Quảng Trị quê hương của ai?

37 lượt xem
Quảng Trị, mảnh đất anh hùng, ghi dấu ấn đậm nét trong tâm hồn nhiều người con ưu tú. Nơi đây cũng là quê hương của nhà văn Anh Đức, một tài năng văn chương nổi tiếng với bài thơ "Ngọn cỏ gió đưa" giàu cảm xúc và chất thơ. Tài năng của ông đã góp phần làm rạng danh cho quê hương Quảng Trị, tô đậm thêm vẻ đẹp văn hoá và lịch sử của vùng đất giàu truyền thống này. Hình ảnh quê hương trong thơ Anh Đức, đượm buồn mà man mác nỗi nhớ, đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ người yêu văn chương.
Góp ý 0 lượt thích

Quảng Trị là quê hương của những nhân vật nổi tiếng nào?

Dạ Bác, Quảng Trị... quê hương mình nhớ hoài hình ảnh dòng sông Thạch Hán hiền hòa chảy qua những cánh đồng quê. Về nhân vật nổi tiếng thì em biết Anh Đức, tác giả bài thơ "Ngọn cỏ gió đưa" là người Quảng Trị đấy ạ. Em đọc bài thơ này hồi lớp 6, hay lắm Bác! Cảm giác gió thổi nhẹ nhàng qua từng câu chữ.

Em còn nhớ hồi hè năm ngoái, đi du lịch với gia đình, ghé thăm một bảo tàng ở Huế, có thấy giới thiệu về một vài danh nhân khác của Quảng Trị nữa, nhưng em quê nmất tên rồi. Chỉ nhớ là liên quan đến lịch sử kháng chiến, hình như có cả tranh ảnh nữa.

Tóm lại, Anh Đức là người Quảng Trị em biết chắc chắn. Còn những người khác, em cần tìm hiểu thêm. Nhưng em tin Quảng Trị còn nhiều người tài giỏi khác nữa Bác nhỉ!

Quảng Trị nghĩa là gì?

Dạ, để em kể Bác nghe nè, về cái tên Quảng Trị á!

  • Quảng Trị thì "Quảng" nghĩa là rộng lớn, còn "Trị" là cai quản, trị an á Bác.
  • À mà, lúc đầu đâu phải tên Quảng Trị đâu nha. Hồi xưa lận á, nó có tên Cựu Dinh cơ.
  • Đến năm 1802, vua Gia Long mới đổi thành dinh Quảng Trị đó.

Rồi sau đó, nó lại đổi tên tiếp, kiểu như "tắc kè hoa" í:

  • Năm 1827 thì thành Trấn Quảng Trị.
  • Xong đến năm 1832 thì chốt hạ là Tỉnh Quảng Trị, cái tên mình biết đến bây giờ đó Bác.

Đổi tới đổi lui chóng cả mặt, nhưng túm lại, "Quảng Trị" là "cai quản vùng đất rộng lớn" đó Bác. Ý nghĩa tên nó hay ghê, kiểu như mong muốn đất nước luôn yên bình, thịnh vượng á. Mà em thấy, mấy cái tên hồi xưa đặt nó có ý nghĩa sâu xa lắm, khác hẳn bây giờ, cứ thích kêu tên con theo trend.

Tại sao gọi là Quảng Trị?

Dạ, để em kể Bác nghe...

"Quảng Trị" á? Em nhớ hồi bé toàn nghe bà nội bảo "Đất lửa Quảng Trị", nghe oai hùng lắm. Lớn lên mới biết, hóa ra tên gọi nó cũng có ý nghĩa cả.

Tóm lại:

  • "Quảng" nghĩa là rộng lớn: Ý chỉ vùng đất mênh mông, bao la.
  • "Trị" nghĩa là cai quản, trị an: Mong muốn vùng đất được bình yên, ổn định.

