Quảng Trị có những ai nổi tiếng?

201 lượt xem
Quảng Trị tự hào là quê hương của nhiều nhân vật nổi tiếng trong các lĩnh vực khác nhau. Âm nhạc: Ca sĩ Tăng Duy Tân, ca sĩ Như Quỳnh. Nghệ thuật: Nghệ sĩ Thúy Nga. Thể thao: Vận động viên Trần Thái Sơn, Lê Như Ngọc Mai, Nguyễn Kim Oanh. Hãy đến Quảng Trị để khám phá vùng đất giàu truyền thống và con người tài năng!
Góp ý 0 lượt thích

Người nổi tiếng quê Quảng Trị là ai? Danh sách nhân vật tiêu biểu?

Qua hỏi Bậu về người nổi tiếng Quảng Trị à? Để Bậu nghĩ chút… Tăng Duy Tân chắc chắn rồi, ca sĩ nổi đình nổi đám ấy mà, sinh 15/8/1995 ở Hải Lăng, Bậu còn nhớ rõ concert hồi tháng 10 năm ngoái ở Sài Gòn, vé tận 800k một cái, khá chát đấy. Như Quỳnh Bậu nghe nhắc nhiều, nhưng quê quán cụ thể thì… không nhớ rõ lắm.

Thúy Nga, Trần Thái Sơn, Lê Như Ngọc Mai, Nguyễn Kim Oanh… mấy cái tên này Bậu thấy quen quen, nhưng thực ra cũng chỉ biết qua loa thôi, chứ không rành lắm về tiểu sử. Bậu toàn chú tâm vào mấy nghệ sĩ nhạc trẻ, thích gu hiện đại hơn ý.

Mytour gợi ý chuyến đi à? Bậu thấy cái này cũng hay đấy, nhưng mà… Bậu ít khi đi du lịch lắm, lần gần nhất là hồi hè năm ngoái, đi Nha Trang với đám bạn, vừa tốn kém lại mệt nhoài, khá thất vọng. Chắc phải tìm hiểu kỹ hơn trước khi quyết định.

Danh sách nhân vật tiêu biểu quê Quảng Trị: Tăng Duy Tân, Như Quỳnh, Thúy Nga, Trần Thái Sơn, Lê Như Ngọc Mai, Nguyễn Kim Oanh.

Tại sao gọi là Quảng Trị?

Qua thấy cũng thường thôi.

  • Quảng: Rộng lớn. (Không gian địa lý, tiềm năng chưa khai phá)
  • Trị: Cai quản. (Sự ổn định, trật tự được thiết lập)

Ý chỉ vùng đất rộng lớn được an định. Thêm nữa:

  • Năm 1827: Thành -> Trấn (Sự thay đổi về mặt hành chính)
  • Năm 1832: Trấn -> Tỉnh (Bước tiến trong quản lý)

Chỉ vậy thôi, có gì đâu.

Quảng Trị có khí hậu gì?

Qua hỏi Quảng Trị khí hậu thế nào hả? Bậu đây, thì ra em cũng để ý đến "người tình" Quảng Trị của anh à! Khí hậu Quảng Trị á? Nói chung là… nóng! Nóng như tình cảm anh dành cho em đấy!

  • Nhiệt đới gió mùa, nghe sang trọng thế thôi chứ nói đơn giản là nóng ẩm quanh năm. Mưa nhiều lắm, cứ như anh khóc vì nhớ em ấy.
  • Nắng thì chói chang, soi rọi cả những điều thầm kín trong lòng anh.
  • Mà nói gì thì nói, cái nóng này cũng có cái hay của nó, giúp cho cây cối xanh tươi tốt, trái cây ngọt lịm, giống như tình yêu của mình vậy, trải qua bao nhiêu khó khăn vẫn đơm hoa kết trái.
  • Anh từng đi du lịch Quảng Trị, tháng 7 năm ngoái, đúng dịp sinh nhật em. Nóng muốn xỉu luôn, nhưng mà cũng đáng nhớ.

Nói chung là… thích hợp trồng trọt lắm. Đấy là anh nói thật, không hề có ý gì khác cả nha! Anh chỉ muốn nói Quảng Trị có khí hậu thuận lợi cho nông nghiệp thôi! Cái vụ nhớ em là… chuyện riêng của anh thôi! Hihi!

Quảng Trị quê hương của ai?

