khô: Cay xé lưỡi… nhưng cứ ăn mãi không thôi. Món này lạ lắm… mùi thơm nồng nàn của gia vị. Tao thấy bán nhiều ở các khu ăn uống.

  • Địa điểm mua: Khu ăn uống, các nhà hàng.

Những món khác: Kung Pao Chicken, đậu phụ Mapo, thịt lợn chua ngọt… nghe thôi đã thấy thèm rồi. Nhưng mà tao thích nhất vẫn là mì xào Chow Mein và hoành thánh. Thật sự là ngon khó cưỡng. Tới Thâm Quyến nhớ thử nhé Bây! Ngỗng nướng nguyên con thì… thấy to quá nên không mua. Hehe.

Thẩm quyến ăn gì ngon?

Bây: Thẩm Quyến à? Ăn gì ngon? Nhiều thứ lắm.

  • Mì xào Chow Mein: Hương vị đậm đà, chỗ nào cũng có. Tùy quán mà chất lượng khác nhau. Năm nay, mình thấy quán ở đường Bao'an ngon hơn.

  • Hoành thánh: Món này thì phổ biến rồi. Nhưng tìm quán có nước dùng ngon mới đáng. Mình thích chỗ gần nhà ga. Nước dùng xương hầm đậm đà, khác hẳn mấy chỗ du lịch.

  • Lẩu khô: Cay tê tái, ăn với cơm nóng. Mấy quán lẩu khô ở khu Futian mình hay lui tới. Nước sốt ngon lắm, nhiều gia vị độc đáo.

Đấy, thế thôi. Chọn món nào tùy thích. Còn nhiều thứ ngon nữa, nhưng phải tự mình khám phá mới thấy hay. Thẩm Quyến rộng lớn mà. Chốt lại: ăn gì cũng được, miễn là ngon miệng.

Người Trung Quốc thích quà gì từ Việt Nam?

Tao trả lời Bây nè.

Thịt trâu gác bếp ư? Nghe thôi đã thấy thòm thèm rồi. Mùi khói bếp hun ám ảnh cả tuổi thơ tao ở Hà Giang. Hình ảnh bà ngoại, tay thoăn thoắt gác từng miếng thịt lên giàn bếp, khói lam chiều bảng lảng… Đó là cả một trời ký ức. Thịt trâu gác bếp, đậm đà, cay nồng, vị ngọt của thịt quyện cùng hương rừng núi… Ai được thưởng thức một lần khó mà quên. Tết này, tao gửi cho dì hai ở bên Trung Quốc cả chục ký đấy, dì ấy mê lắm.

  • Hà Giang: Nguồn gốc thịt trâu gác bếp nổi tiếng.
  • Mùi khói: Hương vị đặc trưng, gợi nhớ ký ức tuổi thơ.
  • Vị ngọt, cay nồng: Đặc điểm tạo nên sự hấp dẫn.
  • Quà tặng: Tao thường xuyên gửi cho người thân ở Trung Quốc.

Cà phê cũng được ưa chuộng lắm. Cà phê Việt Nam, mùi thơm nồng nàn ấy… Nhớ hồi tao đi du lịch Trung Quốc, thấy mấy quán cà phê Việt Nam đông nghịt khách.

  • Cà phê Việt Nam: Nổi tiếng về hương thơm và chất lượng.
  • Quán cà phê đông khách: Chỉ ra sự phổ biến ở Trung Quốc.

Còn kẹo dừa, bánh pía… những món ngọt ngào ấy cũng rất được lòng người Trung Quốc. Ngọt nhẹ, thanh tao…

  • Kẹo dừa, bánh pía: Món ăn ngọt, được nhiều người ưa thích.

Hạt điều, trái cây sấy khô cũng là lựa chọn hay ho. Trung Quốc rộng lớn, khí hậu đa dạng, không phải vùng nào cũng có đủ loại trái cây.

  • Hạt điều, trái cây sấy khô: Thích hợp làm quà tặng, tiện bảo quản.

