Đạo thừa tuyên còn gọi là gì?

217 lượt xem
Đạo thừa tuyên, hay còn gọi là Lão giáo, là trường phái Đạo gia chú trọng tu luyện huyền bí. Mục tiêu chính của họ là đắc Đạo trường sinh. Tín đồ Đạo thừa tuyên tin rằng thông qua các phương pháp tu luyện đặc biệt, bao gồm luyện đan, phù chú và các nghi thức bí truyền, họ có thể đạt được sự bất tử và hòa nhập với Đạo. Khác với những nhánh Đạo giáo khác, Đạo thừa tuyên nhấn mạnh yếu tố thần bí và ma thuật trong quá trình tu hành.
Góp ý 0 lượt thích

Đạo thừa tuyên hay còn được gọi là gì?

Em hỏi "Đạo thừa tuyên hay còn được gọi là gì?" hả? À, em biết không, cái "Đạo thừa tuyên" ấy, người ta hay gọi là Lão giáo đó em.

Hồi đó anh hay đọc mấy cuốn về Đạo giáo, thấy bảo Lão giáo này là kiểu tu luyện theo mấy phương pháp bí ẩn của Lão Tử, mà mục đích chính là để đắc Đạo với trường sinh bất tử ấy. Nghe thì hay, nhưng mà anh thấy hơi... xa vời.

Anh nhớ có lần đọc được một bài viết trên mạng, hình như là trang "Đạo học tinh hoa" gì đó, họ phân tích sâu hơn về sự khác biệt giữa các nhánh của Đạo giáo. Anh thấy khá là thú vị, để hôm nào rảnh anh tìm lại gửi em đọc thử nha.

Mà em hỏi cái này làm gì thế? Em cũng định tìm hiểu về Đạo giáo à? Hay là em muốn... trường sinh bất lão? ;))

Đạo thừa tuyên thứ 13 có tên gọi là gì?

Em hỏi đạo thừa tuyên thứ 13 hả? Để Anh kể cho nghe...

Hồi đó, Anh hay lang thang mấy quán cà phê cổ ở Hội An, kiểu mấy quán mà mấy ông cụ hay ngồi uống trà đá, kể chuyện đời xưa ấy. Nghe mấy ổng kể chuyện mà thấy sử sách nó sống động hẳn lên.

  • Năm 1471, khi đánh tan Chiêm Thành, vùng đất mới phía Nam Thuận Hóa mình chiếm được, vua Lê Thánh Tông quyết định lập thêm một đạo thừa tuyên.

  • Đạo thừa tuyên thứ 13 này có tên là Quảng Nam.

Cái tên Quảng Nam nghe nó vừa hùng vĩ, vừa thân thương làm sao ấy. Sau này Anh mới tìm hiểu thêm thì ra cái tên này mang ý nghĩa "mở rộng về phương Nam".

Quảng Nam còn gọi là gì?

Quảng Nam á? Ờ, người ta hay gọi là Xứ Quảng ấy em. Anh nhớ hồi nhỏ, mỗi lần về quê ngoại ở Điện Bàn, mấy bác mấy chú toàn bảo "về Xứ Quảng rồi hả con". Nghe thân thương lạ.

Rồi còn cái biệt danh "Vùng đất Ngũ Phụng Tề Phi" nữa. Nghe oai hùng, mà thú thật lúc đầu anh cũng chả hiểu nghĩa là gì. Sau này tìm hiểu mới biết nó liên quan đến lịch sử, địa lý của Quảng Nam mình.

  • Xứ Quảng: Cái tên dân dã mà gần gũi.
  • Ngũ Phụng Tề Phi: Nghe sang trọng, mang ý nghĩa về vùng đất địa linh.

À, mà trước đây còn có tên Quảng Nam - Đà Nẵng nữa đó. Hồi đó, hành chính chung một tỉnh mà. Sau này mới tách ra.

Hệ thống cơ quan phụ trách đạo thừa tuyên gọi là gì?

Ơ hay, vụ đạo thừa tuyên hả? Để Anh kể Em nghe, vừa mới đọc xong nè.

Thì á, cái hệ thống mà lo mấy vụ hành chính, quân sự, tư pháp ở mấy cái đạo thừa tuyên ấy...