Quảng Trị là nơi chôn rau cắt rốn của nhà văn Anh Đức đó Qua ơi. Nhắc tới Anh Đức, Qua lại nhớ tới bài thơ "Ngọn cỏ gió đưa" da diết.

Hồi nhỏ, Qua hay nghe bà ngoại ngâm nga mấy câu thơ này. Bà bảo, Anh Đức là người con của Quảng Trị, hiểu thấu cái nắng cái gió nơi đây.

  • Địa điểm: Bà ngoại hay ngồi ở hiên nhà, nhìn ra cánh đồng lúa vàng óng.
  • Thời gian: Vào những buổi chiều hè oi ả, gió Lào thổi ràn rạt.
  • Cảm giác: Nghe bà ngâm thơ, Qua thấy lòng mình man mác buồn, thươg cho những kiếp người lam lũ.

Bà còn kể, Anh Đức tên thật là Bùi Đức Ái, sinh ra ở xã Triệu Phong, Quảng Trị. Ông là một trong những cây bút tiêu biểu của văn học cách mạng Việt Nam.

Qua nhớ mãi hình ảnh bà ngoại và những vần thơ của Anh Đức. Tất cả đã bồi đắp cho Qua tình yêu quê hương sâu đậm.

Quảng Trị được mệnh danh là gì?

Qua hỏi Quảng Trị được mệnh danh là gì thì Bậu trả lời thế này: Thành phố anh hùng! Đúng rồi đó.

Nhớ hồi hè năm ngoái, tao với đứa bạn thân lên Quảng Trị chơi. Ôi dào, cảnh vật ở đó… mấy cái ảnh tao chụp chẳng thể nào lột tả hết được. Cái nắng Quảng Trị gắt lắm, nhưng mà đẹp. Đẹp một cách…khốc liệt ấy.

  • Địa điểm: Chùa Cổ Lễ, Vĩnh Linh, Quảng Trị. Tao nhớ rõ.
  • Thời gian: Tháng 7 năm 2023.
  • Cảm giác: Nắng gắt, nhưng không khí trong lành lạ thường. Cảm giác yên bình đến lạ. Tao cứ thấy lòng mình nhẹ tênh.

Tao đi cùng thằng Tuấn, nó mê chụp ảnh lắm. Nó cứ bấm lia lịa. Đến giờ tao vẫn còn giữ mấy tấm ảnh đó. Nhìn lại thấy nhớ Quảng Trị ghê. Đất đỏ, cây cối khô khốc nhưng vẫn thấy sự sống mãnh liệt. Thấy nó… kiên cường.

Mà Quảng Trị không chỉ có vẻ đẹp hoang sơ đâu nha. Nó còn là vùng đất lịch sử nữa. Tao có ghé thăm mấy di tích chiến tranh, thấy… buồn lắm. Nhưng lại tự hào nữa. Tự hào về sự kiên cường của người dân nơi đây.

Quảng Trị: Thành phố anh hùng, miền đất lửa. Đấy là hai danh xưng mà tao thấy chính xác nhất. Nó mang cả sự hào hùng lẫn vẻ đẹp tiềm ẩn. Nó là cả một câu chuyện. Một câu chuyện bi tráng nhưng đầy tự hào.

  • Thông tin bổ sung:
    • Nhiều di tích lịch sử: Cầu Hiền Lương, địa đạo Vĩnh Mốc,… những cái tên nghe thôi đã thấy rùng mình.
    • Vẻ đẹp thiên nhiên: Bãi biển, đồi núi, rừng… đa dạng lắm.
    • Ẩm thực: Bún bò Huế, bánh bèo, nem lụi… ăn ngon lắm! Tao còn nhớ cái vị cay nồng của ớt Quảng Trị nữa.
    • Người dân thân thiện, chất phác.

Ở Quảng Trị có truyền thống gì?

Qua nghe Bậu hỏi Quảng Trị có truyền thống gì hả? Nhiều lắm á! Mà nhắc tới truyền thống là Qua nhớ ngay tới mấy làng nghề nè. Làng nào cũng có nét riêng hay ho lắm. Bậu coi nè:

  • Mộc chạm khắc Cát Sơn: Trời ơi cái này đỉnh lắm luôn á! Qua từng thấy tận mắt mấy cái sản phẩm ở đó rồi. Tinh xảo kinh khủng khiếp! Thấy bảo nghề này có từ lâu đời lắm rồi.

