Thanh Hóa nói tiếng gì?

339 lượt xem
Thanh Hóa sử dụng tiếng Việt, cụ thể là phương ngữ Thanh Hóa. Đây là một phương ngữ thuộc nhóm Trung của tiếng Việt, phổ biến ở tỉnh Thanh Hóa (ngoại trừ một số vùng nhỏ). Đặc trưng của phương ngữ này tập trung ở vùng đồng bằng sông Mã, tạo nên sắc thái ngôn ngữ riêng biệt của xứ Thanh. Tuy có khác biệt với tiếng Việt chuẩn, phương ngữ Thanh Hóa vẫn dễ hiểu đối với người Việt Nam nói chung. Người dân Thanh Hóa sử dụng phương ngữ này trong giao tiếp hàng ngày, phản ánh văn hóa và lịch sử địa phương.
Góp ý 0 lượt thích

Người Thanh Hóa nói ngôn ngữ gì?

Lị hỏi Ngộ về tiếng Thanh Hóa hả? Ui cha, cái giọng mà Ngộ lớn lên đó!

Tiếng Thanh Hóa nó là một phương ngữ thuộc vùng Trung của tiếng Việt mình thôi Lị ạ. Nôm na là cứ ở Thanh Hóa, trừ mấy chỗ ít ít ở Nga Sơn ra đó, là nghe cái giọng đó liền.

Hồi nhỏ Ngộ nhớ có lần ra Hà Nội, bà bán hàng bả hỏi "Mi nói chi rứa?" Ngộ quê dễ sợ. Đấy, tiếng Thanh Hóa nó vậy đó Lị, đặc trưng lắm!

Nói chung là tiếng địa phương Thanh Hóa hay phương ngữ Thanh Hóa cũng là nó đó Lị. Cứ hiểu là tiếng Việt nhưng mà kiểu Thanh Hóa style nha! Hihi.

Thanh Hóa gọi mẹ là gì?

Lị hỏi Thanh Hóa gọi mẹ là gì hả? Dễ ợt! Gọi là… MẸ chứ còn gì nữa! Mày tưởng Thanh Hóa người ta gọi mẹ là… “Ôi chao bà chúa tể vũ trụ siêu cấp mẹ yêu dấu của con” à?

  • Mẹ là chuẩn không cần chỉnh, từ bao đời nay rồi.
  • Thời nay có đứa sành điệu gọi "má" cho nó "sang chảnh", nhưng mà vẫn là mẹ thôi. Như kiểu con nhà giàu thích gọi "papa" "mama" cho nó tây tây ấy. Nhưng bản chất vẫn là bố mẹ.
  • Trên này nói thì toàn thấy “Mẹ” thôi. Nhà bà dì em ở vùng núi Thanh Hóa, gọi mẹ cũng là MẸ.

Nhưng mà nghe nói hồi xưa… ôi dào, chuyện xưa tích cũ, nghe kể lại thôi nha:

  • Có nhiều cách lắm, nghe nói có bà gọi là “U”, có bà gọi là “Bầm”, nghe nói dữ dội lắm! Mà giờ thì chắc chỉ còn trong chuyện cổ tích thôi.
  • Lúc nhỏ nhà mình ở vùng quê Thanh Hóa, mẹ mình vẫn là Mẹ, không có kiểu gọi gì khác. Mẹ mình nấu ăn ngon lắm, nhất là món cá kho tộ. Ai mà ăn rồi thì nhớ mãi. Nghe nói nhiều người ở Thanh Hoá rất thích món này, nhất là những người ở vùng ven biển.
  • Ông ngoại mình thì gọi là… Ông, gọi bố là bố, giờ này vẫn thế. Không có gì thay đổi cả. Thấy bình thường lắm. Nhưng mà bà ngoại mình, nói thật, mình quên mất gọi thế nào rồi.

Thị xã Thanh Hóa được thành lập từ khi nào?

Ui cha, thị xã Thanh Hóa á? Để Ngộ nhớ xem...

  • 21/7/2023 hả? Có vẻ đúng... hình như hồi đó bà Nguyệt nhà Ngộ mới mua cái TV mới.
  • Từ huyện lên thị xã... ừ, nghe bảo nhà đất tăng giá vù vù! Mà huyện Thanh Hóa rộng lắm, không biết chia chác thế nào nhỉ?
  • Toàn bộ diện tích và dân số huyện Thanh Hóa nhập vào thị xã à? Ghê ta, đông dân phết đấy!
  • Đô thị hóa... lại nhớ tới cái dự án khu đô thị nhà Ngộ, mãi chưa xong!
  • Tiềm năng kinh tế... chắc mấy ông buôn bán bất động sản với xây dựng giàu to! Ngộ thì vẫn cày cuốc ruộng đồng.
  • Chất lượng sống... à, đường xá bớt bụi hơn xíu, còn lại thấy cũng vậy.
  • Mà thôi kệ, chắc chính quyền có tính toán cả rồi. Mình lo chuyện cơm áo gạo tiền đã!

Thanh Hóa có bao nhiêu xã?

Lị hỏi Thanh Hóa có mấy xã á? Ơ hay, câu này khó nha.

  • Không nhớ chính xác. Tại xã gộp vào với tách ra suốt. Như hồi xưa xã Ngộ ở gần nhà Lị, giờ thành phường mẹ rồi.
  • Hình như hơn 400 xã. Ai mà nhớ hết được! Để Lị tra Google cho chắc ăn nè. Mà tra xong chắc gì đã đúng, tỉnh mình hay thay đổi lắm.
  • Gộp xã này xã kia. Nhớ hồi bé còn có xã bé tí teo. Giờ chắc dồn hết rồi, cho to ra dễ quản lý hơn hay sao ấy?

