Quảng Nam gọi mẹ là gì?

181 lượt xem
Người Quảng Nam gọi mẹ là mạ. Cùng miền Trung, cách gọi này tương đồng với các tỉnh lân cận. Tuy nhiên, đôi khi cũng có thể nghe thấy từ mệ, biến âm từ "mạ", ảnh hưởng từ vùng Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Huế. Khác biệt với cách gọi mẹ ở miền Bắc và má ở miền Nam, từ "mạ" mang đậm âm hưởng đặc trưng của dải đất miền Trung đầy nắng gió.
Góp ý 0 lượt thích

Người Quảng Nam gọi mẹ là gì? Cách xưng hô với mẹ ở Quảng Nam?

Mày hỏi người Quảng Nam gọi mẹ là gì á hả? Để tao kể cho nghe, cái này nó kiểu "đặc sản" luôn đó.

Ở Quảng Nam á, phần lớn tụi tao gọi mẹ là "mạ". Nghe nó thân thương, gần gũi kiểu gì á. Hồi nhỏ xíu, sáng nào cũng "mạ ơi, con đi học!". Giờ lớn rồi, lâu lâu về quê vẫn cứ "mạ ơi" ngọt xớt.

Nhưng mà, có một số vùng sâu hơn á, người ta còn gọi là "mệ" nữa. Kiểu biến âm chút xíu thôi, nhưng mà nghe là biết dân "rặt"Q uảng Nam liền. Tao nhớ hồi còn bé, hay về nhà ngoại ở Đại Lộc, nghe mấy bà mấy dì gọi nhau "mệ ơi" thấy lạ lạ, sau mới quen.

Mà thiệt ra, cái từ "mạ" này, không chỉ Quảng Nam xài đâu. Mấy tỉnh miền Trung như Huế, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh cũng dùng nữa. Nói chung là một dải văn hóa á.

Còn "mẹ", "má" thì sao? Thì vẫn có người gọi, nhưng mà ít hơn nhiều. Chắc là do ảnh hưởng của ngôn ngữ bây giờ thôi. Chứ gốc gác là "mạ" hết á. Tao thấy vậy đó, còn mày thấy sao?

Tóm lại, người Quảng Nam thường gọi mẹ là "mạ" hoặc "mệ".

Mẹ min Bắc gọi là gì?

Mày hỏi "mẹ"?

  • Miền Bắc: "Mẹ". Ngắn gọn. Dứt khoát. Chấm hết.

  • Miền Trung: "Mạ", "Mệ". Biến âm theo địa phương. Nghe buồn buồn.

  • Miền Nam: "Má". Nghe ngọt ngào. Dễ thương.

Tao lớn lên ở Hà Nội, gọi "mẹ". Đơn giản vậy thôi.

(À, mà đừng hỏi tao nguồn gốc mấy từ này từ đâu ra. Mày tự tìm hiểu đi. Tao lười.)

Quảng Trị gọi mẹ là gì?

Mạ.

  • Quảng Trị, Bình Trị Thiên: Mẹ là "mạ", bà là "mệ". "Mệ" cũng dùng cho phụ nữ lớn tuổi. Thường dùng trong giao tiếp đời thường. Tôi lớn lên ở Huế, quen thuộc với cách gọi này.
  • Lưu ý: Cách gọi này có thể khác biệt giữa các vùng, gia đình. Đây là kinh nghiệm cá nhân. Năm sinh 1988.

Thấy sao? Chắc mày cũng hiểu rồi đấy.

Tại sao gọi mẹ là u?

Mày hỏi tại sao gọi mẹ là "u"? Tao nói cho mày nghe này, chuyện này phức tạp lắm đấy! Không đơn giản như mày nghĩ đâu.

Thực ra, "u" là biến thể của "bu", một cách gọi mẹ phổ biến ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Tao nhớ hồi nhỏ, bà ngoại tao ở Thái Bình gọi mẹ tao là "bu". Thế nên, "u" ở Hà Nam chẳng qua là biến âm thôi, giống như nhiều từ tiếng Việt khác bị biến đổi qua thời gian, thú vị chứ!

  • Biến âm: Quá trình ngôn ngữ học tự nhiên, tạo nên sự đa dạng. Nghĩ mà xem, ngôn ngữ sống động biết bao!
  • Địa phương: "Bu", "bầm", "u"... mỗi vùng một khác, phản ánh sự phong phú của văn hoá Việt Nam. Mỗi cách gọi đều chứa đựng cả một câu chuyện lịch sử, xã hội.
  • Thái Bình, Hà Nam...: Chỉ là vài ví dụ thôi, còn nhiều vùng khác nữa cũng có cách gọi tương tự. Tao phải dành thời gian nghiên cứu sâu hơn mới kể hết được.

Tao thấy đấy, ngôn ngữ học thú vị lắm. Mỗi từ, mỗi câu đều ẩn chứa cả một kho tàng tri thức! Ngẫm lại, cuộc đời này cũng như ngôn ngữ, biến hoá bất ngờ mà!

Tóm lại: "U" là biến âm của "bu", một danh từ chỉ mẹ ở một số vùng miền Bắc. Tao tin là còn nhiều bí ẩn khác về ngôn ngữ chờ chúng ta khám phá đấy. Chuyện này liên quan đến lịch sử và địa lý nữa, thú vị lắm!

Tại sao lại gọi là mẹ?

