Tại sao làm phi công không được có sẹo?

138 lượt xem
Yêu cầu phi công không có sẹo lớn xuất phát từ mối lo về khả năng vết thương mở rộng trong trường hợp khẩn cấp. Áp suất cabin, dù tương đương độ cao 2000m, vẫn có thể tác động đến vết sẹo lớn, gây rách da, chảy máu. Điều này đặc biệt nguy hiểm trong môi trường bay, hạn chế khả năng xử lý tình huống và gây nguy hiểm cho phi hành đoàn. Do đó, việc kiểm tra sức khỏe nghiêm ngặt, bao gồm cả đánh giá vết sẹo, là cần thiết để đảm bảo an toàn bay.
Góp ý 0 lượt thích

Phi công không được có sẹo, tại sao?

Anh hỏi em vụ phi công không được có sẹo hả? Em nghĩ thế này, chuyện sẹo to gây rách da, chảy máu thì em thấy hơi... kiểu cường điệu quá á.

Em là con gái, da dẻ cũng thuộc dạng "mỏng manh dễ vỡ" á, mà có mấy vết sẹo nhỏ xíu hồi bé nghịch ngợm thì thấy có sao đâu. Chắc là ý anh là sẹo lớn cơ?

Mà em nghĩ cái chuyện cabin máy bay áp suất ổn định cũng không hẳn là câu trả lời đầy đủ đâu. 2000 mét so với mực nước biển thì vẫn là cao chứ bộ.

Em đoán là có lẽ còn liên quan đến mấy bài kiểm tra thể lực gắt gao của phi công nữa. Vết sẹo lớn có thể ảnh hưởng đến độ dẻo dai, sức bền, hoặc là gây khó chịu khi vận động mạnh ấy. Chứ tự nhiên rách da chảy máu trên trời thì hơi... phim hành động quá!

Nói chung là em cũng không rành lắm đâu, chỉ là đoán mò theo kinh nghiệm bản thân thôi đó nha.

Tại sao phi công không được có sẹo?

Trời ơi, sao anh hỏi em câu khó vậy? Em đâu phải bác sĩ hay phi công đâu mà biết! Để em đoán mò xem sao...

  • Sẹo to dễ rách da, chảy máu: Chắc chắn rồi! Mà trên máy bay, ai mà muốn thấy máu me be bét. Ghê chết đi được! Nhưng mà...

  • Áp suất cabin thấp: Khoan, em nhớ đọc ở đâu đó là áp suất trong máy bay thấp hơn bình thường. Tầm 2000m trên mực nước biển?

  • Vết sẹo "có vấn đề" khi áp suất thay đổi: Thế thì có khi sẹo bị ảnh hưởng bởi áp suất không? Ví dụ như bị căng ra hay gì đó? Mà khoan, da em bị sẹo hồi nhỏ nghịch dại, leo cây té trầy xước gối, giờ có thấy sao đâu ta?

  • Sẹo ảnh hưởng đến sức khỏe khi bay: Hay là do sẹo ảnh hưởng đến khả năng chịu đựng của phi công khi bay? Kiểu như làm họ dễ mệt mỏi, chóng mặt, hoặc mất tập trung?

  • Sẹo lớn bị loại ngay từ vòng khám sức khỏe: Thôi chết, em nghĩ ra rồi. Có khi người ta loại ngay từ vòng khám sức khỏe ban đầu luôn ấy chứ! Chắc kiểu như tiêu chuẩn ngành nghề khắt khe ấy mà.

Em đoán vậy thôi nha. Anh đừng tin em hoàn toàn. Anh nên hỏi mấy anh phi công hoặc bác sĩ da liễu ấy!

Tại sao làm tiếp viên hàng không không được có sẹo?

Anh hỏi sao tiếp viên hàng không không được có sẹo hả? Thì dễ hiểu thôi mà! Chứ không phải là kiểu kỳ thị hay gì đâu nha. Em nói thật nhé, hồi em học lớp 10, cô giáo dạy Địa lý có kể, áp suất không khí ở độ cao lớn ấy, nó khác hoàn toàn so với mặt đất. Cơ thể mình như kiểu bị… bị “phồng” lên ấy, thế nên chỗ nào yếu là dễ… dễ bị rách lắm.

  • Vết sẹo là điểm yếu: Đúng rồi, sẹo nó mỏng manh hơn da bình thường. Nhất là mấy vết sẹo to đùng. Tưởng tượng xem, bay ở trên trời, áp suất thay đổi liên tục, vết sẹo dễ bị rách, chảy máu, nguy hiểm lắm. Khó xử cực.
  • Ảnh hưởng đến sức khỏe: Không chỉ chảy máu thôi đâu, mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe nữa. Nhiễm trùng gì đó thì phiền phức lắm. Em có đứa bạn học cùng trường, nó bị dị ứng với cao độ, lên máy bay là mệt nhoài. Nó nói, tưởng tượng thêm vết thương hở thì… thôi khỏi nói.
  • Vấn đề thẩm mỹ: À, cái này cũng quan trọng đấy. Tiếp viên hàng không mà cứ… thấy vết sẹo to tướng thì cũng không được đẹp mắt lắm, ảnh hưởng đến hình ảnh công ty. Đúng không? Đó là lý do khách quan.

