Đạo thừa tuyên thứ 13 tên là gì?

215 lượt xem
Đạo thừa tuyên thứ 13 thời Lê Thánh Tông (1469) chính là Quảng Nam Thừa Tuyên. Hình thành từ phủ Tư Nghĩa, sau đổi là phủ Quảng Nghĩa, cùng phần đất Chiêm Thành mới sáp nhập. Quảng Nam Thừa Tuyên gồm 3 phủ: Tư Nghĩa (nay thuộc Quảng Ngãi) Hoài Nhơn (nay thuộc Bình Định) Thăng Hoa (nay thuộc Quảng Nam)
Góp ý 0 lượt thích

Đạo thừa tuyên thứ 13 trong lịch sử Việt Nam là ai?

Quảng Nam Thừa Tuyên.

Ông hỏi đạo thừa tuyên thứ 13 là cái nào hả? Tui nói thiệt, hồi xưa học sử tui cũng rối tinh rối mù mấy cái ni, cứ lẫn lộn tùm lum hết. Nhưng mà Quảng Nam Thừa Tuyên thì tui nhớ. Tại năm ngoái, tui đi du lịch Hội An, thấy có cái bảo tàng văn hóa Sa Huỳnh, tự nhiên nhớ tới bài học lịch sử về Quảng Nam ngày xưa. Nó là thừa tuyên thứ 13 thời vua Lê Thánh Tông lập ra đó, năm 1469 lận.

Lúc đó, hình như là phủ Tư Nghĩa, rồi sau đổi tên thành Quảng Nghĩa. Mà còn nhập thêm phần đất mới lấy của Chiêm Thành nữa. Nói chung mớ bòng bong. Tui còn nhớ vé vô bảo tàng Sa Huỳnh là 80.000 đồng. Đắt xắt ra miếng thiệt, nhiều thứ ahy ho lắm.

Ba phủ gộp lại thành Quảng Nam thừa tuyên. Đó là Tư Nghĩa, Hoài Nhơn, rồi Thăng Hoa nữa. Bây giờ là Quảng Ngãi, Bình Định, Quảng Nam đó ông. Học sử mệt thiệt, nhưng đi du lịch mấy chỗ này mới thấy nó thú vị. Tui mua mấy cái bánh ít lá gai ở Hội An ngon lắm, có 10.000 đồng một cái thôi. Ông thử đi rồi biết!

Đạo thừa tuyên còn gọi là gì?

Đạo thừa tuyên… Ồ, Ông hỏi về Đạo thừa tuyên. Cũng là Lão giáo đó Ông. Nhớ về Lão giáo là nhớ về làn khói hương trầm mờ ảo, nhớ về những câu chuyện thần tiên thoắt ẩn thoắt hiện trong sương sớm. Lão Tử, người khai sinh rq trường phái huyền bí này.

  • Đạo thừa tuyên = Lão giáo

Cái tên "thừa tuyên" nghe uy nghiêm quá, Ông nhỉ? Như một lời tuyên bố, một sứ mệnh cao cả nào đó. Mà quả thật, sứ mệnh của Lão giáo là tìm kiếm sự trường sinh, đắc Đạo. Con đường tu luyện huyền bí, bí ẩn như chính cái tên của nó. Tu luyện để hòa mình vào Đạo, để trường tồn cùng vũ trụ. Mà vũ trụ thì bao la quá, mênh mông quá… Như chính giấc mộng thoắt đến thoắt đi của con người vậy. Mà nói tới trường sinh, tui nhớ hồi nhỏ, ở quê tui có ông thầy bói hay nói về trường sinh bất lão. Ổng nói ai ăn được đào tiên sẽ sống mãi. Hồi đó tui cứ tưởng thật, đi tìm đào tiên khắp xóm. Giờ nghĩ lại thấy buồn cười ghê.

  • Mục tiêu: Đắc Đạo trường sinh.

Lão giáo, Đạo thừa tuyên, hay Đạo gia… Dù gọi bằng tên gì, thì cái cốt lõi vẫn là tìm kiếm sự trường sinh, sự hòa hợp với tự nhiên. Ở quê tui, những buổi chiều tà yên ả, ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước trôi, tui lại thấy hình như mình hiểu được đôi chút về cái Đạo mà Lão Tử nói. Sông cứ trôi, người cứ sống, rồi tất cả lại hòa vào hư vô. Mà cái hư vô ấy lại là khởi nguồn của tất cả. Ông thấy sao?

Hệ thống cơ quan phụ trách đạo thừa tuyên gọi là gì?

Ông hỏi, tui đáp. Đừng trông chờ sự ấm áp.

  • Tam Ty: Đô ty, Thừa ty, Hiến ty. Chấm hết.

    • Đô ty: Quản lý quân sự, an ninh.
    • Thừa ty: Quản lý hành chính, hộ tịch, thuế khóa.
    • Hiến ty: Giám sát quan lại, duy trì luật pháp. Ba cái này nắm đạo thừa tuyên.