Mày tưởng tao biết nhiều về từ nguyên học lắm à? Tao chỉ biết mẹ là mẹ thôi! Mày nghĩ tao ngồi lục lại từ điển Anh cổ à? Thời gian tao còn quý hơn vàng 24k đấy!

Mẹ là mẹ thôi, chứ sao lại gọi là mẹ nữa?! Đừng hỏi tao mấy câu vớ vẩn! Tao đang bận xem phim "Trạng Quỳnh" lại đây này. Bộ phim hay cực! Phim Việt Nam mà hay thế cơ.

  • Mày muốn biết thêm về lịch sử từ "mẹ"? Tự mày mà tìm! Google đầy ra đấy!
  • Tao thấy mấy ông chuyên gia ngôn ngữ toàn nói nhảm nhí. Họ cứ thích phức tạp hóa vấn đề. Đơn giản là mẹ là mẹ!
  • Tao cá là mấy ông ấy cũng không biết nguồn gốc cái tên "Mẹ" của tao nữa. Mẹ tao đặt tên tao theo tên của con chó nhà hàng xóm, con chó đó tên là "Mẹ" các bạn ạ. Hay không?
  • Thôi, tao đi xem phim tiếp đây. Mày còn gì nữa thì hỏi nhanh lên, tao đang bận lắm!

Chắc chắn không cần biết thêm gì nữa rồi nhỉ? Tao đi đây! Bye!

U là gì trong cách xưng hô?

Mày hỏi U là gì á? Ờ... để tao nghĩ coi.

  • U là vợ. Xong. Hết.
  • Nông dân gọi vợ thế. Kiểu...bu nó, mẹ mày... nghe cộc lốc nhưng mà thân thương vãi.
  • Mà sao lại là U nhỉ? Hay là do ngày xưa toàn các bà các mẹ làm lụng vất vả, gọiU cho nó... chân chất?
  • Chồng thì bố nó, thầy nó. Hài thật. Gọi chồng là thầy... nghe vừa kính trọng, vừa có chút gì đó... chịu đựng nhỉ? Chắc tại các ông hay dạy đời vợ?
  • Tao nhớ bà nội tao hay gọi ông tao là "ông nhà". Nghe cũng hay hay.

Mà sao mày lại hỏi cái này? Tự dưng tao lại nhớ quê...

Gọi u là gì?

U là cách gọi thân mật, thể hiện sự kính trọng với người lớn tuổi hơn mình. Thường dùng cho nữ. Kiểu như bà nội, bà ngoại, bác gái hàng xóm hay cô bán rau ngoài chợ ý. Mày đừng có gọi u bừa bãi nha, mất lịch sự như chơi. U là tiếng địa phương miền Trung và miền Nam á. Tui quê miền Nam nè, hồi nhỏ toàn gọi u thôi.

  • Không phải bà hay cụ: Mày nghĩ sao gọi bà cụ là u? Nghe sai sai nha. Bà là bà, cụ là cụ, u là u. Khác nhau hoàn toàn đó trời. Như kiểu mày với thằng bạn thân, đứa nào gọi bà mày là u nghe có hợp lý không?
  • Thể hiện sự kính trọng: U không phải xưng hô bỗ bã đâu nhé. Vẫn có sự kính trọng đàng hoàng nha. Cơ mà nó ấm áp và gần gũi hơn kiểu bà, cụ. Như kiểu ôm một cục bông gòn ý, mềm mại dễ chịu.
  • Phạm vi gia đình, cộng đồng nhỏ: Đừng có ra đường thấy ai cũng u u. Kỳ cục lắm! Chỉ dùng trong gia đình hoặc cộng đồng nhỏ, kiểu xóm làng thân thiết thôi. Tui kể mày nghe nè, hồi đó ở quê, cả xóm toàn gọi u hết, vui lắm!

U là gì trọng tiếng Việt?

Mày hỏi U là cái gì hả? Tao nói cho mày nghe này, U á, đơn giản thôi, nó là một chữ cái trong bảng chữ cái tiếng Việt! Chữ U đấy! Đừng có mà tưởng tượng lung tung nhé.

  • Nguyên âm: Đúng rồi, nó là nguyên âm, cái này thì chắc chắn. Mày học hành kiểu gì mà lại hỏi tao câu này?
  • Âm tròn môi: Phát âm như kiểu "oo" trong tiếng Anh ấy, tao nghĩ thế. Tao không phải giáo viên dạy tiếng Việt đâu nha, nhưng mà tao dùng tiếng Việt tốt lắm rồi.
  • Vai trò quan trọng: Đương nhiên rồi, không có U thì nhiều từ khác nhau sẽ biến mất, nghe buồn cười nhỉ? Tưởng tượng xem thiếu nó thì sao? Khổ lắm. Thậm chí cả cái tên "U" cũng biến mất luôn. Tao đang nghĩ đến cái tên con bạn tao, "Ngọc Uyên", thiếu U thì thành "Ngọc Yên" mất rồi!

À, tao nhớ hồi cấp 1, cô giáo dạy rằng U là nguyên âm, thường đứng cuối hoặc giữa âm tiết, đôi khi đứng đầu luôn. Ví dụ như: "uống", "xuống", "từ". Tao còn nhớ bài tập viết nhiều lắm, viết mỏi cả tay luôn. Thôi, tao kể mày nghe nhiều rồi đấy. Cái này mày tự tra google thêm đi nhé, tao cũng chỉ nhớ mang máng thôi. Học hành chăm chỉ vào, đừng có hỏi vớ vẩn nữa.