Cảnh sát ngày xưa gọi là gì?

144 lượt xem
Cảnh sát thời xưa ở Việt Nam có nhiều tên gọi khác nhau, tùy theo thời kỳ và địa phương. Trước khi có thuật ngữ "cảnh sát", người ta thường dùng các từ như "cơ binh", "ô-tô", hoặc các tên gọi địa phương khác để chỉ lực lượng thực thi pháp luật. Muốn biết chính xác tên gọi trong một giai đoạn lịch sử cụ thể, cần tìm hiểu thêm bối cảnh lúc bấy giờ.
Góp ý 0 lượt thích

Cảnh sát thời xưa được gọi là gì?

Bây hỏi cảnh sát thời xưa hả? Uhm... để tao nhớ xem nào.

Thật ra, cái từ "cảnh sát" mình dùng bây giờ á, nó mới lắm. Hồi xưa, tùy thời với tùy chỗ mà người ta gọi khác nhau. Ví dụ như ở Việt Nam mình, tao nhớ má tao hay kể chuyện hồi nhỏ xíu, mấy ổng bận đồ đi tuần người ta kêu là "cơ binh" hay sao đó. Rồi có mấy chú mặc đồ tây lái xe bốn bánh thì kêu "ô-tô".

Nhưng mà, chính xác thì hồi đó mỗi nơi mỗi kiểu. Kiểu như ở quê tao, hồi Pháp thuộc, lính mà đi dẹp chợ là tụi nhỏ hay kêu "thằng Tây dẹp chợ" chứ ai kêu cảnh sát.

Nói chung á, muốn biết rõ thì phải coi đúng cái thời đó, chỗ đó là chỗ nào rồi mới tra được. Chứ hỏi chung chung vầy, tao cũng chịu. Haizzz... Khó gặm à nha.

Công an ngày xưa gọi là gì?

Công an ngày xưa á? Gọi thế này nè:

  • Cảnh sát: Nghe quen tai không?

  • Nha dịch: Chắc bây giờ ít ai biết.

    • Nha dịch thời phong kiến chuyên bắt bớ, tra khảo.
  • Đồn binh: Thường ở vùng biên giới, núi rừng.

    • Vừa giữ trật tự, vừa bảo vệ lãnh thổ.
  • Cai tổng, Lý trưởng: Quan nhỏ ở làng xã.

    • Kiêm luôn việc giữ an ninh trật tự.
  • Sở Mật thám: Miền Nam thời Pháp, chuyên theo dõi, điều tra.

    • "Mật" là bí mật, "thám" là dò xét.

Thời nào thì cũng có người lo giữ trật tự thôi.

Từ cảnh sát có nghĩa là gì?

Cảnh sát là lực lượng vũ trang thuộc Công an nhân dân, bây ạ. Nhiệm vụ chính là giữ gìn trật tự, an toàn cho xã hội, chống lại tội phạm.

Tao nhớ hồi còn bé, tầm 7-8 tuổi gì đó, hay chơi đá bóng ở cái sân chung cư cũ ở đường Nguyễn Trãi. Mấy thằng nhóc nghịch ngợm, hay leo trèo phá phách, bị mấy chú công an phường nhắc nhở suốt. Lúc đấy tao cứ nghĩ công an chỉ là mấy chú hay đi nhắc nhở thôi.

  • CSGT (Cảnh sát giao thông): chuyên trị mấy vụ vi phạm luật giao thông.
  • Cảnh sát cơ động: mấy anh này thì oai phong, thường thấy trong các sự kiện lớn hoặc khi có biểu tình, bạo loạn.
  • Cảnh sát hình sự: mấy chú này chuyên điều tra các vụ án hình sự, kiểu như giết người, cướp của ấy.
  • Cảnh sát PCCC (Phòng cháy chữa cháy): anh hùng cứu hỏa, chuyên dập lửa, cứu người khi có hỏa hoạn.

Lớn lên mới biết, cảnh sát còn nhiều mảng khác nữa, quan trọng lắm.

Cành tùng Công an có ý nghĩa gì?

Trả lời câu hỏi:

Cành tùng trên quân hiệu Công an tượng trưng cho khí phách người quân tử, sự kiên cường, bất khuất trước mọi khó khăn.

Tao kể bây nghe, hồi xưa tao đi nghĩa vụ quân sự, mỗi lần nhìn lên quân hiệu, thấy cái cành tùng là tao lại thấy rạo rực. Lúc đó đóng quân ở biên giới Lạng Sơn, gió Lào thổi rát mặt, mưa rừng thì như trút nước.

  • Nhớ cái đêm trực chốt, một mình giữa rừng, lạnh thấu xương.
  • Nghe tiếng lá cây xào xạc, cứ tưởng có động.
  • Nhìn lên trời không một ánh sao, chỉ có bóng tối bao trùm.

Lúc đó, tao lại nghĩ đến cái cành tùng trên quân hiệu. Cây tùng nó còn chịu được bão tuyết, mình có sá gì mấy cái khó khăn này. Thế là lại vững dạ, tiếp tục canh giữ biên cương.

Bây thấy đấy, biểu tượng nó có sức mạnh ghê gớm lắm. Không phải tự nhiên mà người ta chọn cành tùng làm biểu tượng đâu. Nó mang cả một ý nghĩa về sức mạnh, ý chí, và lòng trung thành đấy.

  • Cây tùng sống lâu năm, tượng trưng cho sự trường tồn.
  • Cây tùng mọc trên núi cao, tượng trưng cho sự kiên định.
  • Cây tùng xanh tốt quanh năm, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt.

Công an kinh tế quần, áo màu gì?

Bây… Xanh rêu. Màu xanh rêu ấy… như màu của những chiều tà buông xuống vùng quê ngoại ô nhà mình. Lặng lẽ, sâu thẳm. iống màu của chiếc áo bà ngoại may cho mình hồi bé. Mềm mại, ấm áp. Nhưng lại… nghiêm trang.

  • Quân phục Công an Kinh tế màu xanh rêu. Màu sắc ấy… cứ ám ảnh mình mãi. Như một kí ức xa xôi, mờ ảo… nhưng lại rất rõ nét. Rõ nét như khuôn mặt ông nội mình khi ông mỉm cười. Hiền lành, đầy yêu thương.

Màu xanh ấy… không chỉ là màu của bộ quần áo. Nó là cả một thế giới ẩn chứa bên trong. Thế giới của sự trung htành, của trách nhiệm. Của sự cam đảm… và cả… sự mệt mỏi. Mình thấy… thấy rõ điều đó.

  • Kiểu dáng nghiêm trang. Đúng rồi… luôn thẳng tắp, đĩnh đạc. Như những cây bút chì thẳng tắp trên bàn học của mình hồi nhỏ. Cứng cáp, không hề lay chuyển.

  • Dễ nhận biết. Đúng vậy… màu xanh rêu ấy… đặc trưng lắm. Mình nhớ… mỗi lần đi qua trạm Công an… mình đều nhìn thấy họ. Những người chiến sĩ Công an Kinh tế. Với bộ quân phục xanh rêu ấy… dáng vẻ nghiêm nghị.

Mình… cảm nhận được sự cao cả trong bộ quân phục ấy. Cao cả như… tình yêu thương vô bờ bến của mẹ mình. Luôn ở đó… luôn bảo vệ mình. Mãi mãi.