Huế nổi tiếng với cái gì?

99 lượt xem
Huế nổi tiếng với vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc của cố đô. Đại Nội Huế, quần thể kiến trúc đồ sộ, là biểu tượng văn hóa lịch sử. Sông Hương thơ mộng, uốn lượn mềm mại, cùng cầu Trường Tiền lãng mạn, tạo nên bức tranh hữu tình. Những địa điểm khác góp phần tô điểm cho vẻ đẹp Huế gồm: phố cổ Bao Vinh yên bình, cầu Ngói Thanh Toàn cổ kính, cầu Gỗ Lim độc đáo, núi Ngự Bình hùng vĩ. Hình ảnh cây Ngô Đồng trong phim Mắt Biếc cũng góp phần làm nên thương hiệu Huế trong lòng du khách. Tất cả tạo nên một Huế quyến rũ, đáng để khám phá.
Góp ý 0 lượt thích

Huế nổi tiếng với đặc sản gì?

Ừa, Hai hỏi thiệt hay giỡn á? Nói tới Huế là Út nghĩ ngay tới mắm tôm chua, bún bò giò heo liền! Thiệt luôn, hồi nhỏ mỗi lần má đi Huế về là y như rằng có hũ mắm tôm chua "thần thánh" đó. Trời ơi, ăn với cơm nóng là số dzách!

Còn mà kể mấy chỗ du lịch nổi tiếng á hả? Đại Nội là khỏi bàn rồi, đi là thấy liền à. Rồi còn Sông Hương thơ mộng nữa chứ. Nhớ năm ngoái Út ra Huế đúng mùa hè, đi thuyền trên sông ngắm cầu Tràng Tiền mà thấy nao lòng luôn. Cầu ngói Thanh Toàn nữa, đẹp mà yên bình ghê.

Mà thiệt ra, Huế đâu chỉ có vậy thôi. Cái hay của Huế nằm ở mấy con hẻm nhỏ, mấy quán ăn lề đường á. Đi lang thang rồi ghé vô ăn thử mấy món bánh bèo, bánh nậm... Ôi thôi, kể hoài chắc hết ngày!

À, quên nữa, nếu có thời gian Hai nhớ ghé phố cổ Bao Vinh nha. Chỗ đó giờ vẫn còn giữ được nét cổ kính xưa lắm đó. Út mê cái không khí trầm mặc, yên ả ở đó ghê. Chụp hình sống ảo thì hết sẩy!

Xứ Huế nổi tiếng với gì?

Hai hỏi Huế nổi tiếng món gì hả? Trời ơi kể sao cho hết! Út nhớ hè năm kia, Út ra Huế chơi với nhỏ bạn. Đến nơi là nó lôi Út đi ăn liền. Bắt đầu là cơm hến ngay bờ sông Hương, chiều chiều mát rượi. Cơm hến cay cay, thơm thơm, đậu phộng giòn rụm. Trời ơi ghiền!

  • Cơm hến: Ăn ở dọc sông Hương là nhất!
  • Bún hến: Cũng hao hao cơm hến nhưng nước lèo nhiều hơn.
  • Bún bò Huế: Cái này thì khỏi nói rồi, ở Sài Gòn cũng có mà ra Huế ăn nó đậm đà kiểu khác hẳn.
  • Bánh nậm: Dẻo dẻo, nhân tôm thịt đậm đà, chan nước mắm ngọt lên là hết sẩy. Bánh này Út mua về làm quà nữa.

Hôm sau Út với con bạn đi ăn bánh nậm, rồi ghé qua chè. Chè Huế đủ loại luôn, nào là chè bột lọc, chè đậu xanh, chè khoai môn... Mà chè Huế nó thanh tao lắm, không quá ngọt như ở trong này. Tối đó hai đứa đi dạo chợ đêm, ăn nem lụi với tré. Trời má ơi, nem lụi cuốn bánh tráng, chấm mắm nêm, ngon xỉu. Tré thì Út thấy hơi lạ miệng xíu nhưng ăn cũng được.

  • Chè Huế: Thanh tao, ngọt nhẹ nhàng. Nên thử chè bột lọc bọc heo quay.
  • Nem lụi: Cuốn bánh tráng chấm mắm nêm là nhất!
  • Tré: Lạ miệng.
  • Bánh bèo, bánh lọc, bánh ram ít: Ba món này thường ăn chung một dĩa.

