Cố phụ cố mẫu là gì?

875 lượt xem
"Cố phụ cố mẫu" chỉ cha mẹ đã mất. Trong thiệp cưới, nếu cha mất, ghi "Bà quả phụ: [Tên cha], Nhũ danh: [Tên mẹ]". Nếu cả cha mẹ đều mất, ghi "Cố phụ: [Tên cha], Cố mẫu: [Tên mẹ]".Viết thiệp cưới cần lưu ý: 1. Thông tin chính xác, rõ ràng. 2. Lời lẽ trang trọng, lịch sự. 3. Thiết kế đẹp mắt, phù hợp chủ đề. 4. Thông tin liên hệ rõ ràng, dễ tìm. 5. Kiểm tra kỹ trước khi in ấn. Sự cẩn trọng thể hiện lòng thành kính với khách mời.
Góp ý 1 lượt thích

Cố phụ, cố mẫu là gì? Ý nghĩa và cách dùng từ này trong tiếng Việt?

Đệ hỏi cố phụ, cố mẫu là gì hả? À, đơn giản thôi. Cố phụ là cha đã mất, cố mẫu là mẹ đã mất. Như kiểu… nhớ về người đã khuất ấy mà.

Thiệp cưới em nói ấy, mình thấy cũng hợp lý. Bà quả phụ là mẹ mình góa chồng. Mình nhớ hồi viết thiệp cưới chị gái năm ngoái, chị ấy cũng dùng "Cố phụ" cho bố mất rồi. Địa điểm in thiệp ở phố Hàng Bông, giá tầm 20k/ tấm đấy.

Cả bố mẹ mất thì dùng "Cố phụ", "Cố mẫu" đúng rồi. Mình thấy trang trọng mà cũng… nhẹ nhàng, không quá bi lụy.

Năm ngoái, mình có tham khảo vài mẫu thiệp cưới trên mạng, thấy nhiều kiểu lắm. Nhưng mình thích kiểu đơn giản, lịch sự. Chữ in rõ ràng, thông tin đầy đủ là được rồi. Đừng cầu kỳ quá, dễ gây rối mắt.

Về 5 lưu ý ấy thì mình không nhớ rõ lắm. Nhưng chắc là về nội dung, hình thức, cách trình bày… sao cho lịch sự, trang trọng thôi. Nói chung là phải thể hiện được sự tôn trọng với khách mời.

Cố phụ: Cha đã mất. Cố mẫu: Mẹ đã mất.

Cao tằng to tỷ là gì?

Ờ, đệ hỏi "cao tằng tổ tỷ" là gì á hả? Để huynh nói cho nghe, nó cũng không có gì ghê gớm lắm đâu.

  • Cao tằng tổ khảo chỉ kỵ, tức là ông cố, nhưng mà phải là đã khuất rồi nha.

  • Còn "tỷ" là chỉ người phái nữ, cũng là kỵ nhưng là bà cố đó.

Nói chung là, trong gia phả, cứ "cao" thêm một chữ là lùi thêm một đời. Kỵ là bốn đời, rồi tới cao tổ, cao cao tổ... cứ thế mà tính. Như nhà huynh là có thờ tới đời cao cao cao tổ luôn đó, hú hồn!

Cụ Tổ 5 đời gọi là gì?

Đệ hỏi Cụ tổ năm đời gọi là gì sao? Nghe câu hỏi mà lòng bâng khuâng nhớ về ngoại, về những câu chuyện bà vẫn kể… Mùi khói bếp chiều quê vẫn còn phảng phất trong kí ức. Nhớ những buổi chiều tà, ngồi bên bà nghe bà kể về dòng tộc mình, về những người đã khuất… Nghe sao da diết, nao lòng.

Cao Tổ đối với mình là ông cố của ngoại, người sinh năm 1948. Năm nay 75 tuổi rồi, chắc sức khỏe không được tốt. Ông ấy hay kể về thời chiến tranh, về những khó khăn gian khổ. Mình nhớ hồi nhỏ hay được ông ôm ấp, kể chuyện. Giọng ông trầm ấm, hiền từ lắm.

Tằng tổ… Ừ, đúng rồi, tằng tổ là cha của Cao tổ. Kị, Can, Cao... Những từ gọi thân thuộc của người Việt mình. Mỗi từ đều mang một nỗi niềm riêng, một tình cảm sâu nặng. Mình vẫn nhớ mỗi lần về quê, được gặp ông bà, được nghe kể chuyện, mình cảm thấy yên bình và hạnh phúc vô cùng.

  • Cao Tổ: Ông cố ngoại (sinh năm 1948)
  • Tằng Tổ: Ông của Cao Tổ (sinh năm 1920)
  • Tên gọi khác: Kị, Can, Cao (tùy theo vùng miền và cách gọi).

Mình không hay sử dụng những từ gọi đó nữa, mà hay gọi ông bà, cụ, chú, bác... tùy theo quan hệ thân thuộc. Thời đại thay đổi rồi, những cách gọi cũng khác đi. Nhưng tình cảm gia đình vẫn luôn là điều thiêng liêng nhất. Nó vẫn âm ỉ, cháy bỏng trong tim mình.

Thời gian trôi nhanh quá, nhìn lại mới thấy mình đã lớn. Nhớ về những kỉ niệm xưa, lòng lại dâng lên một nỗi niềm khó tả. Chao ôi, tuổi thơ! Mình ước gì thời gian có thể quay trở lại…