Năm nay em thấy các hãng hàng không tuyển dụng cũng rất khắt khe với vấn đề này. Thật ra, nó không phải là vấn đề kỳ thị gì đâu anh ạ. Mà quan trọng là an toàn và… ngoại hình nữa chứ. Em nói thật lòng nha! Em nghĩ vậy thôi, không biết có đúng không nữa. Hihi.

Tại sao phi công không được chơi bóng đá?

Anh hỏi sao phi công không được chơi bóng đá à? Đơn giản thôi! Nguy hiểm lắm! Chấn thương dễ xảy ra cực kỳ. Em nghe ông anh họ em, anh ấy là phi công đấy, kể nhiều lắm. Ông ấy bảo:

  • Va chạm mạnh dễ bị gãy xương, nhất là chân tay. Ảnh hưởng đến sức khỏe bay. Nghe nói, hồi tháng trước có anh phi công bị gãy tay vì té ngã khi đá bóng. Chuyện bình thường lắm.
  • Bóng đá nhiều va đập làm tổn thương não. Tưởng đùa chứ nghiêm túc đấy. Ảnh hưởng trực tiếp khả năng phản xạ, tập trung khi lái máy bay. Mất tập trung khi lái máy bay nguy hiểm lắm anh ạ.
  • Thậm chí, vài trường hợp nặng có thể bị chấn động não. Đấy, nguy hiểm chưa? Ông anh em kể, có người bạn của ông ấy bị thế đấy.
  • Cả những vết thương nhỏ cũng nguy hiểm. Nhiễm trùng cũng ảnh hưởng đến sức khỏe, dễ bị thôi việc.

Nói chung là, bóng đá với phi công không hợp lắm. An toàn bay là trên hết mà. Trung tá Phạm Văn Sơn nói đúng rồi đó. Tóm lại: nguy cơ chấn thương cao. Đừng có đùa với sức khoẻ nhé! Ông anh em bảo thế. Thật đấy. Chứ không phải em bịa ra đâu. Phải cẩn thận, anh ạ.

Tại sao có sẹo lại không được làm phi công?

Anh hỏi sao em không được làm phi công vì có sẹo à? Thật ra… Em cũng không rõ lắm, chỉ biết là…

  • Vết sẹo lớn dễ bị rách, chảy máu trong tình huống cấp cứu. Cái này thì em hiểu. Như hồi em bị tai nạn xe máy năm ngoái, vết sẹo ở chân em vẫn còn nhức nhối khi trời trở lạnh. Nghĩ mà sợ, nếu lúc đó ở độ cao lớn, áp suất thay đổi… không dám tưởng tượng.

  • Chuyện áp suất khoang lái em cũng tìm hiểu rồi. Khoảng 2000m thôi, không phải vấn đề lớn. Nhưng bác sĩ nói, vết sẹo dù nhỏ, nhưng nếu bị nhiễm trùng hay tác động mạnh, có thể gây ra nhiều biến chứng nguy hiểm. Em nhớ hồi đó bác sĩ nói rõ lắm.

  • An toàn hàng không đặt lên hàng đầu. Đó là điều em hiểu rõ. Em không muốn rủi ro xảy ra, dù nhỏ, để ảnh hưởng đến cả chuyến bay. Chắc chắn, người ta sẽ ưu tiên những phi công có sức khỏe hoàn hảo nhất. Mấy anh phi công quen của bố em cũng nói thế.

Nói chung, em nghĩ đó là quy định chặt chẽ để đảm bảo an toàn thôi. Em buồn chút xíu, nhưng cũng hiểu. Giờ thì em đang cố gắng tập trung vào việc khác. Đêm nay sao nhiều suy nghĩ thế nhỉ. …

Tại sao phi công phải cao?

Anh hỏi sao phi công phải cao cơ à? Câu hỏi hay đấy, phải công nhận! Chứ lùn mà ngồi lái máy bay, trông cứ như chú chuột ngồi trên xe tăng ấy, dễ bị... nghiền nát!

Ý chính là vì hệ thống phóng ghế, em ạ. Nó mạnh mẽ lắm, bắn vèo cái lên trời, như bắn pháo hoa Tết vậy! Chỉ trong 0.5 giây thôi, phi công đã ở độ cao an toàn rồi.

  • MiG-21 khi phóng ghế, lên cao tầm 45 mét.
  • Còn Su-22, Su-27, Su-30 thì "oách" hơn, lên đến 86 mét! Cao thế mới đảm bảo an toàn khi máy bay gặp sự cố. Thử tưởng tượng nếu chỉ lên được 1 mét thì... thôi khỏi nói, đúng không anh? Chắc anh cũng biết "đụng độ" với mặt đất không hề dễ chịu tí nào.

Nhưng mà... nói thật nhé, chiều cao cũng chỉ là một phần thôi. Phi công cần nhiều yếu tố khác nữa, như sức khỏe, khả năng phản xạ, và cả... sự điềm tĩnh nữa. Đấy, em đang nói đến kinh nghiệm cá nhân của anh trai em, một phi công lái Su-30 đấy ạ! Năm nay anh ấy 35 tuổi, cao 1m82.

Tóm lại, cao ráo giúp phi công dễ dàng thoát khỏi máy bay trong trường hợp khẩn cấp, khi mà hệ thống phóng ghế hoạt động. Chứ nếu thấp bé nhẹ cân thì... liệu có đủ sức chịu đựng lực "g" kinh hoàng không? Anh nghĩ sao?