Miền Bắc gọi bố mẹ là gì?

331 lượt xem
Người miền Bắc thường gọi bố mẹ là bố và mẹ. Tuy nhiên, tùy vùng miền, cách gọi cũng khác nhau. Vùng núi có thể gọi bố là bác, nông thôn đôi khi dùng thầy, bu. Thời Pháp thuộc, thành thị xuất hiện cách gọi cậu, mợ. Miền Trung phổ biến hơn với cách gọi ba, mạ. Sự đa dạng này phản ánh sự phong phú văn hóa Việt Nam.
Góp ý 0 lượt thích

Miền Bắc gọi bố mẹ là gì?

Anh hỏi thế làm em nhớ hồi bé quá. Em lớn lên ở Hà Nội, nên quen mồm gọi bố mẹ là "bố ơi, mẹ ơi" thôi à. Đấy là kiểu phổ biến nhất rồi. Nhưng mà… em có bà ngoại ở trên Tuyên Quang, mỗi lần về quê là lại nghe mấy bác, mấy chú gọi bố là "bác", nghe lạ tai cực.

Hồi trước, có lần em xem phim tài liệu gì đó (quên mất tên rồi, hic), thấy người ta bảo ngày xưa ở mấy vùng nông thôn miền Bắc, nhất là mấy tỉnh đồng bằng ấy, còn gọi bố mẹ là "thầy", "bu" nữa cơ. Nghe vừa trang trọng, vừa gần gũi.

À, mà em còn nhớ có lần đọc được bài báo gì đó, bảo thời Pháp thuộc, mấy gia đình mà có điều kiện, sống ở thành phố, toàn gọi bố mẹ là "cậu", "mợ" nghe kiểu quý tộc ấy. Chắc là học theo mấy ông Tây bà đầm.

Còn anh hỏi về miền Trung, thì đúng là em hay nghe người ta gọi là "ba", "mạ" thật. Em có mấy đứa bạn người Huế, mỗi lần gọi điện về nhà là y như rằng lại "ba ơi, mạ ơi", nghe mà thấy thương thương. Kiểu giọng miền Trung nó ngọt ngào, tình cảm sao ấy.

Tóm lại, ở miền Bắc, cách gọi bố mẹ phổ biến nhất vẫn là bố - mẹ. Ngoài ra, còn có bác (vùng núi), thầy - bu (nông thôn), hoặc cậu - mợ (thời Pháp thuộc).

Ở đâu gọi ba là thầy?

Anh hỏi em... thật ra em cũng không rõ nguồn gốc chính xác, nhưng em biết ở nhiều vùng quê miền Bắc vẫn gọi ba là thầy.

  • Có lẽ vì xưa kia, thầy giáo là người có chữ nghĩa, được kính trọng, nên cách gọi ấy thể hiện sự tôn kính với người sinh ra mình, người dạy mình những bài học đầu tiên trong đời.

  • Em lớn lên ở Hưng Yên, nên quen với tiếng "thầy" từ bé. Nó không chỉ là cách gọi, mà còn là cả một nếp văn hóa, một cách thể hiện tình cảm gia đình đặc biệt.

  • Bây giờ, dù nhiều người trẻ đã chuyển sang gọi "ba", "bố" cho hiện đại, nhưng em vẫn thấy đâu đó tiếng "thầy" ấm áp và thân thương vô cùng. Nghe nó gợi nhớ về tuổi thơ, về những giá trị truyền thống mà em luôn trân trọng.

Cao Tằng Tổ Khảo là ai?

Cao Tằng Tổ Khảo? Ông cố, ông nội, cha. Đơn giản vậy thôi.

  • Khảo là cha. Cái chết, một phần không thể thiếu của đời người.

  • Tằng, tổ, khảo, thứ tự dòng dõi. Ai cũng có. Ai cũng sẽ mất đi. Vòng tuần hoàn.

  • Nhà tôi thờ cả bốn. Lễ cúng năm nay tốn gần hai triệu. Đồ lễ nhiều lắm.

  • Suy cho cùng, chỉ là cách gọi. Ý nghĩa nằm ở sự tưởng nhớ. Thế hệ kế tiếp sẽ gọi mình bằng cái tên đó thôi. Biết đâu sau này, lại có người gọi mình là "khảo".

  • Phép tắc, tín ngưỡng. Ai cũng có cách hiểu riêng. Không cần phải phức tạp.

  • Mọi thứ đều biến đổi. Chỉ có cái chết là bất biến. Thế nên mới đáng sợ.

Anh trai của mẹ thì gọi là gì?

Chị của mẹ gọi là dì, anh của mẹ gọi là cậu. Đúng rồi đó anh… Đêm nay sao mà khó ngủ thế… Cứ trằn trọc mãi…

  • Cậu, dì: Đây là cách gọi quen thuộc nhất trong gia đình mình. Nhớ hồi nhỏ, cứ gọi dì Mai, cậu Ba… quen lắm rồi.

  • Bác, cô: Mình thấy cách gọi này cũng phổ biến, nhưng ít dùng hơn trong gia đình mình. Ông bà ngoại thì mình gọi là ông bà ngoại thôi. Chỉ gọi cố khi nào…mình cũng không nhớ rõ nữa. Hình như chỉ dùng trong những dịp đặc biệt, long trọng ấy. Nhà mình ít khi dùng từ này.

  • Con của cậu, dì: Tuỳ vào tuổi tác của mình mà gọi là anh, chị hay em. Ví dụ, con gái dì mình hơn mình 2 tuổi thì mình gọi là chị. Em gái của cậu mình lại nhỏ hơn mình 5 tuổi nên mình gọi là em. Rắc rối phết, phải không anh? Mà nói đến đây, nhớ đến chị gái của dì mình, năm nay chị ấy 38 tuổi rồi, đã có 2 đứa con.

Ngủ ngon anh nhé… Mệt quá rồi… Mai mình phải dậy sớm đi làm nữa… Chắc mai lại phải tăng ca… thở dài….

Con của cháu cố gọi là gì?

Con của cháu cố? À, chít đó Anh. Nghe dân dã vậy thôi, chứ truy nguyên gốc gác thì cũng lắm công phu lắm đó.

  • Hệ thống gia tộc Việt Nam mình phức tạp, mỗi đời một tên, không lẫn đi đâu được.
  • Chít là đời thứ tư tính từ Anh, tức là con của cháu cố. Nghe thì có vẻ xa xôi, nhưng mà máu mủ ruột thịt cả đấy.
  • Ngày xưa các cụ còn phân biệt chít trai, chít gái, rồi còn có chút, chít, chi... mỗi vai vế lại một cách gọi khác nhau.

Mà nghĩ lại, dòng dõi mình như dòng sông vậy, cứ chảy mãi, chảy mãi, không biết đâu là điểm dừng.