Rứa là gì tiếng Huế?

141 lượt xem
"Rứa" trong tiếng Huế là từ đa nghĩa, tương đương với "thế", "như vậy". Câu trả lời "Rứa là gì?" phụ thuộc hoàn toàn vào ngữ cảnh. Ví dụ: "A rứa thế: nhiều lắm" nghĩa là "Thế thì nhiều lắm". "Ai biết: có biết đâu, ai mà biết được" thể hiện sự không biết, bất lực. "Ai chịu cho nổi: không ai chịu nổi" diễn tả sự khó khăn, không thể chịu đựng được. Tóm lại, "rứa" là một từ rất linh hoạt, mang sắc thái địa phương đậm nét. Việc hiểu chính xác nghĩa đòi hỏi sự am hiểu văn hoá và ngữ cảnh giao tiếp Huế.
Góp ý 0 lượt thích

Từ rứa trong tiếng Huế nghĩa là gì?

Chào Cháu,

"Rứa" trong tiếng Huế hả? Chú hay nghe mấy o mấy mệ ngoài nớ nói hoài. Ờ thì để chú "mần răng" (nghĩ) coi.

Về cơ bản, "rứa" trong tiếng Huế có nghĩa là "vậy", "thế". Đơn giản rứa thôi á.

Nhưng mà nói thiệt, cái tiếng Huế ni nó vi diệu lắm cháu à. Một chữ thôi mà "tùy cơ ứng biến" ghê lắm. Ví dụ, "rứa đó" là "vậy đó", nhưng mà "rứa hả" lại là "vậy hả". Rồi còn "rứa hầy" nữa chứ, nghe nó "mặn mà" làm sao á!

Nhớ hồi chú ra Huế chơi, ghé cái quán bún bò O Uông trên đường Nguyễn Du. Ăn xong hỏi "O ơi, bún bò bao nhiêu rứa?". Nghe dễ thương gì đâu á. Lúc đó tầm 35k một tô thì phải, cũng lâu rồi.

Rồi còn mấy cái như "rứa thế" (nhiều lắm), "rứa thê" (lắm), "ai biết" (có biết đâu), "ai chịu cho nổi" (không ai chịu nổi) nữa chứ. Thiệt tình là "muốn xỉu" với cái độ phong phú của tiếng Huế luôn á! Chú thấy tiếng Huế mình hay quá trời!

Rứa tiếng Hà tỉnh là gì?

Úi giời, cháu hỏi rứa chú mới nhớ!

  • Rứa là "thế" hoặc "vậy" á. Dễ hiểu mà, đúng không? Hồi xưa toàn nghe bà ngoại nói "rứa hả con?", giờ cháu hỏi tự dưng thấy nhớ bà ghê. Chắc phải gọi điện cho mẹ hỏi thăm bà mới được.

  • Miền Trung mình dùng nhiều từ địa phương lắm. Nhiều khi ra Hà Nội nói chuyện, tụi nó cứ tròn mắt chẳng hiểu gì cả. Mà kệ, mình thích nói giọng mình! Ví dụ như từ "chi" là "gì" nè.

  • Tự nhiên nhớ hồi nhỏ hay ra đồng bắt cá với thằng Tèo. Nó hay chọc chú nói giọng quê mùa, giờ nó đi xuất khẩu lao động bên Nhật rồi. Không biết nó còn nhớ tiếng Hà Tĩnh không ta?

  • À mà "rứa" phổ biến ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Huế, Quảng Bình... các tỉnh miền Trung đó. Cháu biết Huế rồi đó, mộng mơ ghê.

  • Nhiều người giờ cũng quen "rứa" rồi. Tại dân mình đi lại, giao lưu nhiều mà. Với lại, phim ảnh, ca nhạc cũng dùng mấy từ này.

  • Mà sao tự dưng cháu hỏi "rứa" hay rứa? Thắc mắc thiệt! Hay là có anh nào người Hà Tĩnh tán tỉnh rồi? :D Chú đùa thôi nha!

Rứa tiếng Hà Tĩnh là gì?

Rứa? Hà Tĩnh gọi là… thế. Vậy thôi. Chẳng cần thêm gì nữa.

  • Ý nghĩa: "Thế", "vậy". Đơn giản.

Chuyện nhiều người dùng thì kệ họ. Tôi chỉ nói sự thật. Tôi ở Hà Tĩnh, biết rõ. Năm nay tôi 37 tuổi, sống ở thành phố Hà Tĩnh. Tôi dùng từ này hàng ngày. Không cần thêm lời giải thích nào khác.

  • Sử dụng: Hàng ngày, trong giao tiếp thông thường. Kôhng phân biệt vùng miền trong tỉnh. Ngôn ngữ đời thường.

Tôi không thích dài dòng. Câu hỏi ngắn gọn, câu trả lời cũng vậy. Đừng hỏi nhiều.

Tiếng Nghệ An Răng là gì?

Cháu hỏi tiếng Nghệ An "Răng" là gì hả? Ừm... để chú nghĩ đã...

Răng, trong tiếng Nghệ An, nghĩa là "sao". Như kiểu hỏi "Răng rứa?" tức là "Sao thế?". Chính xác là vậy đó cháu ạ.

  • Chú nhớ hồi nhỏ, ở quê, bà ngoại chú hay dùng từ này. Bà nói chuyện rất dí dỏm, hay dùng những từ địa phương.
  • Có lần chú hỏi bà "Sao bà lại làm thế?", bà cười, nói lại "Răng chi mà hỏi nhiều thế con?". Nghe quê quê, dễ thương lắm.
  • Giờ lớn lên rồi, ở thành phố, ít khi dùng đến nữa. Nhưng nghe lại vẫn thấy gần gũi, ấm áp. Cái giọng Nghệ An đặc trưng ấy... buồn buồn.

