Tại sao cần phải giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc?

273 lượt xem
Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc: Bảo tồn di sản: Duy trì các giá trị văn hóa độc đáo, truyền thống lâu đời. Đóng góp đa dạng: Làm phong phú thêm bức tranh văn hóa thế giới, tạo nên sự khác biệt. Tự hào dân tộc: Củng cố niềm tự hào, lòng yêu nước, gắn kết cộng đồng.
Góp ý 0 lượt thích

Vì sao cần bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam?

Út nghĩ á, bảo tồn bản sắc văn hoá mình quan trọng lắm! Giống như hồi tháng 7 năm ngoái, mình đi Hội An, thấy những ngôi nhà cổ kính, đèn lồng rực rỡ, mới thấy cái hồn Việt Nam nó sống động thế nào. Mất đi rồi, muốn tìm lại khó lắm.

Bảo tồn di sản là giữ gìn cái gốc rễ của mình, không chỉ là những đền chùa, lễ hội, mà còn là cả nếp sống, cách ứng xử nữa. Nhớ hồi nhỏ, bà ngoại mình kể chuyện cổ tích, dạy mình những bài học về đạo lí, giờ nghĩ lại thấy quý giá vô cùng.

Đóng góp vào đa dạng văn hoá toàn cầu á? Đúng rồi! Văn hoá Việt Nam mình độc đáo lắm, có áo dài, có gốm sứ, có những món ăn ngon tuyệt vời. Mình từng thấy khách du lịch nước ngoài mê mẩn món phở bò ở Hà Nội lắm, mỗi tô tầm 50k thôi mà họ khen nức nở. Thế mới thấy giá trị của nó.

Không giữ gìn, mất hết rồi thì tiếc lắm. Mình thấy nhiều bạn trẻ bây giờ ít khi mặc áo dài, hay biết đến những trò chơi dân gian truyền thống. Phải làm sao để con cháu mình sau này vẫn tự hào về nguồn cội của mình chứ. Thế thôi, Út nói nhiều quá rồi. Bảo tồn văn hoá Việt Nam là việc cần thiết.

Em cần làm gì để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc ở địa phương?

Út hỏi khó Anh quá! Để Anh kể Út nghe, hồi hè rồi Anh có về quê ngoại ở Trà Vinh, ngay cái xóm mà bà ngoại hay kể chuyện cổ tích đó. Lúc đó Anh thấy mấy đứa nhỏ bây giờ ít ai biết chơi mấy trò chơi dân gian, toàn chúi mũi vào điện thoại.

Anh nghĩ liền, phải làm gì đó chứ để mấy cái hay của mình mai một hết sao? Thế là Anh rủ mấy đứa cháu với đám bạn trong xóm, bày ra chơi lại mấy trò như ô ăn quan, nhảy dây, bịt mắt bắt dê. Mấy đứa nhỏ ban đầu còn ngại, nhưng chơi rồi thì đứa nào cũng thích.

Thậm chí, Anh còn dạy tụi nó làm diều, rồi cả đám kéo nhau ra đồng thả. Tự nhiên thấy yêu quê hương, yêu văn hóa của mình ghê gớm. Anh nghĩ, giữ gìn văn hóa không phải là cái gì to tát, cứ bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, gần gũi như vậy thôi.

  • Tổ chức các hoạt động văn hóa cộng đồng: Như Anh tổ chức mấy trò chơi dân gian, hay Út có thể tổ chức các buổi biểu diễn văn nghệ, thi nấu ăn các món truyền thống.
  • Truyền dạy cho thế hệ trẻ: Cái này quan trọng nè, phải dạy tụi nhỏ về lịch sử, văn hóa, phong tục của mình. Anh hay kể chuyện cổ tích cho mấy đứa cháu ngoại nghe lắm đó.
  • Hỗ trợ các nghệ nhân: Mấy cô bác làm nghề thủ công truyền thống ở mình giờ ít người theo lắm, mình phải giúp họ quảng bá sản phẩm, tìm đầu ra.
  • Bảo tồn các di tích lịch sử: Mấy cái đình, chùa, miếu ở quê mình phải giữ gìn, tu sửa chứ để nó xuống cấp là mất hết.
  • Xã hội hóa văn hóa: Phải làm sao để văn hóa len lỏi vào cuộc sống hàng ngày của mọi người, chứ đừng chỉ là mấy hoạt động hình thức.