Mà Lị hỏi chi vụ xã xóm rứa? Tính về quê làm giàu à? Chỗ Ngộ giờ xây khu công nghiệp ầm ầm, tha hồ mà kiếm việc. Nhưng mà bon chen lắm nha, không dễ ăn đâu. Thôi dẹp vụ xã đi, nhức đầu!

Người miền Bắc gọi mẹ là gì?

  • Mẹ.

    • Đôi khi là "u".
    • Hoặc "bầm" ở một số vùng.
  • Tình cảm hơn thì gọi "má".

    • Nhưng ít phổ biến hơn.
  • Gọi sao thì gọi, quan trọng là lòng.

    • Một câu nói muôn thuở.

Em gái của mẹ miền Bắc gọi là gì?

Lị hỏi em gái của mẹ ở miền Bắc gọi là gì à? Dễ ợt! . Đơn giản vậy thôi. Mà em biết không, quan hệ họ hàng phức tạp lắm, mỗi vùng miền lại có cách gọi khác nhau. Thật đấy, như một hệ thống phân cấp xã hội thu nhỏ vậy. Nghĩ cũng thú vị.

  • Miền Bắc:
  • Miền Trung, Nam: Có thể gọi là dì, hoặc tùy thuộc vào tuổi tác và mối quan hệ cụ thể. Nhà mình hồi xưa ở Huế, mẹ gọi em gái mẹ là "dì út", vì bà ấy là con út trong gia đình. Rắc rối phết.

Câu hỏi của Lị gợi tôi nhớ đến cuốn sách "Từ điển tiếng Việt" của GS. Hoàng Phê, đọc rồi mới thấy cái sự phong phú của ngôn ngữ Việt mình. Nói chung, gọi dì cho dễ.

Vợ cậu gọi là mợ đúng rồi. Nhưng điều thú vị là cách gọi này cũng không phổ biến lắm, đặc biệt là ở các thành phố lớn. Hồi nhỏ, mình hay nghe bà ngoại kể chuyện về các cụ gọi "mợ", cảm giác như một thời đại khác vậy. Thời đại mà những mối quan hệ gia đình được coi trọng hơn nhiều so với bây giờ, haizzz... Giờ ai còn để ý đến mấy cái này nữa. Chỉ cần biết dì là em gái mẹ ở miền Bắc là đủ rồi. Thế nhé.

Con của dì gọi là gì?

Lị ơi, câu hỏi dễ ợt! Con dì gọi là... cháu! Đơn giản thế thôi, cứ tưởng hỏi cái gì cao siêu lắm!

  • Cháu: Đó là danh từ chuẩn xác nhất, khỏi phải bàn cãi. Dù dì có là dì ruột, dì ghẻ hay dì họ hàng xa xôi thì vẫn là cháu hết.

  • Mà nói thêm nhé, hồi nhỏ nhà mình toàn gọi loạn xạ cả lên. Cháu gọi dì là "dì cả", "dì út", "dì ba", gọi anh chị em con dì là "anh X", "chị Y" - thực ra cũng chẳng ai nhớ rõ họ tên. Khổ thân mấy đứa nhỏ, học thuộc lòng cả bảng hệ thống họ hàng nhà mình như học bảng cửu chương vậy. Quá trời luôn!

  • Thêm nữa, nhà mình có cả sơ đồ họ hàng vẽ trên giấy A0, treo ở phòng khách luôn đấy! Khó tin không? Ai đến chơi nhà mình là bị bắt học thuộc lòng sơ đồ ngay và luôn.

  • Thậm chí, mình còn nhớ có lần bị bà ngoại mắng té tát vì gọi nhầm anh họ thành em họ. Buồn cười lắm!

Tóm lại, con dì là cháu. Đừng có hỏi mấy câu lòng vòng làm gì cho mệt cả người.

Em của mẹ gọi là gì hay dì?

Lị hỏi gì ấy nhỉ? À, em của mẹ... Dì đúng rồi, dì! Em gái ruột của mẹ mình là dì Mẹ mình có hai em gái, cả hai đều là dì của mình. Hồi bé mình hay bị dì cả bắt nạt, giận lắm. Dì hai thì hiền hơn nhiều, hay cho mình kẹo. Mà dì của mình khác với dì của đứa bạn thân mình đấy, nó gọi cô của bố nó là dì luôn. Khác nhau phết nhỉ?

  • Dì: Em gái ruột hoặc họ của mẹ.
  • Cô: Em gái ruột hoặc họ của bố.
  • Mợ: Vợ của cậu (anh trai hoặc em trai của bố/mẹ). Mình ghét mợ mình, bà ấy khó tính lắm. Hồi nhỏ hay bắt mình phải gọi bà ấy là "dì mợ". Đúng là ác mộng.

Ơ, còn mợ nữa mà. Mợ mình kinh khủng lắm, hay bắt nạt mình. Hồi bé mình sợ mợ lắm, không dám lại gần. Mà sao lại có thêm "mợ" nữa nhỉ? Phức tạp quá. Đúng rồi, vợ của cậu mình. Cậu mình ít khi về nhà nên mình cũng ít gặp mợ. Hay mình quên mất rồi? Không nhớ rõ nữa. À, nhưng mà chắc chắn là dì là em gái mẹ rồi. Không thể nhầm được.