Đồ thủ công mỹ nghệ nữa chứ, gốm sứ, tranh thêu… đẹp tinh xảo. Tao thấy mấy người bạn Trung Quốc rất thích.

  • Đồ thủ công mỹ nghệ: Mang đậm văn hóa Việt Nam, giá trị cao.

Nói chung, người Trung Quốc thích nhiều thứ lắm, tùy thuộc vào sở thích từng người. Nhưng những món tao kể trên đều khá phổ biến và được đánh giá cao. Năm nay thị trường có biến động chút nhưng cơ bản vẫn vậy.

Mua gì ở Việt Nam làm quà?

Bây đây! Tao nghĩ… Hmm, quà Việt Nam à… Mùi nắng tháng tư vẫn còn vương vấn trên áo… Nhớ cái lần về quê ngoại, mẹ mua cho cả núi đặc sản. Thịt trâu gác bếp Tây Bắc, dai dai, thơm nồng khói bếp, cứ ngửi thôi đã thấy cả núi rừng hùng vĩ hiện lên. Năm nay, tao thấy loại này bán ở nhiều nơi lắm, giá cũng khá ổn.

Rồi còn chả mực Quảng Ninh, giòn tan, ngọt ngọt, mỗi miếng cắn là cả biển cả mênh mông. Tao thích ăn kèm với chút tương ớt cay cay. Phải mua loại làm thủ công mới ngon nhé, cái này thường bán nhiều ở chợ.

À, trà sen Hồ Tây, mùi thơm dịu nhẹ, thanh tao… như chính Hà Nội vậy. Tao vẫn nhớ hình ảnh người bán hàng tận tình pha trà cho mình thưởng thức khi đến thăm Hồ Tây.

Cốm làng Vòng, mùi hương thoang thoảng, ngọt bùi… món quà giản dị mà tinh tế. Mỗi hạt cốm nhỏ bé như mang theo cả mùa thu Hà Nội. Quà này phù hợp làm quà biếu người lớn tuổi.

Ô mai Hà Nội, chua chua, ngọt ngọt, nhiều vị lắm… mận, mơ, gừng… Vị chua ngọt ấy cứ vương vấn mãi trên đầu lưỡi. Tao thích loại ô mai gừng, ăn ấm bụng lắm.

  • Đặc sản miền Bắc: Thịt trâu gác bếp, chả mực, trà sen, cốm, ô mai.
  • Ghi chú: Giá cả và nguồn gốc có thể thay đổi tùy từng thời điểm và địa điểm mua hàng. Nên tìm hiểu kỹ trước khi mua để đảm bảo chất lượng. Tao thường mua ở các cửa hàng uy tín hoặc trực tiếp từ người sản xuất.

Thâm quyến có đặc sản gì?

Tao trả lời Bây nè:

Thâm Quyến đồ ăn ngon lắm nha! Mấy món này tao nhớ rõ lắm, vì hồi tháng 6 tao mới đi về. Ăn thả ga luôn!

  • Mì xào Chow Mein: Đúng rồi, món này ngon bá cháy. Hương vị đậm đà, sợi mì dai dai, ăn ghiền luôn. Quán tao ăn ở gần khu phố cổ, quên tên rồi nhưng dễ tìm lắm.
  • Thịt gà luộc: Ơ, gà luộc cũng là đặc sản à? Tao tưởng món này phổ biến khắp nơi chứ. Tuy nhiên gà ở Thâm Quyến chắc thịt hơn, ăn ngon hơn hẳn. Có lẽ do giống gà khác.
  • Kung Pao Chicken: Đúng rồi, món này nổi tiếng mà! Cay cay, mặn mặn, ngọt ngọt, đủ vị. Tao thích nhất cái độ cay tê tê của nó. Ăn kèm cơm nóng thì tuyệt vời ông mặt trời.
  • Lẩu khô: Lẩu khô thì phải nói là siêu ngon. Nước dùng đậm đà, nhiều nguyên liệu. Tao nhớ hồi đó ăn tới hai tô luôn. Hồi đó, tháng 6 năm nay, trời nóng muốn chết nhưng vẫn ăn ngon lành.