Quảng Nam còn gọi là gì?

Ông hỏi Quảng Nam còn gọi là gì hả? Tui kể cho ông nghe nha… Xứ Quảng! Đúng rồi đó, nghe dân gian hay gọi thế. Nhưng mà… Sao tui lại nhớ đến chuyện hồi nhỏ đi Hội An, ăn chè nhiều quá bị đau bụng ấy nhỉ? Lộn, lộn! Quay lại vấn đề chính.

Quảng Nam còn có tên khác nữa này:

  • Vùng đất Ngũ Phụng Tề Phi. Nghe oách chưa? Tui đọc ở đâu đó, hình như liên quan đến phong thủt, gì gì đó… Quên rồi.
  • Vùng đất 2 di sản văn hóa thế giới. Hội An và thánh địa Mỹ Sơn đó ông. Đẹp lắm! Tui đi rồi, ảnh vẫn còn trong máy. Phải kiếm ra xem lại mới được.
  • Vùng đất địa linh nhân kiệt. Cái này thì chắc chắn rồi, nhiều người tài giỏi ở đây mà. Ông bà tui cũng nói thế.
  • Tên cũ Quảng Nam - Đà Nẵng (hay Quảng Đà). Thời đó ranh giới hành chính khác bây giờ nhiều lắm. Mẹ tui kể chuyện hồi bà ấy còn nhỏ, hay đi qua lại giữa hai vùng này lắm.

À, quên nữa! Hành chính thì giờ nó khác rồi. Tui không rành lắm cái này, chỉ biết là tỉnh Quảng Nam hiện nay chứ không phải như ngày xưa. Đúng rồi, chuyện hành chính thì ông tự tìm hiểu thêm đi nhé, tui không nhớ rõ lắm. Hồi đó học bài này chán lắm rồi!

Quảng Nam còn có tên gọi khác là gì?

Quảng Nam à, ổng có mấy cái tên gọi khác thú vị lắm. Xứ Quảng là cái tên thân thương nhất rồi, nghe chất phác mà gần gũi. Kiểu như gọi bằng tên cúng cơm vậy đó.

Ngoài ra còn có Vùng đất Ngũ Phụng Tề Phi. Cái này nghe nó bay bổng, hùng tráng hơn hẳn, liên tưởng đến hình ảnh năm con phụng bay lượn. Chắc là do địa thế phong thủy gì đó đặc biệt mà người xưa đặt vậy.

Vùng đất 2 di sản văn hóa thế giới thì lại mang tính chất tự hào về du lịch rồi. Phải nhắc đến Hội An và Thánh địa Mỹ Sơn, hai cái tên quá nổi tiếng trên bản đồ di sản. Nghĩ cũng lạ, một vùng đất nhỏ mà có đến hai di sản thế giới, đúng là hiếm có.

Cái tên Vùng đất địa linh nhân kiệt nghe hơi chung chung nhưng cũng đúng. Quảng Nam là quê hương của biết bao nhiêu anh hùng, danh nhân. Mà địa linh thì mới sinh nhân kiệt, cái này thì khỏi bàn cãi. Nói đến đây lại nhớ hồi đi học, cô giáo hay kể chuyện về các danh nhân xứ Quảng, nghe mà thấy tự hào.

Quảng Nam - Đà Nẵng (hay Quảng Đà) là tên cũ hồi xưa, lúc Đà Nẵng còn thuộc Quảng Nam. Sau này tách ra rồi thì ít ai gọi nữa. Thời gian trôi qua, vạn vật đổi thay, ngay cả tên gọi cũng khác đi.

Tóm lại thì:

  • Xứ Quảng
  • Vùng đất Ngũ Phụng Tề Phi
  • Vùng đất 2 di sản văn hóa thế giới
  • Vùng đất địa linh nhân kiệt
  • Quảng Nam - Đà Nẵng (Quảng Đà)

Đấy, tùy ngữ cảnh mà mình dùng cho phù hợp. Đôi khi, một cái tên cũng chứa đựng cả một câu chuyện lịch sử.

Tại sao gọi là xứ Quảng?

Ông hỏi xứ Quảng? Tên gọi mang tính lịch sử, địa lý, và văn hóa. Đơn giản vậy thôi.

  • Thời phong kiến, phân chia hành chính khác bây giờ. Quảng Nam là một đơn vị hành chính lớn, quan trọng. Chính vì thế mà được gọi là "xứ". Giống như xứ Lạng, xứ Thanh... Ai cũng hiểu.

  • "Xứ" thể hiện sự tôn trọng, một vùng đất có bản sắc riêng. Không phải nơi nào cũng được gọi là "xứ". Đó là đặc quyền. Tôi sinh ra và lớn lên ở Quảng Nam. Biết rõ.

