Khái niệm làm thuê là gì?

208 lượt xem
Làm thuê là hình thức lao động phổ biến, trong đó người lao động cung cấp sức lao động cho cá nhân/doanh nghiệp và nhận lương định kỳ theo hợp đồng. Bạn làm việc theo sự chỉ đạo và giám sát của người sử dụng lao động, nhận mức lương đã thỏa thuận. Khác với làm chủ, làm thuê mang tính phụ thuộc vào công việc và người chủ. Hợp đồng lao động quy định quyền lợi và nghĩa vụ của cả hai bên. Tại Việt Nam, đây là hình thức kiếm sống chủ yếu của nhiều người.
Góp ý 0 lượt thích

Làm thuê là gì? Định nghĩa và ý nghĩa của việc làm thuê?

Làm thuê? Cậu hỏi thế à? Tớ thấy đơn giản lắm, kiểu như... mình bán thời gian, sức lực, trí tuệ cho người khác để đổi lấy tiền ấy. Nhận lương cuối tháng, đủ sống, có khi còn dư dả mua cái váy mới nữa. Tớ làm ở quán cafe nhỏ gần nhà, tháng được 6 triệu, đủ trả tiền nhà, ăn uống, còn tí đỉnh để dành.

Tháng trước tớ còn mua được cái túi sách da thật đấy, giá 800k, thích lắm! Chứ không phải kiểu làm thuê nào cũng khổ sở đâu nha. Quan trọng là mình tìm được việc mình thích, hợp tính cách. Đấy, làm thuê cũng có cái thú vị riêng của nó.

Ý nghĩa thì... à, tớ nghĩ nó là cách mình kiếm sống, tự lập, tự chủ tài chính, chứ không phải dựa dẫm vào ai cả. Cảm giác tự mình làm ra tiền, mua những thứ mình thích, sướng lắm! Tớ thấy tự tin hơn hẳn kể từ khi đi làm.

Làm thuê: Làm việc cho người khác, nhận lương theo hợp đồng. Hình thức phổ biến.

Làm thuê làm mướn là gì?

Làm thuê làm mướn? Cậu hỏi cái đấy à?

  • Trao đổi sức lao động lấy tiền. Đơn giản vậy thôi. Ai cũng từng trải qua, sớm hay muộn. Năm nay, lương tối thiểu vùng tôi 4.680.000đ/tháng. Mệt.

  • Hợp đồng, thỏa thuận... nhiều thứ lắm. Nhưng bản chất vẫn là: người có tiền thuê người có sức. Cái này bất biến. Đừng nghĩ nhiều.

  • Tôi từng làm thêm ở quán cafe nhà bác Lan, giờ bác ấy chuyển sang bán trà sữa rồi. Khổ lắm, nhưng được cái… có tiền.

  • Nói chung, chỉ là phương tiện kiếm sống. Mỗi người một lựa chọn. Có người thích, có người ghét. Tuỳ duyên. Phận làm thuê.

  • Đừng mơ mộng gì nhiều. Tự mình tạo ra giá trị thì mới có vị thế. Đừng trông chờ vào người khác. Thực tế phũ phàng lắm.

Hãy nêu biểu hiện của tự chủ bản thân em đã làm gì để rèn luyện tính tự chủ?

Ui dào, Cậu hỏi Tớ câu này làm Tớ thấy mình như siêu nhân ấy! Tự chủ á? Dễ như ăn kẹo! Tớ đây toàn hành động chất hơn nước cất này:

  • Bình tĩnh như rái cá: Ai đời Tớ mà nóng nảy thì nhà tan cửa nát lâu rồi! Gặp chuyện gì cũng hít hà, thở đều như trâu cày ấy. Cậu biết không, hồi bé Tớ tức lên là ném cả dép vào mặt thằng Tèo hàng xóm đấy! Giờ thì... khác bọt rồi!

  • Lễ độ như mèo: Gặp ai Tớ cũng dạ vâng ngọt xớt. Ấy là Tớ đang nịnh đấy! Chứ thật ra trong bụng Tớ nghĩ gì thì... ai mà biết! Nhưng mà thế mới được việc, đời mà! Cậu cứ thử láo nháo với Tớ xem, Tớ cho cậu ăn hành!