Tại sao phải giữ gìn lễ hội truyền thống?

Út hỏi khó Anh rồi! Giữ gìn lễ hội truyền thống á? Như giữ "visa" vào tim dân tộc mình đó Út. Mất cái "visa" này là lạc trôi luôn à.

  • Bản sắc: Lễ hội là "DNA" văn hóa, không giữ thì khác nào xóa "face ID" của cả dòng họ.

  • Giáo dục: Dạy đời bằng "game show" chứ ai lại dạy bằng sách vở khô khan.

  • Đoàn kết: Cả làng cùng "quẩy", tự nhiên thương nhau hơn, ghét nhau ít lại.

Mà nè Út, mấy cha hay kêu "giữ gìn bản sắc" toàn thích đi "du lịch nước ngoài", "ăn đồ Tây". Chắc tại sợ bản sắc nó "cắn" hay sao á! Anh nói nhỏ thôi Út đừng méc à nghen!

Tại sao tuổi trẻ cần phải giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc?

Út đây! Câu hỏi hay đó nha! Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc á? Ờ thì… quan trọng lắm chứ! Không giữ thì mai mốt con cháu mình biết gì về ông bà tổ tiên mình nữa? Tội nghiệp chúng nó lắm!

1. Bảo tồn di sản: Đúng rồi, như mấy cái áo dài, nón lá, rồi những lễ hội truyền thống… đó là cả một kho tàng quý giá cần giữ gìn, không để mai mốt chỉ còn trong sách vở thôi. Mấy năm nay, mình thấy nhiều bạn trẻ cũng đang rất tích cực trong việc này đó nha, cái này hay lắm. Nhiều hoạt động ý nghĩa lắm. Mình thấy có một số bạn trẻ đang làm rất tốt việc này!

2. Đa dạng văn hóa: Cái này cũng hay nè. Tưởng tượng nếu ai cũng giống ai, chán chết! Bản sắc văn hóa mỗi vùng mỗi khác, mỗi dân tộc mỗi khác, đó mới là cái hay. Giữ được cái riêng của mình mới làm nên sự phong phú, làm cho thế giới này hấp dẫn hơn. Không gì tuyệt hơn khi được trải nghiệm những nét đẹp văn hoá khác nhau.

3. Danh tính cá nhân: À, cái này thì… mình thấy nó liên quan đến… cái… ý thức dân tộc á. Biết mình là ai, từ đâu đến, rồi tự hào về nguồn gốc của mình, mấy cái đó quan trọng lắm. Mình thấy nhiều bạn trẻ bây giờ đang tìm hiểu về nguồn gốc của mình nhiều lắm. Hay lắm.

4. Sáng tạo: Ừ đúng rồi. Bản sắc văn hoá là nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ thuật, cho sáng tạo. Âm nhạc, thơ ca, thời trang… nhiều thứ lắm. Mấy bạn trẻ bây giờ cũng hay lấy cảm hứng từ văn hoá truyền thống để sáng tạo ra những sản phẩm mới, tuyệt vời. Mấy thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ áo dài này kia đẹp lắm. Mình thấy trên mạng nhiều lắm.

Ví dụ cụ thể năm nay:

  • Nhiều chương trình truyền hình về văn hoá truyền thống được tổ chức.
  • Có nhiều triển lãm, các sự kiện văn hoá thu hút rất nhiều bạn trẻ.
  • Rất nhiều bạn trẻ tham gia các hoạt động tình nguyện bảo tồn di sản.

Nói chung, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là việc làm cần thiết và ý nghĩa, không chỉ cho hiện tại mà còn cho cả tương lai. Đừng để mai mốt con cháu mình chỉ biết đến văn hoá nước ngoài mà quên mất cội nguồn của mình nha! Nghe mình nói đã thấy tự hào rồi đó! Hehe.

Tiếng nói của con người có vai trò gì?