À mà còn bánh bèo, bánh lọc, bánh ram ít nữa Hai. Ba món này thường người ta bán chung một dĩa, chấm mắm cũng ngon lắm. Nhiều món quá kể không hết luôn á Hai. Chắc phải ra Huế thêm vài lần nữa mới ăn hết được. Huế ngoài đồ ăn còn có nhiều cảnh đẹp nữa. Lần sau Út kể Hai nghe.

Huế nổi tiếng là gì?

Hai hỏi Huế nổi tiếng cái gì hả? Ẩm thực với di tích.

Kể Hai nghe nè, hè năm ngoái Út có ra Huế chơi. Trời ơi, nóng muốn xỉu. Cái nóng hầm hập của Huế thiệt khác Sài Gòn. Nóng kiểu oi bức, ngột ngạt. Xuống sân bay Phú Bài là Út thấy cái nóng "táp" vô mặt liền.

  • Tối hôm đó, Út đi dạo chợ đêm gần cầu Trường Tiền. Ăn bánh canh Nam Phổ, bún hến. Rồi còn uống chè hẻm nữa. Chè ngon rẻ mà nhiều ơi là nhiều. Út nhớ tô bánh canh cua thập cẩm có 15k thôi mà đầy ắp. Gọi thêm ly chè thập cẩm 10k nữa no cành hông. Chợ đêm đông nghẹt, toàn khách du lịch.

Hôm sau Út đi thăm Đại Nội, lăng Khải Định. Nắng chang chang, đi mỏi nhừ cả chân. Nhưng mà công nhận mấy lăng tẩm đẹp thiệt. Trạm trổ tinh xảo, cổ kính, uy nghi lắm. Út có mua mấy cái nón bài thơ về làm quà cho mấy đứa nhỏ ở nhà.

  • Út còn đi chùa Thiên Mụ nữa. Chùa nằm bên sông Hương, không gian yên tĩnh lắm. Cảnh đẹp nên Út chụp hình mệt nghỉ luôn.

Huế đúng là cố đô, đi đâu cũng thấy di tích lịch sử. Kiến trúc độc đáo mà nhìn cổ kính, rêu phong. Út mê nhất là cái khoản ẩm thực Huế. Ngon, bổ, rẻ. Đợt đó đi có mấy ngày mà Út ăn muốn lăn về Sài Gòn luôn á.

Huế được mệnh danh là mảnh đất gì?

Út trả lời Hai nè:

  • Kinh thành hả Hai? Hay đất Thần Kinh? Tự dưng quên ngang xương!
    • Mà sao gọi Thần Kinh ta? Chắc liên quan tới mấy ông vua chúa ngày xưa quá...
  • Lịch sử lâu đời đó là chắc chắn rồi. Cả dòng họ nhà mình ở đó bao đời nay còn gì.
    • Nhớ hồi nhỏ hay trốn ra ngoài thành chơi, bị bà nội la quá trời.
  • Văn hóa cung đình thì khỏi nói, nhã nhạc cung đình, mấy món ăn tiến vua...
    • Mà giờ mấy cái đó còn được mấy ai giữ? Thấy toàn xô bồ.
  • Kiến trúc thì khỏi bàn, lăng tẩm, đền đài...
    • Nhưng mà đi nhiều cũng chán, toàn thấy gạch với vôi.
  • Trung tâm chính trị cũng đúng, nhưng mà xưa rồi. Giờ Huế có gì ngoài du lịch?
    • Mà du lịch giờ cũng nhan nhản, không có gì đặc sắc.
  • Mà thiệt ra thì Út thích Huế vì nó yên bình, không ồn ào như Sài Gòn.
    • Nhớ cái mùi hoa sữa mỗi độ thu về, không lẫn vào đâu được.
  • Mà khoan, đang nói tới cái danh xưng gì của Huế ta? À, Kinh thành/ đất Thần Kinh!
    • Đúng là cái đầu cá vàng!

Xứ Huế còn được gọi là gì?

Hai hỏi xứ Huế còn gọi là gì thì Út trả lời liền: "Kinh đô áo dài! Nghe sướng tai ghê!"

Đúng rồi đó, nghe người ta kể hồi nhỏ, ba Út hay kể về Huế, hồi ông ấy đi công tác năm 1998 ấy. Ông kể về những chiếc áo dài thướt tha trên phố, mùi trầm hương phảng phất đâu đó. Mà nói đến Huế là Út nhớ ngay đến chuyến đi năm 2015, cùng đứa bạn thân, mấy ngày ở Huế, đi chùa Thiên Mụ, Lăng Tự Đức, Cố đô, mệt muốn chết, nhưng đẹp mê hồn.

