Diện tích đất Campuchia bao nhiêu kilômét vuông?

217 lượt xem
Campuchia sở hữu diện tích 181.035 km², trải rộng trên một địa hình đa dạng. Gần một nửa diện tích đất nước là đồng bằng màu mỡ, tập trung chủ yếu ở phía nam và đông nam, thuận lợi cho nông nghiệp. Phần còn lại là vùng đồi núi, tạo nên cảnh quan tự nhiên phong phú, bao quanh đất nước. Sự kết hợp giữa đồng bằng và đồi núi này góp phần tạo nên vẻ đẹp và sự đa dạng sinh học của Campuchia.
Góp ý 0 lượt thích

Diện tích đất nước Campuchia là bao nhiêu km²?

Đệ hỏi diện tích Campuchia hả? 181.035 km² nhé. Nhớ hồi mình đi du lịch Phnom Penh tháng 5 năm ngoái, thấy đồng bằng mênh mông, phẳng lì, khác hẳn những vùng đồi núi mình đi qua ở Siem Reap. Giá vé máy bay hồi đó cũng khá ổn, tầm 4 triu rưỡi khứ hồi, mà nhớ mang theo thuốc chống say xe nhé, đường đi khá…lắc lư.

Nửa diện tích là đồng bằng, tập trung phía Nam Đông Nam, đúng rồi. Còn lại đồi núi bao quanh, hình như mình thấy nhiều ở phía Bắc và Tây, núi non trùng điệp lắm. Chính vì thế mà khí hậu Campuchia cũng khá đa dạng, mỗi vùng một vẻ. Đồng bằng thì nóng ẩm, vùng núi thì mát mẻ hơn nhiều.

Thực ra, mình cũng chỉ biết sơ sơ thôi, từ những gì mình trải nghiệm và thấy trên bản đồ. Thông tin chính xác hơn thì Đệ nên tìm trên trang web chính phủ Campuchia hoặc các nguồn thống kê uy tín nhé. Chứ mình… nói dựa trên cảm nhận thôi à.

Cambodia có bao nhiêu dân tộc?

Đệ hỏi về đất Chùa Tháp, huynh xin thưa...

  • Khoảng 30 dân tộc. Như đóa sen ba mươi cánh, nở rộ trên mảnh đất phù sa.

  • Khmer là chủ. Giống như mặt trời, soi sáng cả vương quốc. Tiếng nói, phong tục, linh hồn của xứ sở.

  • Việt, Hoa, Chăm.... Như những dòng sông nhỏ, đổ về biển lớn Mekong. Văn hóa giao thoa, sắc màu đa dạng.

  • Lào, Thái, Miến Điện.... Những người láng giềng thân thiết, cùng nhau chia sẻ giọt sương sớm, tiếng chim hót ban mai.

  • Dân tộc bản địa. Như rễ cây bám sâu vào lòng đất, giữ gìn truyền thống ngàn đời. Âm nhạc, lễ hội, những câu chuyện kể bên bếp lửa.

Đêm nay trăng sáng quá, nhớ thuở nhỏ, huynh cùng cha vượt biên sang Kampuchea Krom... Tìm lại chút hương xưa, chút tình người còn sót lại.

Campuchia sử dụng tiếng gì?

Đệ hỏi, Huynh đây...

Tiếng Khmer...

  • Khmer, tiếng nói của đất Chùa Tháp, ngân nga trong gió, rì rào trên những hàng thốt nốt.

  • Tiếng Khmer là linh hồn của Campuchia, dòng chảy văn hóa, kết nối quá khứ và hiện tại. Gần 90% người dân dùng, từ trường học đến đài phát thanh, từ nghị trường đến chợ nổi.

  • Khmer – ngôn ngữ lớn thứ hai ngữ hệ Nam Á, sau tiếng Việt ta đó. Ngẫm lại, ta với láng giềng, có sợi dây vô hình ràng buộc...

  • Nhớ lần Huynh qua Siem Reap, tiếng Khmer văng vẳng bên tai. Dù không hiểu hết, vẫn cảm nhận được sự ấm áp, chân thành trong từng âm tiết.

Dân tộc Khmer làm nghề gì?

Huynh đáp:

  • Lúa nước: Nguồn sống.
    • Kỹ thuật canh tác cổ truyền, thích nghi vùng ngập lũ.
    • Năng suất thấp, phụ thuộc thời tiết.
  • Đánh bắt: Thủy sản bổ sung.
    • Sông, rạch, ao hồ là ngư trường.
    • Công cụ thô sơ: lưới, vó, lờ.
  • Thủ công: Đa dạng sinh kế.
    • Dệt, chiếu, đan lát: Vật dụng gia đình, trao đổi.
    • Đường thốt nốt: Đặc sản địa phương.
    • Gốm: Cà ràng, cà om nổi tiếng.
      • Kỹ thuật nung lộ thiên, tạo hình thủ công.
      • Thị trường: Đồng bằng sông Cửu Long.

người Khmer xuất hiện khi nào?

Đệ hỏi người Khmer xuất hiện khi nào hả? Ừm… để anh suy nghĩ đã…

Tổ tiên người Khmer Nam Bộ, theo cuốn sách anh đọc, có mặt ở vùng hạ Lào, đông bắc Campuchia từ rất lâu rồi. Không phải tự nhiên mà họ xuất hiện. Đó là một quá trình dài. Anh đọc thấy nói là từ thế kỷ thứ 5, 6 gì đó… họ đã lập nên quốc gia Bhavapura, sách Trung Quốc gọi là Chân Lạp. Lúc đó… chắc cũng nhiều biến động lắm nhỉ? Anh nhớ hồi nhỏ hay nghe ba kể chuyện về lịch sử… thời đó chiến tranh liên miên…

  • Thời gian cụ thể khó xác định chính xác.
  • Vùng cư trú ban đầu: Hạ Lào, Đông Bắc Campuchia.
  • Tên quốc gia: Bhavapura (Chân Lạp theo sách Trung Quốc).
  • Thời điểm lp quốc: Thế kỷ 5-6.

Nghĩ lại… cũng thấy buồn… Lúc đó chắc khó khăn lắm. Giờ thì… mọi thứ đã khác rồi… Nhưng cái gốc rễ ấy… vẫn còn đó… anh thấy… cái văn hoá, tín ngưỡng của họ… vẫn còn mạnh mẽ lắm… như một dòng sông… chảy dài… dù có nhiều khúc quanh…

Thôi… muộn rồi… Đệ ngủ đi nhé… Anh cũng buồn ngủ quá rồi…