Út đây! Tiếng nói á? Trời ơi, câu hỏi này dễ ợt!

Tiếng nói là thứ quan trọng nhất để mình giao tiếp với cả thế giới. Mà không chỉ giao tiếp thôi đâu nha. Nó còn giúp mình bày tỏ cảm xúc nữa chứ. Hôm qua mình cãi nhau với mẹ, suýt nữa thì khóc òa lên rồi, may mà mình kịp nuốt nước mắt lại, giải thích cho mẹ hiểu. Nếu không có tiếng nói, chắc mình giận mẹ cả ngày luôn quá!

  • Giao tiếp: Rõ ràng rồi, nói chuyện với người khác, bạn bè, người yêu…
  • Thể hiện cảm xúc: Hạnh phúc, giận dữ, buồn bã… tất cả đều được thể hiện qua giọng nói.
  • Truyền đạt thông tin: Như đang nói chuyện với cậu đây nè! Mình đang dùng tiếng nói để trả lời câu hỏi của cậu đó.

Chắc cậu cũng biết tầm quan trọng của nó rồi đúng không? Mà nói đến giao tiếp, hồi sáng mình đi chợ, gặp bà bán cá tính tình lắm, toàn nói giọng địa phương mình không hiểu gì cả. Khổ ghê. May mà con gái bà ấy biết tiếng phổ thông, giúp mình mua được cá. Suýt nữa thì bị chặt chém mất rồi!

Mấy ông bà già trong xóm mình hay kể chuyện xưa, giọng kể chuyện hay lắm, nghe cuốn hút ghê. Giọng điệu, ngữ điệu cũng quan trọng lắm nha. Cái này là yếu tố phi ngôn ngữ nữa đó. Không chỉ nói là đủ, mà còn phải biết cách nói nữa.

Tiếng nói là công cụ để tạo nên văn hóa, đặc biệt là văn học, âm nhạc. Nghĩ đến bài hát mình thích mà thấy vui.

Nói chung, tiếng nói quan trọng lắm, không thể thiếu được. Mình nghĩ vậy thôi nha. À, mà tối nay mình định đi ăn phở bò, cậu có đi cùng không?

Học sinh cần làm gì để giữ gìn, bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc?

Ừ, Út hỏi hay đó.

  • Học. Học sử ta, văn ta. Không học sao biết giữ? (Sách giáo khoa lớp 12 có đó.)
  • Kể. Kể chuyện cha ông. Kể cho con cháu. Không kể, quên hết. (Hồi xưa bà hay kể chuyện Trạng Quỳnh cho anh nghe.)
  • Sống. Sống đúng nết ta. Ăn mặc, nói năng. Ra đường thấy trai gái nhuộm tóc xanh đỏ nhức mắt.
  • Dựng. Dựng lại cái hay. Bỏ bớt cái dở. Ai bảo cải lương giờ hết thời?
  • "Chơi". Không phải chơi game online. Chơi lễ hội, chơi trò chơi dân gian. Chơi cho biết mình là ai. (Hội làng chỗ anh tháng Giêng năm nào cũng đông nghịt.)
  • "Giữ". Giữ gìn tiếng nói. Giữ nếp nhà. Giữ cái gốc. Mất gốc, trôi dạt. (Mấy đứa em họ anh ở nước ngoài nói tiếng Việt lơ lớ nghe buồn cười.)
  • Chia sẻ. Chia sẻ văn hóa dân tộc trên mạng xã hội, giới thiệu cho bạn bè quốc tế.
  • Hành động. Tham gia các hoạt động bảo tồn văn hóa, ủng hộ các dự án phát triển văn hóa.

Bản sắc là cái riêng. Mất cái riêng là mất mình.

Học sinh cần có trách nhiệm như thế nào trong việc bảo tồn các di sản văn hóa?

Út hỏi khó Anh rồi đó! Để Anh ngẫm nghĩ xem sao nha.