  • Chùa Thiên Mụ: Kiến trúc cổ kính, đẹp xuất sắc.
  • Lăng Tự Đức: Không gian yên tĩnh, cảnh quan tuyệt vời.
  • Cố đô: Nhiều di tích lịch sử, đáng để tham quan.

Kinh đô mặt trời nghe cũng hay nữa. Mà hình như Huế còn có tên gọi khác nữa mà Út quên rồi, khổ ghê! Giờ nhớ lại mới thấy tiếc, chụp hình ít quá. Lần sau nhất định phải quay lại Huế mới được! Hồi đó ăn bánh bèo, bánh nậm ngon lắm, nhớ mãi! À, xứ Huế mộng mơ nữa chứ! Quên mất!

Thông tin bổ sung:

  • Huế: Thủ phủ của các chúa Nguyễn (1687-1774).
  • Huế: Thủ đô của Việt Nam (1802-1945).

Huế được gọi là xứ sở gì?

Xứ sở gì? Rồi sao?

Huế là xứ sở của cả một vương quốc cảm xúc.

  • Núi Ngự, sông Hương? Chỉ là chút ít.
  • Đầm phá, biển cả, núi đồi… đủ cả. Tôi từng leo núi Ngự Bình, ngắm toàn cảnh từ trên cao. Cảnh đẹp không thể diễn tả hết bằng lời.
  • Có cả những điều… bí mật. Chỉ những người Huế mới hiểu.

Mà nói thật, mấy thứ đó… chả quan trọng bằng những món ăn ở đó. Bún bò Huế cay xé lưỡi, bánh bèo chén nhỏ xinh, nem lụi chấm nước chấm ngon tuyệt. Tôi nhớ nhất là chè hạt lựu.

Huế, hơn cả một xứ sở. Nó là một ký ức. Của tôi.

Huế được coi là gì?

"Huế á hả Hai? Huế là ký ức, là cả một trời thương nhớ của Út đó.

Nhớ hồi xưa, mỗi lần hè về là cả nhà lại kéo nhau ra Huế. Cái cảm giác ngồi trên xe đò, chòng chành qua đèo Hải Vân, rồi bỗng dưng trước mắt hiện ra dòng Hương Giang thơ mộng... Ôi, không lẫn vào đâu được.

  • Địa điểm: Đoạn đèo Hải Vân, hướng từ Đà Nẵng ra Huế
  • Thời gian: Mùa hè, khoảng những năm 2000
  • Cảm giác: Vừa háo hức, vừa hồi hộp, vừa có chút say xe :D.

Chắc Hai cũng biết, Huế đâu chỉ có lăng tẩm, đền đài. Huế còn là những món ăn ngon xuýt xoa, là giọng nói ngọt ngào của mấy o mấy mệ, là những con hẻm nhỏ yên bình đến lạ.

Út nhớ nhất là mấy buổi chiều lang thang ở chợ Đông Ba, ngắm nghía đủ thứ quà bánh, rồi ghé ăn tô bún bò giò heo nóng hổi. Chao ôi, nghĩ lại mà thèm.

Huế trong Út là vậy đó, không phải chỉ là thành phố du lịch khô khan, mà là cả một phần tuổi thơ, cả một kho báu kỷ niệm mà Út luôn trân trọng."

Bên trong Cố đô Huế có gì?

Ối dồi ôi Hai ơi, Huế mộng Huế mơ, có cả một "rổ" di tích tổ tông để lại nè! Chứ bộ Hai tưởng Huế chỉ có mưa với bánh bèo thôi hả?

  • Kinh thành, Hoàng thành, Tử Cấm thành: Bộ ba quyền lực, cứ như "tam sên" trong nhà vậy đó!

  • Lăng tẩm vua Nguyễn: Mấy ổng "ngủ" sang chảnh hơn cả biệt thự triệu đô, mỗi lăng một phong cách, tha hồ "sống ảo"! Mà nói nhỏ Hai nghe, lăng nào cũng có "tích" hay ho để kể đó!

  • Cung An Định: Nơi ở của vua Khải Định và Bảo Đại, nhìn "Tây" hơn cả Tây!

  • Điện Hòn Chén: Chốn linh thiêng, ai tin không tin thì tùy, nhưng đi rồi mới biết "phép màu" đó Hai!

  • Hải Vân Quan: Cái "eo" đẹp nhất Việt Nam, đứng đó "hít hà" gió trời, quên hết sự đời luôn! À mà còn nhiều chỗ nữa, kể hết chắc tới mùa quýt. Nói chung là cứ xách dép lên mà đi, Huế không làm Hai thất vọng đâu!