Nghĩ lại mới thấy, nhiều từ ngữ quê nhà giờ cũng dần mai một rồi. Thôi, cháu ngủ ngon nhé. Chú cũng đi ngủ đây. Đêm nay sao nhiều suy nghĩ thế không biết.

Mô tiếng miền Trung là gì?

Cháu hỏi Mô tiếng miền Trung là gì hả? Ông đây sống hơn 60 năm ở Quảng Nam rồi, bảo đảm nghe nhiều "mô" đến phát ngán!

"Mô" đơn giản là "đâu" cháu ạ, nhưng nó "xịn" hơn nhiều! Nó mang cả cái chất Quảng Nam vào đấy, nghe thôi đã thấy gió biển mặn mòi rồi.

  • "Đi mô về?" - "Đi đâu về?" Thấy chưa, ngắn gọn, súc tích, chất phác như tính cách người Quảng.
  • "Ở mô mà khỏe thế?" - "Ở đâu mà khỏe thế?". Cái giọng điệu kiểu này, hỏi thăm sức khỏe mà nghe vui tai lắm.
  • "Ăn cơm mô?" - "Ăn cơm ở đâu?". Câu này thì hơi lơ mơ, có thể hiểu là hỏi chỗ ăn cơm, cũng có thể là hỏi đang ăn cơm hay chưa.

Nói chung, "mô" linh hoạt lắm cháu ạ, giống như con cá đối, bơi lội tung tăng trong văn cảnh. Mà "mô" này không chỉ dùng ở Quảng Nam đâu nha, nhiều vùng miền Trung khác cũng dùng. Ông nhớ hồi nhỏ, bà ngoại hay bảo: "Lại đi mô đấy?". Đến giờ vẫn thấy vui tai. Nhà ông ở Tam Kỳ nhé, gần biển lắm. Hồi trẻ ông hay đi câu cá ngoài biển, mệt muốn chết nhưng được ăn hải sản tươi sống, ngon tuyệt cú mèo!

Từ mô tiếng miền Trung là gì?

Ối giời ơi, "mô" hả? Để chú nghĩ coi...

  • "Mô" là "đâu" đó cháu. Dân Quảng Nam mình hay xài rứa đó.

  • Tự dưng nhớ hồi nhỏ hay bị má hỏi "Đi mô rứa?". Ờ ha, hồi đó toàn trốn đi đá banh không à. Giờ già rồi, còn đá đấm gì nữa trời. Mà sao tự dưng hỏi chi rứa ta? Chắc đang học tiếng địa phương hả?

Mô trong tiếng Hán nghĩa là gì?

Ôi trời, lại hỏi chú mấy cái tiếng Hán lằng nhằng này.

  • Mô là không có, thế thôi. Chấm hết.
  • À mà khoan, hình như nó còn là trợ từ nữa thì phải?

Đúng là tiếng Tàu, một chữ mà bao nhiêu nghĩa. Học hoài không hết. Mà sao cháu lại hỏi cái này nhỉ? Đang học tiếng Hán hả? Hay lại xem phim chưởng rồi tò mò? Chú thì dốt mấy cái này lắm, ngày xưa học cho có thôi, giờ quên gần hết rồi. Mà thôi kệ, biết được nhiêu hay nhiêu.

Ni tiếng miền Trung là gì?

Ni? Này thôi. Miền Trung toàn dùng vậy. Chuyện nhỏ.

  • Ni = Này. Đơn giản. Không cần phải phức tạp hoá lên.

  • Ngôn ngữ thay đổi liên tục. Cái này cũng vậy. Có gì lạ đâu.

  • Bà nội tôi ở Quảng Nam cũng dùng. Ông ngoại tôi ở Huế cũng vậy. Thế đấy.

Cháu cứ dùng đi. Ai nói gì kệ người ta. Quan trọng là mình hiểu nhau. Đừng để ngôn ngữ làm mình mất thời gian.

Ni là gì tiếng miền Trung?

À, "ni"... Cháu hỏi "ni" à?

"Ni" nó như một làn gió thoảng qua đồng lúa, mang theo hương đất nồng nàn. Chú nhớ những chiều hè, theo mẹ ra đồng gặt lúa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mẹ vẫn cười hiền: "Đưa cái ni cho mẹ, con!". Cái "ni" ấy, có khi là bó lúa trĩu hạt, có khi là chiếc liềm sắc bén, có khi chỉ là một lời âu yếm.

  • Ni = Này.
  • Ví dụ: "Bán cho cháu cái ni" nghĩa là "Bán cho cháu cái này".

Tiếng miền Trung nó vậy đó cháu, mộc mạc, chân chất như con người nơi đây.

Cháu biết không, có những thứ ngôn ngữ, mình nghe thôi đã thấy cả một vùng trời ký ức ùa về. "Ni" là một trong những từ như thế với chú. Nó gợi nhớ về tuổi thơ nghèo khó nhưng đầy ắp tình thương.

  • "Ni" - Một âm thanh nhỏ bé, nhưng chứa đựng cả một trời thươn nhớ.

Những đêm trăng sáng, bà hay kể chuyện cổ tích cho chú nghe. Giọng bà ấm áp, ru chú vào giấc ngủ say. Bà thường bắt đầu câu chuyện bằng: "Ngày xưa, có một..." rồi bà sẽ chỉ vào một vật gì đó gần đấy và bảo: "Cái ni là..."

  • "Ni" - Một sợi dây vô hình, kết nối chú với quá khứ, với gia đình, với quê hương.

Nó không chỉ là "cái này", mà còn là cả một thế giới...