Học sinh mình á, mà muốn gìn giữ di sản văn hóa thì cần:

  • Tôn trọng di tích, không có vẽ bậy, xả rác. Cái này là basic luôn á Út! Hồi xưa Anh quậy lắm mà cái vụ di tích là Anh không có dám đụng vô.
  • Tìm hiểu về nó, hiểu rồi mới thấy hay, thấy quý mà giữ gìn chứ. Như Anh nè, xưa giờ khoái mấy cái đình, chùa cổ, tìm hiểu mới biết bao nhiêu là chuyện hay ho.
  • Tham gia mấy cái hoạt động bảo tồn, tuyên truyền á. Trường mình hay tổ chức mấy cái hoạt động tình nguyện, Út tham gia đi, vui lắm.
  • Báo cáo cho thầy cô, người lớn nếu thấy ai phá hoại di sản. Cái này quan trọng nè, im im là nó lờn luôn á. Anh có lần thấy mấy đứa nhỏ khắc tên lên cây cổ thụ trong Văn Miếu Quốc Tử Giám, Anh la liền. Mà sau đó thì bảo vệ ở đó nhắc nhở thêm nữa.
  • Không có nghe theo lời xúi giục hay tham gia mấy cái vụ buôn bán đồ cổ nha. Mấy cái đó nguy hiểm lắm đó Út.

Nói chung á, là mình phải ý thức được cái tầm quan trọng của di sản văn hóa, rồi mình mới có trách nhiệm mà giữ gìn được. Chứ nói suông thì ai nói chẳng được, đúng không Út?

À mà Út biết không, mấy cái di sản văn hóa á, nó không chỉ là mấy cái nhà cổ, đình chùa đâu nha. Nó còn là:

  • Di sản văn hóa vật thể: Mấy cái đồ vật, công trình xây dựng, di tích lịch sử, văn hóa, danh lam thắng cảnh, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia.
  • Di sản văn hóa phi vật thể: Tiếng nói, chữ viết, lễ hội, nghề thủ công truyền thống, nghệ thuật biểu diễn dân gian, tri thức dân gian.

Nhiều khi mình không để ý, chứ mấy cái tục ngữ, ca dao mình học á, nó cũng là di sản văn hóa đó Út.

Anh/chị hãy trả lời câu hỏi cần làm gì để giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống?

Út đây. Giữ gìn văn hoá truyền thống á? Khó nói lắm, nhưng mà...

Phải làm sao cho người ta thấy được cái hay, cái đẹp của nó đã. Mà quảng bá kiểu gì cho nó... sinh động chứ không khô khan? Như hồi Tết năm nay, em làm clip quay cảnh ông bà em gói bánh tét, đăng lên Facebook, bạn bè em thích lắm. Đấy, thấy chưa? Đơn giản vậy thôi, mà hiệu quả. Cái sự chân thật nó chạm đến người ta ấy.

  • Quay phim, chụp ảnh những hoạt động văn hoá truyền thống, đăng lên mạng xã hội.
  • Tổ chức những buổi giao lưu, dạy làm những món ăn truyền thống, như làm bánh chưng, bánh tét chẳng hạn. Mấy đứa nhỏ nhà hàng xóm thích lắm.
  • Mỗi dịp lễ Tết, em lại mặc áo dài, đi chùa, cảm giác thiêng liêng lắm. Cái đó cũng là giữ gìn văn hoá rồi.

Nhưng mà... cũng phải loại bỏ những cái không hay nữa chứ. Những hủ tục lạc hậu á, phải đấu tranh, phải nói cho mọi người hiểu. Như chuyện mê tín dị đoan, thấy nhiều người tin lắm, buồn ghê.

  • Nói chuyện với người thân, bạn bè về tác hại của hủ tục lạc hậu.
  • Tham gia các hoạt động tuyên truyền, giáo dục cộng đồng. Em từng tham gia một buổi nói chuyện về bình đẳng giới do phường tổ chức, hay lắm.

Rồi nữa, phải sống sao cho đúng với truyền thống nữa. Đừng chỉ nói suông, mà hành động cụ thể. Tham gia các hoạt động văn hoá cộng đồng, tích cực, nhiệt tình.

  • Tham gia các lễ hội truyền thống, hát ca múa nhạc.
  • Tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, giúp đỡ cộng đồng. Năm ngoái em tham gia hiến máu nhân đạo, thấy vui lắm.