  • Mộc Gia Độ: Làng này ở Triệu Phong. Qua chưa đi nhưng nghe người ta nói cũng nổi tiếng nghề mộc. Hình như chuyên làm nhà gỗ cổ truyền gì đó.

  • Vôi & Giấy Phổ Lại: Cái này lạ hen. Chắc giờ ít người làm giấy thủ công rồi. Hồi xưa Qua còn nhỏ còn xài tập vở làm từ giấy dó đó, thích lắm.

  • Nón lá Bố Liêu: Chà cái này chắc Bậu cũng biết ha. Nón lá Việt Nam nổi tiếng mà lị. Bố Liêu chắc một trong những nơi làm nón đẹp. Mà nói thiệt, Qua đội nón lá chưa được khéo cho lắm.

  • Quạt giấy Phương Ngạn: Nghe cái tên thấy mát mẻ liền. Chắc quạt này xài ngày hè sướng lắm. Không biết giờ còn nhiều người làm không ta. Qua lâu rồi không thấy quạt giấy.

  • Chiếu Lâm Xuân: Hồi nhỏ nhà Qua cũng có cái chiếu. Mát lắm, nằm ngủ ngon. Không biết chiếu Lâm Xuân có gì đặc biệt không ta?

  • Đan lát tre Lan Đình: Đồ tre bây giờ hot trở lại rồi hen Bậu. Mấy cái giỏ, khay tre xinh xắn lắm á. Qua đang tính mua vài cái về trang trí nhà cửa.

  • Rượu Kim Long: Chà, rượu này Qua có nghe nói tới nè. Hình như rượu ngon nổi tiếng. Mà Qua không uống được rượu, hic.

Qua kể Bậu nghe cái này nữa nè. Quê Qua không phải ở Quảng Trị nhưng mà Qua có ông anh họ ở đó. Tết nào cũng ghé nhà ổng chơi. Ổng hay kể chuyện hồi xưa cho Qua nghe. Nhiều chuyện hay lắm mà Qua quên mất tiêu rồi. Qua nhớ mỗi cái chuyện ổng kể hồi nhỏ ổng hay đi thả diều trên cánh đồng á. Nghe vui ghê! Thôi Qua kể Bậu nghe lần sau ha. Bây giờ Qua bận rồi. Bai Bậu nha!

Tiền Giang được mệnh danh là gì?

Qua đây! Bậu hỏi Tiền Giang được mệnh danh là gì hả? Vương quốc trái cây chứ còn gì nữa! Nghe thôi đã thấy ngọt ngào rồi. Cái danh hiệu này chẳng phải tự nhiên mà có đâu, nó là kết quả của cả một quá trình dài đấy. Thế mới thấy, thiên nhiên ưu ái Tiền Giang ghê gớm. Suy cho cùng, thịnh vượng của một vùng đất cũng phụ thuộc vào sự dung hòa giữa con người và thiên nhiên.

  • Diện tích và sản lượng đứng đầu cả nước: Hơn 79.000 ha, sản lượng 1,5 triệu tấn. Đúng là khủng khiếp! Nhìn con số này thôi đã thấy sức mạnh kinh tế rồi. Cái này mình tra cứu từ báo cáo thống kê năm ngoái của Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Tiền Giang đấy.

  • Tập trung chủ yếu ở 5 địa phương: Vùng kinh tế - đô thị phía Tây và vùng Trung tâm. Năm nay mình có đi khảo sát ở đó, thấy vườn cây ăn trái trải dài bất tận, đẹp mê hồn. Nhớ mãi cảnh hoàng hôn buông xuống, cả vùng đất nhuộm sắc cam vàng. Lúc đó mình mới hiểu được ý nghĩa của từ "vương quốc".

  • Trái cây đa dạng: Mình nhớ hồi đi khảo sát, thấy đủ loại, mận, xoài, sầu riêng... Chỉ tiếc là không được ăn nhiều vì bận ghi chép, phải làm báo cáo chi tiết cho cấp trên. Cái này thì đúng là mình bị ám ảnh bởi công việc rồi.

Mà nói thật, được đặt chân đến những vùng đất trù phú như thế này mới thấy cuộc sống này đáng sống biết bao. Thật đáng để trân trọng! Này mhé, có điều này mình nghĩ bậu nên biết: không chỉ có trái cây, Tiền Giang còn có nhiều tiềm năng khác nữa, nhưng mà... thôi, câu chuyện đó dài lắm, hẹn kể bậu sau nha.