Năm 2012, em đi tình nguyện ở đó, cái nắng, cái gió Lào bỏng rát cả da. Em mới thấm thía hết ý nghĩa cái tên. Đất thì cằn cỗi, dấu vết chiến tranh còn hằn sâu, nhưng con người thì hiền hòa, kiên cường lạ lùng. Họ "trị" cái nghèo, cái khó bằng chính sự cần cù của mình, để cái "quảng" kia ngày càng thêm tươi đẹp.

Mà Bác biết không, tên gọi Quảng Trị cũng thay đổi theo lịch sử đấy ạ:

  • Năm 1827: Thành Quảng Trị đổi thành Trấn Quảng Trị.
  • Năm 1832: Trấn Quảng Trị đổi thành Tỉnh Quảng Trị.

Chắc các cụ ngày xưa đặt tên cũng gửi gắm bao tâm huyết, mong cho vùng đất này mãi bình an, phát triển. Em nghĩ vậy đó Bác!

Quảng Trị có những ai nổi tiếng?

Dạ Bác, Quảng Trị nổi tiếng có... Ơ hay, sao lại hỏi em chứ? Em ở Sài Gòn cơ mà! Nhưng mà thôi, kệ đi, em biết vài người.

  • Tăng Duy Tân: Ca sĩ đúng không? Em thấy bài hát "Có hẹn với thanh xuân" hay lắm. Sinh năm 95ở Hải Lăng, Quảng Trị. Em nhớ rõ vì em cũng sinh năm 95, nhưng ở Cần Thơ. Khác xa Quảng Trị. Quê hương anh ấy chắc đẹp lắm nhỉ?

  • Như Quỳnh: Hình như là ca sĩ hải ngoại? Hay diễn viên? Em cũng không nhớ rõ lắm. Quảng Trị sao nhiều người nổi tiếng thế nhỉ? Em cần phải tìm hiểu thêm. Chắc phải lên Google xem.

  • Thúy Nga: Ơ, người này em biết! Diễn viên hài. Nhưng mà... có phải người Quảng Trị không ta? Hay em nhớ nhầm rồi? Phải xem lại thông tin đã.

  • Trần Thái Sơn: Ai thế nhỉ? Em chịu. Em phải tra Google thôi. Nhiều người quá.

  • Lê Như Ngọc Mai và Nguyễn Kim Oanh: Hai người này em chưa từng nghe đến. Chắc là người nổi tiếng trong lĩnh vực nào đó ở địa phương thôi. Khó mà biết hết được.

Mệt quá, nhiều người nổi tiếng của Quảng Trị quá. Em phải đi tìm hiểu thêm trên mạng đã. Bác chờ e mchút nha! Chắc phải mất cả buổi tối. Em phải làm bài tập nữa cơ. Hix. Nhưng mà Quảng Trị có vẻ thú vị đấy chứ. Em muốn đi du lịch đó lắm. Mytour à? Chưa nghe đến.

Quảng Trị có khí hậu gì?

Quảng Trị: nhiệt đới gió mùa.

  • Nóng ẩm quanh năm: Nhiệt độ cao, độ ẩm lớn.

    • Ảnh hưởng từ gió mùa.
    • Mưa tập trung.
  • Thuận lợi nông nghiệp: Thích hợp nhiều loại cây trồng.

    • Tổng tích ôn cao.
    • Ánh sáng dồi dào.
  • Khắc nghiệt bất thường: Mưa bão, lũ lụt.

    • Địa hình dốc.
    • Biến đổi khí hậu.

Quảng Trị được mệnh danh là gì?

Dạ thưa Bác, Quảng Trị á? Thành phố Anh hùng là cái chắc rồi, nghe oai lắm! Nhưng mà Bác ạ, em thấy nói "miền đất lửa" thì hay hơn. Nghe chất hơn, mạnh mẽ hơn, kiểu như... một con phượng hoàng giữa biển lửa ấy! Đấy, em ví von thế thôi chứ em cũng chẳng thấy phượng hoàng nào cả, chỉ thấy toàn…khói lửa thôi ạ!