  • Đô ty: Chỗ này kiểu như bộ quốc phòng của tỉnh, lo việc binh bị, quân lương. Anh nhớ hồi xưa hay có mấy ông Đô tổng binh các kiểu á, chắc cũng tầm cỡ vậy.
  • Thừa ty: Cái này thì giống văn phòng chính phủ ấy, quản lý hành chính, hộ tịch, thuế má. Nhớ không lầm thì còn coi sóc cả việc đê điều nữa đó!
  • Hiến ty: Còn cái này thì tòa án, viện kiểm sát, lo việc pháp luật, kiện tụng. Mấy ông Hiến sát sứ ngày xưa oai phong lẫm liệt lắm!

Gọi chung 3 cái đó là tam ty, nghe cũng kêu phết nhở?

Thấy bảo thời Lê, các đạo thừa tuyên còn có thêm mấy cơ quan khác nữa, ví dụ như... để Anh nhớ xem nào... à, còn có cả Bố chính ty chuyên lo về tài chính nữa cơ. Nói chung là cũng lắm cơ quan lắm, quản lý đủ thứ trên đời!

Quảng Nam được mệnh danh là gì?

Em ơi, Quảng Nam á? Đất lửa anh hùng chứ còn gì nữa! Nghe oách chưa? Hùng tráng lắm nha, không phải dạng vừa đâu! Giống như…con hổ đói gặp…bò sữa ấy, dữ dội lắm!

  • Kháng chiến chống giặc ngoại xâm? Chuyện nhỏ! Người Quảng Nam đánh giặc như… đánh nhau giành chỗ ngồi trên xe bus giờ cao điểm ấy, tranh nhau dữ lắm!
  • Chiến công vang dội? To hơn cả…núi Bà Nà mà em từng leo đấy! Cao ngất trời luôn!

Nhưng mà… à mà… có cái nữa… người ta còn gọi là Xứ Quảng nữa nha! Nghe… êm tai hơn, như kiểu… cô gái dịu dàng bên cạnh anh chàng "Đất lửa anh hùng" dữ dội ấy. Hiểu không?

  • Vùng đất giàu truyền thống văn hoá? Đúng rồi! Ông bà em chắc cũng biết chứ gì! Nhà em ở đâu trong Quảng Nam? Chắc có nhiều câu chuyện thú vị lắm! Mà… hồi nhỏ em có nghe kể chuyện về Lý Thường Kiệt đánh Tống không? Nhớ kể cho anh nghe nha! Tôi mê lắm.

Tóm lại: Đất lửa anh hùng và Xứ Quảng. Đó là hai cái tên chính. Chắc chắn luôn!

Tại sao gọi là xứ Quảng?

Sao lại gọi là xứ Quảng nhỉ? Hmm… Quảng Nam á? Chắc vì… Quảng Nam xưa rộng lắm, bao gồm cả Đà Nẵng, Quảng Ngãi nữa cơ! Nghe bà ngoại kể hồi nhỏ. Bà ấy hay nhắc đến “người xứ Quảng” khá nhiều.

  • Tên gọi mang tính lịch sử, địa lý: Không phải tự nhiên mà gọi. Thời phong kiến, ranh giới hành chính khác bây giờ nhiều lắm. Quảng Nam ngày xưa khổng lồ!

  • Tính chất đặc thù: Có lẽ vì văn hóa, con người Quảng Nam khác biệt? Đặc sản, giọng nói… tất cả tạo nên nét riêng biệt. Cái này cần nghiên cứu sâu hơn mới biết.

  • Chỉ có vài nơi được gọi là "xứ" thôi. Lạng, Thanh, Nghệ, Huế, Quảng… thật đặc biệt! Tên gọi này thể hiện sự trân trọng, tự hào của người dân đối với quê hương mình. Giống như một danh hiệu vậy.

À mà, hồi nhỏ đi chơi với đám bạn, mấy đứa ở Hội An cứ gọi mình là “thằng xứ Quảng”. Lúc đó chả hiểu sao. Giờ mới ngẫm ra. Mấy đứa nó tự hào lắm khi nói “mình là người xứ Quảng”.