Ăn nhiều quá giờ nhớ lại cũng thèm. Tự nhiên thèm món mì xào Chow Mein quá! Phải tìm quán nào bán giống ở Thâm Quyến mới được. À, quên, còn món gì nữa nhỉ? Tao nhớ mang máng có món bánh gì đó nữa mà quên mất tiêu rồi. Chắc phải xem lại ảnh chụp lúc đó mới nhớ ra. Mệt óc quá, thôi vậy.

Đi Trung Quốc mua đồ ăn gì?

Này bây, hỏi tao đi Tàu mua gì hả? Để tao kể cho bây nghe vụ tao suýt chết vì ăn uống ở Thượng Hải năm ngoái.

  • Tiểu long bao: Tao thề là cái nước súp bên trong nó nóng bỏng lưỡi, mà tao lại háu ăn, rộp cả mồm. Nhưng phải công nhận ngon. Đi Yu Garden mà không ăn cái này thì coi như chưa đến.

  • Đậu phụ thối: Cái mùi của nó ám ảnh tao đến tận bây giờ. Tao mua ở một xe đẩy ven đường gần Nanjing Road. Mới đầu tao còn bịt mũi, ăn xong thì lại nghiện.

  • Lưu ý: Tìm hàng nào rán giòn ấy, ăn đỡ kinh hơn.

  • Nên mua loại có tương ớt ăn kèm, nó át bớt mùi.

  • Kẹo hồ lô: Mấy que này nhìn thì đẹp thôi chứ tao thấy ngọt gắt, ăn một hai quả là ngán đến tận cổ.

    • Nên mua loại có nhiều loại quả khác nhau, như táo gai, dâu tây... cho đỡ chán.
    • Mấy đứa bạn tao còn bảo kẹo này chụp ảnh sống ảo thì đỉnh.

À, ngoài mấy món tao kể, bây nhớ thử thêm sủi cảo với hoành thánh nữa nhé. Tao thấy mấy món này dễ ăn mà lại no bụng, hợp với đứa nào lười nấu nướng như tao.

Đến Trung Quốc ăn gì?

Tao? Bây đây! Ăn gì ở Trung Quốc á? Nhiều lắm! Đầu óc tao đang rối tung lên rồi, nhưng cố gắng nhớ lại xem nào…

  • Vịt quay Bắc Kinh: Ui dào, món này nổi tiếng lắm, ai cũng biết. Năm nay tao ăn ở một quán nhỏ gần Tử Cấm Thành, ngon quên sầu luôn. Da giòn, thịt mềm, chấm với bánh tráng, tuyệt cú mèo! Giá cả cũng phải chăng nữa.

  • Mì trường thọ: Tao quên mất rồi, hình như ăn ở Hàng Châu thì phải. Mấy loại mì ở Trung Quốc nhiều vô kể. Nhớ mang bát nước dùng nóng hổi, ngon ơi là ngon. Không nhớ rõ lắm, nhưng mà chắc chắn là ngon.

  • Đậu phụ thối: Ôi giời ơi, nghe tên thôi đã thấy…khác người rồi! Nhưng mà ăn thử đi, ngon lắm đấy! Mùi thì hơi…đặc biệt, nhưng vị thì lạ miệng vô cùng! Tao ăn ở Thượng Hải, cả phố toàn mùi này. Cái này phải mạnh dạn thử mới được.

  • Sủi cảo: Món này thì quá quen thuộc rồi. Từ Bắc vào Nam đều có, mỗi nơi mỗi kiểu khác nhau. Tao thích nhất là sủi cảo chiên, giòn rụm. Năm nay có ăn ở một quán nhỏ trong ngõ, ngon tuyệt!

  • Hoành thánh: Tương tự sủi cảo, nhưng vỏ mỏng hơn. Nhớ hồi đi Quảng Châu ăn, nước dùng ngọt thanh, ngon không cưỡng nổi. Tao thích ăn kèm với tương ớt.

