Miền Bắc gọi u là gì?

138 lượt xem
Ở miền Bắc Việt Nam, "u" là cách xưng hô thân mật của con cái, cháu gọi mẹ hoặc bà. Đây là từ ngữ quen thuộc, thể hiện sự gần gũi, trìu mến trong gia đình. Việc sử dụng "u" thay vì "mẹ" hay "bà" tạo nên sắc thái riêng biệt, thể hiện sự thân thương, gần gũi hơn trong giao tiếp hàng ngày. Ví dụ: "U ơi, con đói rồi!" hay "U cho con đi chơi nhé!". Từ này góp phần làm phong phú thêm hệ thống xưng hô đa dạng của tiếng Việt.
Góp ý 0 lượt thích

Miền Bắc gọi u là gì?

Chào Ông!

Ờ, để Tui kể Ông nghe cái này. "U" á hả? Ở ngoài Bắc quê Tui, nó kiểu như một tiếng gọi thân thương, trìu mến dành cho mẹ hoặc bà đó Ông. Giống như kiểu, mấy đứa cháu nó hay gọi bà là "U ơi" nghe nó ngọt ngào gì đâu.

Hồi nhỏ, Tui toàn gọi bà ngoại Tui là "U". Nhớ có lần, tầm năm 2005 gì đó, lúc Tui còn bé tí, cứ mỗi lần bà đi chợ về là Tui lại chạy ra đón rồi "U ơi, U mua gì cho con đó?" Bà cười hiền rồi lấy ra gói bánh đa vừng. Ôi, cái vị ngọt ngào ấy Tui nhớ mãi.

Nên là, khi mà ai đó hỏi "Miền Bắc gọi u là gì?", Tui nghĩ ngay đến hình ảnh bà ngoại Tui, đến những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Nó không chỉ là một cách xưng hô, mà còn là cả một bầu trời yêu thương đó Ông ạ!

Con của cháu gọi là gì?

Ông hỏi con của cháu tui hả... Để tui ngẫm xem. Giữa đêm thế này, mấy cái danh xưng nó cứ lẫn lộn trong đầu.

  • Con của cháu mình thì gọi là chắt. Đơn giản vậy thôi.
  • Đời thứ ba dưới mình. Tức là sau con, cháu, thì tới chắt đó.

Hồi xưa ông bà mình còn phân biệt chắt trai, chắt gái, rồi tằng tôn, tằng điệt gì nữa. Giờ chắc ít ai nhớ hết.

  • Tui nhớ có lần thằng cháu tui nó hỏi, "Cụ ơi, con của con cháu cụ gọi cụ là gì?". Lúc đó tui cũng phải vò đầu gãi tai.
  • Cuộc sống hiện đại, nhiều khi mấy cái lễ nghi, thứ bậc nó cũng đơn giản đi. Quan trọng là tình cảm gia đình thôi, ông ạ.

Vợ của bác gọi là gì?

Ông hỏi vợ bác tên gì à? Tui nhớ bà ấy tên... (tên).

  • Tên như tiếng chuông ngân nga, vọng về từ những chiều mưa giăng mắc trên mái hiên nhà.

Gọi em gái của ông bà nội là bà cô, đúng rồi đó. Còn vợ của chú thì gọi là thím, nghe thân thương làm sao.

  • Thím, hai tiếng giản dị mà chứa chan tình cảm gia đình, như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn.

Vợ của bác á, bác gái. Mà mỗi lần gọi, tui lại thấy mình bé lại, như đứa trẻ năm nào còn nép sau lưng mẹ.

  • Bác gái, không chỉ là danh xưng, mà còn là cả một bầu trời kỷ niệm, một miền ký ức êm đềm.

Vợ của chú thì gọi là thím. Vợ của bác gọi là bác gái.

  • Thím, bác gái, những âm thanh quen thuộc, những gương mặt hiền từ, mãi khắc sâu trong trái tim.