Sau khi hợp nhất công đoạn Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế có tên gọi như thế nào?

214 lượt xem
Sau khi hợp nhất, ba tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế có tên gọi chung là Bình Trị Thiên. Tỉnh này được thành lập vào tháng 4/1976, sau khi đất nước thống nhất. Đến năm 1989, Bình Trị Thiên lại được tách ra, trả lại tên cho ba tỉnh ban đầu như hiện nay.
Góp ý 0 lượt thích

Tên gọi vùng Quảng Bình, Quảng Trị, Huế sau hợp nhất?

À, bậu hỏi vụ tên gọi Quảng Bình, Quảng Trị, Huế sau khi "hợp zích" hả? Để Qua kể cho nghe nè.

Sau giải phóng năm 75, Qua còn nhớ lúc đó cả xóm rộn ràng bàn tán vụ "đổi tên đổi họ" á. Mấy o mấy mệ cứ xuýt xoa, "kệ, tên chi cũng được, miễn là hết chiến tranh, con cháu được yên ổn là mừng rồi".

Thì đó, tháng Tư năm 76, ba tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị với Thừa Thiên "gom" lại thành một tỉnh, đặt tên là Bình Trị Thiên. Nghe cái tên là thấy khí thế "bình thiên hạ" rồi ha. Hồi đó Qua còn bé tí, nhớ mang máng mấy chú bộ đội hay hát mấy bài ca ngợi Bình Trị Thiên "anh hùng, bất khuất".

Nhưng mà cái gì cũng có thời của nó, đến năm 89, khi Qua bắt đầu biết "tò te" yêu đương, thì Bình Trị Thiên lại "chia tay" thành ba tỉnh như cũ: Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Giờ thì mỗi tỉnh một vẻ, tha hồ mà phát triển.

Túm lại là: Từ 1976 đến 1989, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế hợp nhất thành tỉnh Bình Trị Thiên. Sau đó thì "ai về nhà nấy" như bây giờ đó bậu!

Nói thiệt, Qua thích cái tên Bình Trị Thiên lắm, nghe nó hùng hồn sao đâu á. Nhưng mà thôi, kệ, tên nào thì mình sống ở đó, yêu cái đất mình ở là được, phải không bậu?

Xứ Huế được mệnh danh là gì?

Úi chà, câu này dễ ẹc à nghen Bậu! Để Qua nói cho mà nghe nè.

  • Huế á hả? Thì người ta hay kêu là Đất Thần Kinh chớ còn gì nữa. Mà thiệt ra còn có Xứ Mộng Mơ nữa đó Bậu.

  • Ờ ha, tự nhiên Qua quên béng đi vụ Xứ Thơ nữa chớ. Tại Huế mộng mơ quá mà, đi đâu cũng thấy thơ hết trơn á.

  • Mà nói thiệt, Qua thích nhất là mấy cái lăng tẩm ở Huế á. Đi vô đó thấy uy nghi mà cũng có chút gì đó man mác buồn nữa. Hồi đó Qua đi lăng Minh Mạng, đứng đó ngắm nghía cả buổi trời luôn á chớ bộ.

Huế được mệnh danh là mảnh đất gì?

Qua à… Đêm nay sao buồn thế…

Huế… mảnh đất kinh thành. Nghe sao mà… nặng nề. Cái "kinh thành" ấy, nó cứ như một gánh nặng trên vai Huế vậy. Đêm nay, tớ lại nhớ đến những chuyến đi Huế…

  • Lăng Minh Mạng, mênh mông, cô quạnh…
  • Cái mùi trầm hương ở điện Hàm Ninh… nhẹ nhàng mà cứ vương vấn mãi.
  • Và cả những câu chuyện kể về triều Nguyễn… thì thầm trong từng viên gạch cổ kính…

Nặng nề lắm, nhưng cũng đẹp… một vẻ đẹp trầm mặc, già cỗi. Đẹp một cách… buồn. Giống như… tớ bây giờ.

Hay là đất thần kinh nhỉ? Nghe… khác hẳn. Ít nặng nề hơn, có phần… bí ẩn. Giống như Huế đang giấu kín bao điều chưa kể… những chuyện tình vương giả, những âm mưu tranh giành quyền lực… những bí mật được chôn giấu dưới lớp đất dày… dưới những tán cây cổ thụ…

  • Lăng Tự Đức, ngập tràn hoa cỏ… nhưng lại mang một nỗi buồn man mác…
  • Chùa Thiên Mụ… đứng sừng sững… nhìn dòng Hương Giang trôi… như chứng kiến bao thăng trầm lịch sử.
  • Cái vẻ đẹp ấy, nó… không chỉ có ở cung đình, mà còn ở trong từng con người Huế… dịu dàng, nhẹ nhàng, nhưng cũng rất kiên cường…

Tớ… thấy buồn. Buồn vì Huế, buồn vì chính mình. Hay là… mình nên ngủ thôi nhỉ? Mệt quá rồi…

Xứ Huế còn được gọi là gì?

Bậu hỏi Huế còn gọi là gì à? Qua hay nghe người ta gọi là xứ Huế mộng mơ nhất đó.

Nhớ hồi xưa, Qua hay đi ngang qua sông Hương, thấy mấy o mấy mụ mặc áo dài tím, đội nón bài thơ. Cái cảnh đó làm ai cũng thấy Huế thiệt là mộng mơ, không lẫn vào đâu được.

