Tại sao phải giữ gìn lễ hội truyền thống?

190 lượt xem
Việc giữ gìn lễ hội truyền thống là bảo tồn bản sắc văn hóa, những nét đẹp đặc trưng của dân tộc và mỗi vùng miền. Đây còn là dịp để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc, đồng thời là chất keo gắn kết, bồi đắp tinh thần đoàn kết vững mạnh trong cộng đồng.
Góp ý 0 lượt thích

Tại sao lễ hội truyền thống lại quan trọng với dân tộc Việt Nam?

Lễ hội truyền thống Việt Nam quan trọng vì: • Phản ánh bản sắc văn hóa, nét đẹp đặc trưng của từng vùng miền, dân tộc. • Là dịp để giáo dục về cội nguồn, đạo đức, lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. • Góp phần củng cố, tạo nên sự đoàn kết, gắn bó trong cộng đồng.

Tôi nghĩ chuyện lễ hội nó không đơn giản chỉ là một cái gì đấy để vui chơi, để nghỉ ngơi. Nó là một phần của mình luôn rồi đó Bạn.

Cái hồn cốt dân tộc nó nằm cả trong đấy.

Tôi còn nhớ cái lần tôi cùng ông nội đi lễ Đền Hùng ở Phú Thọ, chắc hồi đó là tháng ba âm lịch năm 2018. Ông không giải thích gì nhiều về lịch sử cao siêu đâu.

Ông chỉ vào dòng người đang đi lên núi Nghĩa Lĩnh, rồi bảo tôi một câu mà tôi nhớ hoài.

"Tất cả những người này, dù không quen biết, nhưng đều có chung một thứ, đó là chung một cái gốc". Cái cảm giác nó lạ lắm.

Nó không giống như Bạn đi một cái sự kiện âm nhạc hay một cái hội chợ bình thường. Ở đây, cái không khí nó đặc quánh lại.

Mùi nhang trầm, tiếng người nói chuyện rì rầm, và cái cảm giác hàng vạn người xa lạ mà lại thấy thân thuộc, vì ai cũng chung một hướng nhìn.

Nó chính là cái sự đoàn kết mà sách vở hay nói, nhưng mà Bạn phải đứng ở đó Bạn mới thấm được. Nó là sự kết nối vô hình, tự nhiên nó thế.

Lễ hội là một liều thuốc tinh thần. Nó nhắc mình là ai, mình từ đâu tới. Nó không chỉ dạy về lòng yêu nước một cách sáo rỗng.

Nó cho mình cảm nhận được cái dòng máu đang chảy, cái gốc rễ của mình nó bám sâu cỡ nào. Mấy cái đó nó quan trọng lắm.

Em cần làm gì để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc ở địa phương?

Muốn giữ gìn bản sắc văn hóa quê mình à? Đơn giản thôi, cứ làm cho văn hóa nó "sống" lên trong đời thường là được. Đừng để nó cứ nằm im trong sách vở hay viện bảo tàng khô khan.

  • Tổ chức hoạt động văn hóa cộng đồng: Ví dụ như mấy cái lễ hội làng, ngày xưa có gì hay thì sống lại, đừng làm màu mè quá mà mất chất. Hoặc là mời mấy nghệ nhân về dạy nghề truyền thống, làm sao cho con cháu nó còn biết cái gốc gác của mình. Cái này không chỉ giữ văn hóa mà còn tạo sự gắn kết nữa.
  • Khuyến khích phát triển du lịch văn hóa: Khi du khách đến, họ sẽ tò mò về những gì đặc trưng nhất. Mình cứ giới thiệu cho họ, họ thích thì họ ủng hộ, tiền lại chảy về, cũng là cách để mình bảo tồn và phát huy. Nhưng nhớ là phải chân thật, đừng có "chế biến" quá đà kẻo mất gốc.
  • Giáo dục thế hệ trẻ: Cái này mới là quan trọng nhất. Truyền lửa cho các em từ sớm. Cho các em đi tham quan, kể chuyện lịch sử, cho nghe nhạc cụ dân tộc. Để các em hiểu và yêu quê hương mình trước đã.
  • Ứng dụng công nghệ: Thời buổi này rồi, sao không tận dụng? Làm mấy cái app giới thiệu văn hóa địa phương, quay video về các làng nghề, các di tích. Lan tỏa ra khắp nơi chứ, sao cứ giữ khư khư một mình.

Ngẫm ra thì, văn hóa giống như cái rễ cây. Nếu không được chăm bón, nó sẽ khô cằn và dần lụi tàn thôi. Mình mà không giữ thì ai giữ hộ? Đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ thôi, nhưng ý nghĩa thì to lắm.

Tại sao tuổi trẻ cần phải giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc?

Tôi nhớ cái Tết đầu tiên xa nhà, năm 2019 ở Sydney, Úc. Sáng mùng một, tôi vẫn phải đi làm thêm ở quán cà phê. Nhìn người ta hối hả đi làm, không có hoa mai, không có tiếng lân, không có mùi nhang trầm. Cảm giác nó lạ lắm bạn. Nó trống rỗng một cách kỳ lạ, không phải nỗi buồn bình thường.

Tối đó gọi video về nhà, thấy ba mẹ, mấy đứa em đang quây quần gói bánh chưng, tiếng cười nói rộn ràng. Tôi đã khóc ngon lành. Lúc đó tôi mới thấm thía, bản sắc văn hóa nó không phải cái gì đó to tát hay sách vở. Nó là mùi vị, là âm thanh, là những thói quen ăn sâu vào máu thịt mình.

Trước đây tôi cũng thấy mấy cái lễ nghi phiền phức, cũ kỹ. Nhưng chính cái khoảnh khắc đó, tôi nhận ra nó là cái mỏ neo. Nó là thứ duy nhất giúp bạn xác định mình là ai, mình từ đâu tới khi bị ném vào một môi trường hoàn toàn xa lạ. Nó giúp tôi không bị hòa tan, không lạc lõng.

Những người bạn quốc tế của tôi cũng vậy. Bạn người Hàn của tôi cuối tuần vẫn đi lớp học múa quạt Buchaechum, bạn người Nhật thì tỉ mẩn với nghệ thuật gấp giấy Origami. Chúng tôi khác nhau, và chính sự khác biệt đó làm chúng tôi thú vị. Sự đa dạng văn hóa làm cho thế giới này đẹp hơn, giống như một khu vườn có nhiều loài hoa vậy.

  • Bảo tồn di sản: Giữ gìn các giá trị vật thể và phi vật thể như ngôn ngữ, lễ hội, ẩm thực, kiến trúc mà cha ông đã gây dựng và truyền lại qua nhiều thế hệ.
  • Xác định danh tính: Bản sắc văn hóa là tấm "căn cước" của một dân tộc và mỗi cá nhân. Nó tạo ra sự gắn kết cộng đồng và lòng tự hào dân tộc.
  • Góp phần vào sự đa dạng văn hóa: Mỗi nền văn hóa là một mảnh ghép độc đáo tạo nên bức tranh đa sắc màu của nhân loại. Giữ gìn bản sắc là đóng góp vào sự phong phú chung đó.
  • Tạo cơ hội cho sáng tạo và phát triển: Văn hóa truyền thống là nguồn cảm hứng vô tận cho nghệ thuật, thiết kế, du lịch và đổi mới. Nó là nền tảng để phát triển kinh tế sáng tạo.