  • Kiên định như đỉa bám: Đã quyết cái gì là Tớ làm đến nơi đến chốn. Hôm trước Tớ quyết giảm cân, ai ngờ giảm được đúng... 3 lạng! Nhưng mà Tớ vẫn tự hào! Tớ thề!

  • Tránh xa tệ nạn: Như Tớ đây, đến cờ bạc online còn chả biết chơi, nói gì đến mấy cái tệ nạn khác! Tớ mà dính vào mấy cái đó thì... chắc giờ đang ở đồn công an rồi!

  • Không đòi hỏi: Tớ chỉ đòi hỏi khi nào Tớ thật sự cần thôi. Ví dụ như hôm qua Tớ đòi mẹ mua cho cái điện thoại mới nhất ấy mà. Tớ cần để... học online! Cậu tin không?

Biểu hiện của sự tự chủ là gì?

Tự chủ? Cậu định nghĩa lại đi.

  • Bình tĩnh: Không rung lắc. Giữ trạng thái cân bằng.

  • Quyết đoán: Chấp nhận rủi ro. Không đổ lỗi.

  • Trách nhiệm: Đối mặt hậu quả. Sửa sai nếu cần.

    • Thực tế khắc nghiệt hơn lý thuyết. Tự chủ không phải lúc nào cũng thành công.
  • Năm nay, nhiều người nhầm lẫn tự chủ với cô lập.

Để trở thành người có trách nhiệm em cần rèn luyện những gì?

Cậu hỏi hay quá, tớ cũng đang nghĩ về điều đó đây. Để có trách nhiệm hơn, tớ thấy quan trọng nhất là:

  • Tự giác nhận lỗi. Không phải lúc nào cũng biện minh. Sai thì sửa, có vậy thôi.

    • Tớ từng đổ lỗi cho đường tắc khi đi muộn, nhưng thật ra là do tớ dậy muộn.
  • Giữ lời hứa. Dù nhỏ đến đâu, một khi đã hứa thì phải cố gắng thực hiện.

    • Hồi trước tớ hay hứa suông với em gái, giờ tớ ít hứa hơn, nhưng một khi đã hứa là làm.
  • Quản lý thời gian. Cái này khó nhất, luôn cảm thấy thiếu thời gian.

    • Tớ đang tập dùng lịch để lên kế hoạch, nhưng vẫn hay bị trễ deadline.
  • Chấp nhận thay đổi. Cuộc sống vốn dĩ không theo kế hoạch, phải linh hoạt ứng phó.

    • Năm nay dự định đi du lịch, nhưng có việc đột xuất nên chắc phải hoãn lại.

Đêm khuya rồi, tớ cũng chỉ nghĩ được đến vậy thôi. Ngủ ngon nha!

Life skills gồm những gì?

Cậu hỏi life skills gồm những gì à? Để tớ kể cậu nghe.

Hôm nọ, tớ đi phỏng vấn ở công ty X, đường Nguyễn Trãi. Cái chị HR hỏi tớ một tràng, nào là kỹ năng giải quyết vấn đề, giao tiếp, làm việc nhóm... Tớ kiểu ú ớ, xong chị ấy bảo "Đây đều là life skills đấy em!".

  • Kỹ năng giải quyết vấn đề: Nghĩ xem nên ăn gì trưa nay khi ví chỉ còn 50k cũng là một dạng đó cậu ạ.
  • Kỹ năng giao tiếp: Chém gió với đồng nghiệp để bớt căng thẳng cũng là một loại nè.
  • Kỹ năng làm việc nhóm: Chung tay dọn dẹp phòng trọ với lũ bạn thân cũng tính luôn.

Đấy, life skills nó gần gũi vậy đó.

Thật ra, tớ nghĩ life skills còn bao gồm cả:

  • Quản lý thời gian: Cái này tớ dở tệ, deadline dí sát đít mới làm.
  • Tự nhận thức: Biết mình mạnh yếu chỗ nào để còn cải thiện.
  • Kiểm soát cảm xúc: Bữa cãi nhau với người yêu, tớ khóc như mưa, xong lát sau lại thấy hối hận. Cái này tớ cần học dài dài.
  • Tư duy phản biện: Đừng tin hết những gì người ta nói, phải tự mình suy nghĩ.

WHO định nghĩa life skills là những kỹ năng giúp mình khỏe mạnh hơn về thể chất và tinh thần, sống có ích hơn. Tớ thấy cũng đúng phết.