Đường Trường Sơn đi từ đâu đến đâu?

85 lượt xem
Đường Trường Sơn, hay còn gọi là đường Hồ Chí Minh, là tuyến đường hậu cần quan trọng trong chiến tranh Việt Nam. Tuyến đường này bắt đầu từ miền Bắc Việt Nam, trải dài qua miền Trung Việt Nam, một phần Lào và Campuchia, và kết thúc tại miền Nam Việt Nam. Nó không phải một tuyến đường duy nhất mà là hệ thống đường mòn, đường sá, và các lối đi khác nhau, tạo thành mạng lưới vận chuyển phức tạp. Vị trí chính xác của điểm đầu và điểm cuối khá linh hoạt, tùy thuộc vào thời điểm và tuyến đường cụ thể được sử dụng. Tuyến đường này đóng vai trò then chốt trong việc vận chuyển quân nhu, vũ khí và binh lính từ Bắc vào Nam trong suốt cuộc chiến tranh.
Góp ý 0 lượt thích

Đường Trường Sơn: Điểm đầu, điểm cuối là đâu?

Ừm, để Anh ngẫm xem... Cái đường Trường Sơn ấy hả? Gọi là đường mòn Hồ Chí Minh nghe oai hơn hẳn, đúng không? Điểm đầu điểm cuối nó là cả một câu chuyện dài, một "hệ thống" chứ không đơn thuần là một con đường.

Hiểu nôm na thì nó xuất phát từ miền Bắc mình, kéo dài đến tận miền Nam, đâm xuyên qua cả Lào với Campuchia nữa. Cứ hình dung một mạng nhện khổng lồ giăng khắp Đông Dương ấy, nó chính là "huyết mạch" để mình chi viện cho miền Nam đánh Mỹ.

Hồi nhỏ, Anh hay nghe mấy bác cựu chiến binh kể chuyện, bảo là đường Trường Sơn không chỉ có một con đường đâu. Nó là cả một mạng lưới chằng chịt, lúc thì đường đất, lúc thì đường rừng, có đoạn còn phải lội suối, trèo đèo... Khổ lắm!

Mà cái tên "đường mòn" nghe thế thôi chứ nó "khủng" lắm đó. Xe cộ, vũ khí, lương thực... đủ cả. Nó không chỉ là con đường vận chuyển mà còn là biểu tượng của ý chí thống nhất đất nước mình nữa. Anh nghĩ vậy.

Thú thật, anh cũng chưa có dịp đi dọc hết con đường huyền thoại này, nhưng mong là một ngày nào đó sẽ được đặt chân đến những địa danh lịch sử ấy, để hiểu rõ hơn về một thời gian khổ mà hào hùng của dân tộc.

Dãy Trường Sơn đi qua bao nhiêu tỉnh?

Dãy Trường Sơn á? Em biết không, hồi xưa anh đi phượt xuyên Việt, cái cảm giác đứng trên đèo Hải Vân nhìn xuống mà thấy Trường Sơn hùng vĩ nó đã gì đâu. Anh nhớ lúc đó là tháng 7, nắng gắt kinh khủng, mà gió thì lồng lộng.

Ừm, để anh kể vụ lạc đường ở Quảng Trị mới vui nè. Số là, anh với thằng bạn ham hố đi trekking rừng Trường Sơn. Ai dè đi được nửa ngày thì lạc cmnr. Điện thoại thì mất sóng. Lúc đó chỉ biết bám theo con suối mà đi thôi.

May mà gặp được một chú người Vân Kiều, chú ấy dẫn về bản, cho ăn cơm lam, uống rượu cần. Anh mới biết, Trường Sơn không chỉ là dãy núi, mà còn là nhà của bao nhiêu dân tộc anh em mình nữa.

À mà quay lại câu hỏi của em, dãy Trường Sơn đi qua 7 tỉnh:

  • Thanh Hóa
  • Nghệ An
  • Hà Tĩnh
  • Quảng Bình
  • Quảng Trị
  • Thừa Thiên Huế
  • Quảng Nam.
Nhớ cái lần đi ngang qua Quảng Bình, anh thấy mấy cái hang động kỳ vĩ lắm. Phong Nha – Kẻ Bàng đẹp muốn xỉu luôn. Trường Sơn đúng là một phần không thể thiếu của Việt Nam mình.

dãy Trường Sơn Bắc dài bao nhiêu?

Dài khoảng 600km. Từ sông Cả đến dãy Bạch Mã.

  • 600km: Độ dài đáng kể đấy, chia Việt Nam làm đôi luôn. Hồi xưa vượt Trường Sơn chắc cực.

  • Sông Cả - Bạch Mã: Hai điểm mốc địa lý quan trọng. Bạch Mã đẹp, đi Huế nhớ ghé.

  • Trường Sơn: Lưng rồng Việt Nam. Nhiều bí ẩn chưa được khám phá. Mà thôi, nói ra lại bảo anh nói nhiều.

Dãy núi Trường Sơn Bắc có đặc điểm gì?

Dãy Trường Sơn Bắc à? Em nhớ hồi hè năm ngoái, ba dẫn đi du lịch Quảng Bình, thấy rõ lắm!

  • Địa hình gồ ghề, núi cao thấp nối tiếp nhau, đường đi ngoằn ngoèo ghê gớm. Xe cứ leo lên, xuống liên tục, em say xe muốn ói luôn.

  • Cao ở hai đuầ, thấp ở giữa: Đúng rồi, đoạn gần biên giới Lào với Việt Nam, núi cao ngất trời, còn đoạn giữa thì thấy nhiều thung lũng, nhìn từ trên cao xuống thấy rõ ràng.

  • Hẹp ngang: Cái này em thấy đúng luôn. Cảm giác như núi cứ kẹp chặt lấy con đường nhỏ xíu ấy.

  • Hướng tây bắc - đông nam: Ba em bảo là thế. Em thì chỉ thấy đường đi cứ men theo sườn núi thôi, chả biết hướng nào cả. Chỉ nhớ mệt muốn chết.

  • Thấp trũng ở giữa: Phần này thì em thấy nhiều rừng cây, có những dòng suối nhỏ chảy qua. Khí hậu mát mẻ hơn hẳn, khác hẳn với đoạn gần biên giới.

    Quảng Bình nóng kinh khủng, nhưng lên núi mát dễ chịu hơn nhiều. Nước suối thì trong veo, lạnh buốt. Em còn nhớ mình tắm suối, nước lạnh tê tái cả người, nhưng sảng khoái lắm! Tuyệt vời! Giờ nghĩ lại vẫn thấy thích. Nhớ chụp ảnh với mấy cây cổ thụ to đùng nữa, khổng lồ luôn ấy. Đáng tiếc là máy ảnh ba em chụp dở tệ, ảnh mờ nhòe hết cả. Tóm lại là, trải nghiệm đó cực kỳ đáng nhớ.