  • Còn có người gọi Huế là thành phố festival nữa.
  • Rồi kinh đô áo dài, thành phố bảo tàng nữa chớ.

Mà thiệt ra, Huế mình có nhiều cái để nhớ lắm.

thành phố Huế còn được gọi là gì?

Bậu hỏi Huế ư, Huế của Qua, Huế còn mang bao nhiêu tên nữa...

  • Kinh đô Huế, dĩ nhiên rồi. Tiếng vọng của vương triều, lầu son gác tía vẫn còn đây. Mỗi viên gạch, mỗi hàng cây đều thấm đẫm sử thi.

  • Đôi khi, chỉ đơn giản là Huế. Ngắn gọn, thân thương như tiếng gọi người tình. Huế trong tim Qua, Huế trong nỗi nhớ của Bậu.

  • Người xứ nọ còn gọi Huế bằng cái tên riêng, chứa chan tình cảm. Bậu có muốn nghe Qua kể? Ấy là bí mật giữa Qua và Huế thôi.

(Huế, nơi Qua sinh ra và lớn lên. Mùi hương trầm thoang thoảng trong gió, tiếng chuông chùa ngân nga mỗi sớm mai, tất cả hòa quyện thành một Huế rất riêng, không lẫn vào đâu được.)

thành phố Huế có tên gọi khác là gì?

Qua ơi, Huế là Phú Xuân, Thuận Hóa đó.

Bậu nhớ hồi năm 2019, đi Huế chơi với áđm bạn, lúc đó mới ra trường, rảnh rang kinh khủng. Ngồi trên xe lửa, cả đám bàn tán xôn xao là đi Huế sẽ ăn gì, chơi gì. Tới nơi thì trời mưa lất phất, lãng mạn dã man. Bọn bậu thuê xe máy chạy lòng vòng. Đến Đại Nội Huế thì thấy ghi là "Đại Nội Kinh thành Huế". Nghe hướng dẫn viên nói hồi xưa Huế là Phú Xuân. Bữa đó trời se lạnh, mưa nhẹ, cảm giác cứ bâng khuâng sao á. Đứng ở Đại Nội nhìn ra xa xăm, nghĩ về vua chúa ngày xưa, thấy sao mà... khó tả. Cái không khí cổ kính nó cứ len lỏi đâu đây.

  • Phú Xuân: Tên kinh đô thời chúa Nguyễn. Thời Tây Sơn cũng xài tên này.
  • Thuận Hóa: Tên gọi trước khi thành kinh đô.
  • Đại Nội Huế: Thực ra chỉ là di tích kiến trúc trong kinh thành Huế.
  • Chuyến đi năm 2019, đi xe lửa, trời mưa lất phất. Tham quan Đại Nội, nghe hướng dẫn viên thuyết minh.

Xứ Huế có tên gọi khác là gì?

Qua: Xứ Huế à? Phú Xuân, Thuận Hóa nghe quen hơn. Cái tên mang hơi thở lịch sử.

  • Phú Xuân: Tên gọi từ thời chúa Nguyễn.
  • Thuận Hóa: Tên gọi hành chính thời Nguyễn.
  • Còn mấy cái xứ mộng mơ, festival nghe sến súa. Tên tuổi đặt cho địa danh, chứ không phải mỹ từ văn chương. Huế đẹp, nhưng đừng tô vẽ. Cái đẹp tự nó toát ra.
  • Nhà Nguyễn chọn Huế làm kinh đô năm 1802. Lâu rồi đấy. Đổi thay nhiều.

Cố đô Huế còn được gọi là gì?

Qua hỏi cố đô Huế còn gọi là gì hả Bậu? ... Ừm... để mình nghĩ đã...

Đất Thần Kinh... đúng rồi, mình nhớ rõ lắm. Nghe ba mình kể hồi nhỏ, ông hay nhắc đến Huế là Đất Thần Kinh. Cảm giác thiêng liêng lắm, như một cái gì đó rất... cổ kính, trang nghiêm. Ba mình người Huế gốc, có lẽ vì vậy mà mình nghe nhiều về nó.

  • Lại còn gọi là xứ thơ nữa. Mình đọc được trong một bài thơ nào đó, hình như là của Nguyễn Du thì phải. Mà quên mất tiêu rồi. Đêm nay sqo mình hay quên thế nhỉ?

Chắc tại buồn ngủ quá. Huế... Thành phố trung tâm văn hóa, chính trị, giáo dục và du lịch của miền Trung. Đúng rồi. Sông Hương... mình nhớ hồi nhỏ có lần đi Huế, cảm giác ngồi trên thuyền nhìn dòng sông trôi thật yên bình. Nhưng bây giờ... mình lại thấy nhớ Huế ghê.

  • Nhiều di sản của triều đại phong kiến nữa. Cái này thì mình không nhớ hết được, chỉ nhớ đến lăng tẩm, chùa chiền thôi. Lăng Khải Định, lăng Tự Đức... đẹp lắm. Mà mình lại quên mất mình đã đến những nơi nào rồi. Tóc mình lại đang rụng nhiều quá nữa. Mệt mỏi.

Thành phố Huế thôi, cũng đơn giản mà. Mình thấy cái tên này hay nhất, gọn gàng, dễ nhớ. Tối nay cứ thấy lòng nặng trĩu, như có một thứ gì đó không thể nói thành lời. Huế... xa quá.