Đôi tất trong miền Nam gọi là gì?

175 lượt xem
Ở miền Nam, "đôi tất" thường được gọi là "vớ". Ngoài ra, người dân cũng có thể sử dụng từ "tất chân" hoặc đơn giản là "tất". Cách dùng tùy thuộc thói quen vùng miền, không có quy định chính thức.
Góp ý 0 lượt thích

Vớ là gì? Tất và vớ khác nhau như thế nào?

Chào bạn,

Vớ, à, nói thật là mình toàn gọi là "tất" cho nó gọn. Nhưng mà đúng là lớn lên ở Sài Gòn thì nghe "vớ" quen tai hơn hẳn. Vậy rốt cuộc vớ là gì? Thì nó là cái đồ mình xỏ vào chân để đi giày dép đó bạn.

Tất và vớ khác nhau như thế nào á? Chà, câu này hơi bị "xoắn não" nha. Cơ bản thì "vớ" với "tất" là một, chỉ là cách gọi khác nhau thôi. Giống như "bắp" với "ngô" ấy. Ở miền Nam mình, người ta chuộng từ "vớ" hơn, còn miền Bắc thì "tất" lại phổ biến hơn.

Hồi bé, mình còn nhớ mấy cái vớ trắng đi học, giặt xong cứ bị xám xịt, bực dễ sợ. Rồi mấy cái vớ thể thao dày cui, đi đá banh về mồ hôi nhễ nhại. Giờ lớn rồi, vớ cũng đủ kiểu đủ loại, từ vớ da mỏng tang đến vớ len ấm áp.

Mình thấy cái hay là ngôn ngữ mình nó vậy đó, mỗi vùng một kiểu, nghe vừa lạ vừa quen. Nên là, gọi "vớ" hay "tất" cũng chẳng sao cả, miễn là xỏ vào chân thấy thoải mái là được, đúng không bạn?

Tóm lại:

  • Vớ là gì: Vật dụng để xỏ vào chân khi đi giày, dép.
  • Khác nhau giữa tất và vớ: Về cơ bản là một, chỉ khác nhau về cách gọi theo vùng miền. Miền Nam gọi là "vớ", miền Bắc gọi là "tất".

Đũa người Bắc gọi là gì?

Bạn hỏi đũa người Bắc gọi là gì?

Tôi nhớ...à không, tôi biết chứ. Đũa vẫn là đũa thôi, bạn ạ. Ngắn gọn vậy đó.

  • Đôi khi, người ta gọi "đôi đũa".

  • Hoặc cụ thể hơn "đũa ăn cơm" nếu sợ nhầm.

Thật ra, tiếng nói cũng như dòng sông, chảy xuôi ngược tùy vùng miền, nhưng cuối cùng vẫn là nước, vẫn là đũa, vẫn là thứ để ta gắp miếng cơm thơm.

Tôi đã từng thấy bà ngoại tôi, người Bắc chính gốc, nhẹ nhàng gắp miếng cá rô đồng bằng đôi đũa tre mộc mạc, hương vị quê hương theo đó mà lan tỏa.

Cốc trong miền Nam gọi là gì?

Cốc ở miền Nam gọi là ly! Đúng rồi, ly! Sao hồi nhỏ mình cứ nghĩ ly là cái nhỏ xíu, kiểu uống thuốc ấy. Lớn lên mới biết ly cũng có đủ loại kích cỡ to nhỏ chứ. Mà sao lại khác nhau nhỉ? Tự nhiên lại nhớ hồi mình đi học ở Sài Gòn, mẹ gọi điện bảo pha trà cho bà ngoại, mình cứ đi tìm cốc mãi, chả thấy đâu. Hỏi người ta mới biết là tìm ly. Buồn cười thật!

  • Miền Bắc gọi là cốc. Cái này dễ hiểu, quen thuộc từ bé rồi.
  • Miền Nam gọi là ly. Chắc có liên quan đến ảnh hưởng văn hoá gì đó, mình không rõ lắm. Phải tìm hiểu thêm mới được. Hôm nào rảnh phải lên mạng search xem sao.