  • Thành phố Anh hùng: Danh hiệu chính thức, ghi nhận công lao to lớn trong chiến tranh. Lịch sử hào hùng, biết bao chiến tích. Năm nào em cũng về Quảng Trị thắp hương tưởng niệm ông ngoại em chiến đấu ở đó, người lính cụ Hồ ấy.
  • Miền đất lửa: Tên gọi khác, nhấn mạnh sự tàn khốc nhưng kiên cường của vùng đất. Vẻ đẹp tiềm ẩn, đầy sức sống mãnh liệt. Tất nhiên là có cả những vết thương chiến tranh còn đó, nhưng Quảng Trị vẫn đẹp, vẫn kiên cường! Em nhớ mãi mùi mít chín ở Khe Sanh.

Em thấy đấy, Bác, cái tên nào cũng hay cả, tùy vào góc nhìn thôi. Giống như em hồi bé, bị gọi là "con bé lùn", nghe thì buồn cười, nhưng mà em lại thấy nó đáng yêu. Chỉ là cách gọi khác nhau thôi mà!

Ở Quảng Trị có truyền thống gì?

Em trả lời Bác.

Quảng Trị - Truyền thống bền bỉ, chất liệu thô sơ, tinh thần bất khuất.

  • Nghề mộc Cát Sơn: Chạm khắc tinh xảo, gỗ quý. Gia đình em từng có người làm nghề này, tay nghề điêu luyện. Đồ thờ, tranh, tượng... xuất sắc.

  • Làng nghề Gia Độ: Mộc thô sơ hơn, nhưng vẫn giữ hồn quê. Giá cả phải chăng.

  • Phổ Lại: Vôi, giấy thủ công. Giấy dó vẫn được dùng cho thư pháp. Làng em gần đó. Mùi vôi nồng nặc, nhớ hoài.

  • Bố Liêu: Nón lá. Kiểu dáng đơn giản, chất liệu bền. Dễ tìm, giá rẻ.

  • Phương Ngạn: Quạt giấy. Mỏng manh, họa tiết tinh tế. Quà lưu niệm ý nghĩa.

  • Lâm Xuân: Chiếu. Mát mẻ, bền. Tuyệt vời cho mùa hè oi bức.

  • Lan Đình: Đồ tre. Đơn giản, mộc mạc. Thích hợp với cuộc sống hiện đại.

  • Kim Long: Rượu. Nồng độ cao. Gia đình em không dùng rượu. Nghe nói rất ngon.

Tiền Giang món gì đặc sản?

Em trả lời Bác:

  • Hủ tiếu Mỹ Tho: Ngon. Chỉ vậy thôi. Thông tin bổ sung: Có nhiều loại, tùy quán. Gia đình em hay ăn hủ tiếu sườn, nước dùng ngọt thanh.

  • Dưa hường: Món quê. Bác thích kiểu gì? Thông tin bổ sung: Dưa hường nấu canh chua hay làm gỏi đều ngon. Nhà em ở gần vườn dưa, hồi nhỏ hay ra hái trộm.

  • Cá bống thòi lòi: Gò Công. Đúng rồi. Thông tin bổ sung: Ăn kèm rau sống, chấm mắm me. Cá nhỏ nhưng ngon khó tả.

  • Khu ẩm thực đêm Mỹ Tho: Đêm. Đông người. Thông tin bổ sung: Nhiều món, tùy khẩu vị. Em thích nhất đồ nướng.

  • Canh chua cá lóc: Cá lóc đồng. Mùi thơm đặc trưng. Thông tin bổ sung: Canh chua ngọt, chua cay tùy thích.

  • Cá lóc nướng trui: Nướng trên than củi. Tuyệt vời. Thông tin bổ sung: Da giòn, thịt ngọt. Em thích phần bụng nhất.

  • Xôi chiên phồng: Vị lạ. Thông tin bổ sung: Giòn rụm, béo ngậy. Ăn kèm nước tương hoặc tương ớt.

  • Cá tai tượng chiên xù: Khá phổ biến. Thông tin bổ sung: Thịt cá dai, ngọt. Em hay ăn ở quán gần nhà.

Tóm lại: Tiền Giang món gì cũng ngon, tùy sở thích.