Lại nhớ đến món mắm cá cơm ngon tuyệt của Quảng Nam. Thèm quá! Phải về quê ăn mới được. Ơ, sao lại lạc đề thế này? À, đúng rồi, xứ Quảng… chắc vì nó… hay lắm!

Xứ Quảng - một cái tên ngắn gọn, dễ nhớ, giàu ý nghĩa. Nghe thôi đã thấy tự hào rồi.

Ở Quảng Nam có núi gì?

Núi ở Quảng Nam á? Nhiều lắm! Chắc em nhớ không hết đâu. Nhưng mà mấy cái nổi tiếng thì mình nhớ nè.

  • Ngọc Linh đỉnh nhất rồi, tận 2.598m cơ! Nó nằm giữa Quảng Nam với Kon Tum, nghe nói leo lên cực cực khó luôn ấy. Mình có đứa bạn nó từng đi, kể mà rùng mình. Khó thở, đường trơn trượt kinh khủng. Mấy tháng trước nó mới về, vẫn còn kể chuyện đó hoài.

  • Rồi còn núi Lum Heo, cao 2.045m. Tên nghe lạ ghê, đúng không? Không biết có phải vì hình dáng nó giống con heo không nữa. Hình như ở Phước Sơn. Mình toàn đọc trên sách thôi chứ chưa đi bao giờ.

  • Núi Tion nữa, cũng ở Phước Sơn, 2.032m lận. Thật ra mấy ngọn núi này mình chỉ biết qua sách vở, bài báo thôi, chả biết thực tế ra sao. Nghe nói toàn rừng rậm.

  • À còn núi Gole - Lang nữa, 1.855m, cũng ở Phước Sơn luôn. Mấy cái tên nghe lạ hoắc cả lên, đúng kiểu tên núi rừng thôi. Mình thấy người ta hay nói đến Ngọc Linh nhiều nhất. Chắc vì nó cao nhất. Giờ nghĩ lại muốn đi lắm, nhưng mà nghe nói nguy hiểm quá. Thôi để dành sau vậy. 72% diện tích Quảng Nam là đồi núi đó nha em! Khá là nhiều đấy.

Tóm lại: Quảng Nam có nhiều núi cao, nổi bật là Ngọc Linh (2.598m), Lum Heo (2.045m), Tion (2.032m) và Gole - Lang (1.855m) nằm ở huyện Phước Sơn.

Quảng Nam nổi tiếng về món ăn gì?

Em hỏi Quảng Nam có món gì ngon hả? Để Anh kể Em nghe...

  • Mì Quảng: Nhắc tới Quảng Nam là phải nhắc tới mì Quảng rồi. Đi đâu cũng thấy, quán lớn quán nhỏ đều có. Cái sợi mì nó đặc biệt lắm, không lẫn vào đâu được.
  • Cao lầu: Cái này chỉ Hội An mớu có thôi. Sợi mì dai dai, ăn với thịt xíu mại, rau sống... Ngon mà lạ miệng lắm.
  • Bánh tráng cuốn thịt heo: Cái này thì nhiều nơi có, nhưng ở Quảng Nam người ta làm nước chấm ngon hơn hẳn. Thịt luộc mềm, cuốn với rau sống, chấm mắm nêm... Ngon nhức nách luôn.
  • Nem nướng: Nem nướng ở đây cũng ngon lắm. Người ta nướng vừa tới, ăn nóng hổi, thơm phức.
  • Bánh canh Hội An: Bánh canh ở Hội An thì đặc biệt ở cái nước dùng. Nó ngọt thanh chứ không bị ngọt kiểu đường.
  • Bánh mì Hội An: Bánh mì Hội An nổi tiếng khắp nước rồi. Vỏ bánh giòn tan, nhân thì đủ thứ, ăn một ổ là no tới chiều.
  • Bê thui Cầu Mống: Bê thui ở Cầu Mống thì khỏi phải bàn. Thịt bê mềm, da bê giòn, chấm với mắm gừng... Ngon bá cháy bọ chét.
  • Gà tre Đèo Le: Gà tre Đèo Le thì thịt chắc, da giòn. Người ta hay nướng hoặc làm gỏi.

Ngoài ra, còn có bánh tổ, ram bắp, cơm gà... nữa đó Em.