Ủa mà, có phải lúc trước mình đọc ở đâu đó nói về sự khác biệt về ngôn ngữ giữa hai miền không nhỉ? Hay mình bị nhầm lẫn rồi? Thôi kệ, mình quên rồi. Quan trọng là giờ mình biết rồi, cốc ở miền Nam là ly. Hehe.

Đúng rồi, ly! Nhớ hồi mình bị ốm, mẹ pha thuốc cho mình trong cái ly nhỏ xíu. Ly thuốc ấy, thật sự rất nhỏ. Khác hẳn với ly uống nước mình vẫn dùng hàng ngày. Chắc do từ "ly" đa nghĩa nên mới gây hiểu nhầm cho mình hồi nhỏ. Mà thôi, kệ đi. Giờ biết rồi. Cốc miền Nam là ly. Đơn giản.

Trái khổ qua miền Bắc gọi là gì?

Bạn ơi, ngoài Bắc gọi là mướp đắng.

Chiều nay bỗng thèm canh mướp đắng nhồi thịt. Nhớ bát canh mẹ nấu, đắng mà ngọt. Ngọt ở vị thịt, ngọt ở tình yêu thương. Chợt nhớ hồi bé, mình chẳng thích ăn mướp đắng chút nào. Đắng ngắt, làm sao nuốt được. Lớn lên rồi, đi xa nhà rồi, mới thấy thèm cái vị đắng ấy. Cái đắng thấm vào lòng, như nỗi nhớ nhà da diết.

  • Mướp đắng: Cái tên mộc mạc, dân dã, nghe như hơi thở của đồng quê. Mình nhớ những giàn mướp đắng leo kín bờ rào nhà bà ngoại, xanh mướt một góc trời.
  • Khổ qua: Cái tên nghe sao mà chất chứa nỗi niềm. Khổ qua, khổ qua, vượt qua nỗi khổ. Hồi học đại học, mình hay ăn khổ qua xào trứng. Nhớ bữa trưa nắng chang chang, hai đứa bạn thân chia nhau hộp cơm đạm bạc, vậy mà thấy ngon biết mấy. Giờ đứa nào cũng bận rộn, chẳng mấy khi gặp nhau.
  • Cùng một phương thức định danh: Đều nói về vị đắng đặc trưng của loại quả này. Đắng mà ngon, đắng mà nhớ, đắng mà thương. Như cuộc đời, có đắng cay mới thêm trân trọng những ngọt bùi. Bà mình vẫn hay nói, ăn mướp đắng tốt cho sức khỏe lắm. Thanh nhiệt, giải độc. Giống như những khó khăn trong cuộc sống, giúp ta mạnh mẽ, trưởng thành hơn. Mình hay pha trà khổ qua uống. Khổ qua phơi khô, hãm với nước sôi. Vị đắng nhẹ, thanh mát, lại tốt cho sức khỏe.

Mướp đắng, khổ qua... Dù gọi tên gì, thì vẫn là loại quả ấy. Vị đắng vẫn nguyên vẹn, như những kỷ niệm tuổi thơ chẳng thể nào quên. Hôm nào phải nấu một nồi canh mướp đắng, ăn cho thỏa nỗi nhớ.

Từ Đà Nẵng vào miền Nam có bao nhiêu tỉnh?

Từ Đà Nẵng... miền Nam... một hành trình dài. Chín... con số cứ vang vọng.

  • Quảng Nam: Nơi có Hội An, trầm mặc và cổ kính.
  • Quảng Ngãi: Gió Lào cát trắng, nhớ về biển Mỹ Khê năm nào.

Bình Định, Phú Yên... Khánh Hòa: Nha Trang mộng mơ.

  • Ninh Thuận: Nắng gió như thiêu đốt, nho xanh trĩu quả.
  • Bình Thuận: Phan Thiết với đồi cát bay.

Bà Rịa - Vũng Tàu, rồi Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh: Nơi cuối con đường... nhưng cũng là khởi đầu. Quốc lộ 1A... biển cả... Chín mảnh ghép... tạo nên bức tranh miền Nam.