  • Câu chuyện "xứ Quảng" không phức tạp như Ông tưởng. Chỉ là cách gọi lịch sử, thể hiện quy mô và tầm quan trọng thời đó. Mấy ai để tâm nhiều đến nó.

Thật ra, chuyện đặt tên vùng miền có nhiều cách giải thích. Nhưng cái tên "xứ Quảng" đơn giản là phản ánh vị thế của Quảng Nam trong lịch sử. Vậy thôi. Cái gì cũng cần nhìn nhận với đúng góc độ của nó. Phải không Ông?

Quảng Nam có gì đặc biệt?

Quảng Nam hả? Cũng thường thôi.

  • Hội An: Giờ toàn khách du lịch. Mà công nhận đèn lồng chụp ảnh cũng ảo.
    • Thêm thông tin: Tui đi hồi 2010, giờ chắc khác nhiều.
  • Mỹ Sơn: Mấy cái tháp gạch. Ai thích lịch sử thì xem.
    • Thêm thông tin: Tui thấy bảo tàng Chăm Đà Nẵng còn nhiều đồ hay hơn.
  • Cù Lao Chàm: Ra đó tắm biển cho biết.
    • Thêm thông tin: Nhớ mang kem chống nắng.
  • Tam Thanh: Mấy bức tranh trên tường. Chụp ảnh check-in được.
    • Thêm thông tin: Mấy chỗ khác giờ cũng vẽ đầy.
  • Biển: Biển nào cũng vậy.

Nói chung, Quảng Nam được cái gần Đà Nẵng.

Quảng Nam nổi tiếng về cái gì?

Ông hỏi Quảng Nam nổi tiếng cái gì?

  • Hội An. Phố cổ. UNESCO. Đã nói rồi.
  • Mỹ Sơn. Thánh địa. UNESCO. Cái này cũng đã nói. Năm ngoái, tui mới đi. Đá Chăm, nắng gắt. Nhớ mùi khói trầm.
  • Thiên nhiên? Biển, núi. Tùy ông thích gì. Cá ngon. Nhưng tui thích Hội An hơn.
  • Văn hóa? Đa dạng. Chắc ông cũng biết rồi. Tui ít quan tâm.
  • Ẩm thực? Cao lầu. Mì Quảng. Nhưng toàn ăn ở nhà. Mẹ tui nấu ngon hơn.

Thực ra, cái gì cũng tùy người. Ông thích gì thì nó nổi tiếng cái đó thôi.

Quảng Nam có đặc sản gì làm quà?

Ông hỏi đặc sản Quảng Nam làm quà hả? Tui nói liền nè:

  • Mì Quảng: Dĩ nhiên rồi, ai cũng biết chứ bộ! Hôm bữa tui đi Hội An, ghé quán bà Hai ăn tô mì Quảng, ngon quên sầu luôn. Nước dùng đậm đà, sợi mì dai dai, thịt gà xé thơm phức. Quà này chắc chắn được lòng người nhận.

  • Cao lầu: Khác hẳn mì Quảng, Cao lầu sợi mì vàng ươm, giòn giòn, ăn kèm với thịt heo quay, rau sống, hành phi... Tui thích nhất là cái vị ngọt thanh của nước dùng. Mua về làm quà phải kẹp thêm ít rau sống nha, để giữ độ tươi ngon.

  • Bánh tráng cuốn thịt heo: Đây là món ăn vặt mà tui mê nhất ở Quảng Nam. Bánh tráng mỏng giòn, cuốn với thịt heo nướng, rau sống, chấm mắm nêm. Hồi đó, tui mua cả đống về cho tụi bạn ở Sài Gòn, tụi nó khen nức nở luôn. Nhớ dặn người bán gói cẩn thận nha, dễ bị bể đó.

  • Bánh tổ: Tui thấy bánh tổ trông đẹp mắt lắm, kiểu bánh nướng nhỏ xinh, màu vàng óng, ăn giòn tan. Món này làm quà biếu người lớn tuổi thích hợp. Nhưng mà, giá hơi chát đó ông nha.

  • Rượu Hồng Đào: Ông thích rượu không? Rượu Hồng Đào Hội An nổi tiếng lắm đó. Tui không uống rượu nhưng nghe bạn bè kể ngon lắm. Làm quà thì sang trọng, lịch sự. Nhưng mà nhớ cân nhắc người nhận nha.

  • Còn lại là nem nướng, bánh tráng đập, bánh canh Hội An... nhiều lắm, tự ông tìm hiểu thêm đi, tui kể hoài mỏi miệng. Hồi tui đi, thấy bán đầy đường. Chắc chắn tìm được loại ngon và ưng ý. Tui thích ăn nhất vẫn là Mì Quảng.

Ủa, sao tui lại viết dài thế này? Mà thôi, kệ đi, viết xong rồi. Ông xem xong nhớ chọn món hợp lý nha. Chúc ông mua quà thành công!