  • Kẹo hồ lô: Món ăn vặt kinh điển! Tao thích nhất là loại kẹo hồ lô phủ đường trắng, ngọt ngọt, chua chua. Mua ở chợ đêm, vừa ăn vừa ngắm phố xá.

  • Trứng luộc nước trà thảo mộc: Hương thơm rất đặc trưng. Không nhớ rõ lắm nhưng chắc là ăn ở vùng núi phía Tây. Mùi thơm nhẹ, vị cũng khá lạ. Ăn chơi chơi thôi chứ không phải món chính.

  • Tiểu long bao: Thượng Hải, chắc chắn là Thượng Hải rồi! Nóng hổi, nước dùng chảy ra lúc cắn, tuyệt vời! Năm nay tao ăn nhiều lắm, ăn đến phát ngán luôn ấy chứ. Tuyệt đối phải thử nhé!

Người Trung Quốc ăn gì hàng ngày?

Bây hỏi người Trung Quốc ăn gì á? Tao thấy câu này cũng giống như hỏi "người Việt Nam ăn gì?" ấy. Khó trả lời phết! Nhưng thôi, để tao điểm qua vài món "đinh" nhé, coi như gợi ý cho bây có dịp thì "oánh chén" thử:

  • Vịt quay Bắc Kinh: Món này mà không thử thì coi như chưa đến Bắc Kinh. Da vịt giòn tan, thịt mềm ngọt, cuốn với bánh tráng, hành lá, chấm tương ngọt thì thôi rồi, "quên sầu". Nghe bảo ngày xưa chỉ có vua chúa mới được ăn, giờ thì dân thường như mình cũng "đu trend" được rồi.

  • Đậu phụ Tứ Xuyên (Mapo Tofu): Cay xè lưỡi, tê tê đầu lưỡi, nhưng mà ghiền. Đậu phụ non mềm mịn, sốt cay nồng, ăn với cơm trắng thì "tốn cơm" phải biết. Cái món này mà ai không ăn được cay thì thôi, "xin kiếu".

  • Cơm chiên Dương Châu: Nhìn thì tưởng đơn giản, nhưng mà chiên được ngon thì không phải ai cũng làm được đâu. Hạt cơm tơi, vàng ruộm, thơm lừng mùi trứng, lạp xưởng, tôm... Nghe nói cái tên "Dương Châu" là để chỉ cái sự cầu kỳ, tinh tế của món ăn đấy.

  • Gà Kung Pao (Gà cung bảo): Món này vừa cay, vừa ngọt, vừa bùi, ăn hoài không chán. Gà được xào với ớt khô, đậu phộng, hạt điều... Cái tên "Kung Pao" là để tưởng nhớ một vị quan đời nhà Thanh, người đã sáng tạo ra món ăn này.

  • Chow Mein (Mì xào): Món mì xào "quốc dân" của người Hoa. Mì được xào với rau cải, thịt, hải sản... Đơn giản mà ngon, dễ làm mà no bụng. Món này mà ở Việt Nam thì biến tấu đủ kiểu, tha hồ mà lựa chọn.

  • Chả giò Quảng Đông (Dim Sum): Món này chắc bây biết rồi, khỏi cần tao giới thiệu nhiều. Chả giò chiên giòn rụm, nhân tôm thịt đầy đặn, chấm với nước mắm chua ngọt thì "bá cháy".

  • Thịt lợn chua ngọt (Gu Lou Yuk): Món này mà mấy đứa nhỏ thích mê. Thịt lợn chiên giòn, sốt chua ngọt đậm đà, ăn với cơm trắng thì "number one".

  • Mì hoành thánh (Wanton Noodle): Món này mà ăn vào mùa đông thì ấm bụng phải biết. Sợi mì dai dai, hoành thánh nhân tôm thịt béo ngậy, nước dùng thanh ngọt... Nói chung là "đáng đồng tiền bát gạo".

Ngoài ra, còn ti tỉ món khác nữa như: há cảo, bánh bao, sủi cảo, lẩu Tứ Xuyên, vịt tiềm... Nói chung là ẩm thực Trung Quốc "mênh mông biển cả", bây cứ từ từ mà khám phá nhé!