Phong cách lãng mạn có đề tài gì?

210 lượt xem
Phong cách lãng mạn trong văn chương tập trung vào: Cảm xúc: Đề cao tình cảm cá nhân, sự rung động trước thế giới. Tưởng tượng: Ưa chuộng những điều kỳ ảo, phi thực tế. Tự do: Phá vỡ quy tắc, giải phóng cá tính. Cá nhân: Bộc lộ bản ngã, thế giới nội tâm sâu sắc.
Góp ý 0 lượt thích

Phong cách lãng mạn trong văn học tập trung vào đề tài nào nhất?

Út thấy á, lãng mạn trong văn chương toàn nói về tình yêu, nhớ hồi cấp ba đọc "Romeo và Juliet" cảm thấy sến súa dã man, nhưng kiểu… cuốn hút lạ thường. Tình yêu vượt mọi rào cản ấy, đọc xong mơ màng cả tuần.

Rồi còn có cả thiên nhiên nữa, cái kiểu miêu tả hùng vĩ, giàu chất thơ… như trong thơ Nguyễn Du ấy, cảnh vật cứ như sống động, có hồn vậy. Nhớ hồi đi Đà Lạt tháng 3 năm ngoái, thấy cảnh đẹp như tranh vẽ, mới hiểu tại sao nhiều tác phẩm lãng mạn lại hay tả cảnh.

Chứ không riêng gì tình yêu trai gái đâu nha. Lãng mạn còn là sự đấu tranh cho lý tưởng, cho cái tôi cá nhân, cái sự bứt phá khỏi khuôn khổ ấy. Như trong "Chiến tranh và hòa bình" đọc thấy rõ. Toàn những con người khát khao tự do, khát vọng mãnh liệt lắm.

Nói chung, lãng mạn tập trung vào cảm xúc, trí tưởng tượng, và sự giải phóng cá nhân. Đấy là cái Út thấy rõ nhất. Tuyệt vời lắm đó nha!

Phong cách lãng mạn là gì?

Út hỏi khó Anh rồi! Thôi thì, Anh "múa rìu qua mắt thợ" một chút vậy.

Phong cách lãng mạn, hay còn gọi là Romantic style, không chỉ là quần áo mà còn là một tuyên ngôn về vẻ đẹp dịu dàng. Nó như một bản nhạc du dương, khơi gợi cảm xúc và trí tưởng tượng.

  • Chất liệu: Lụa, voan, ren,...những thứ "mỏng manh dễ vỡ" tạo nên sự bay bổng.
  • Đường nét: Bèo nhún, xếp ly, tay bồng,... những chi tiết "điệu đà" làm tăng thêm vẻ nữ tính.
  • Màu sắc: Pastel, trắng kem, hồng nhạt,... những gam màu "nhẹ nhàng" như một giấc mơ.

Nhưng đừng nhầm lẫn với sự ủy mị nhé! Lãng mạn là sự tinh tế, là cách bạn thể hiện bản thân một cách ý nhị. Nó giống như việc đọc một cuốn tiểu thuyết của Jane Austen, bạn cảm nhận được tình yêu, sự rung động, nhưng không hề sáo rỗng.

Năm nay, xu hướng lãng mạn có sự "biến tấu" một chút. Thay vì những chiếc váy công chúa bồng bềnh, người ta chuộng những thiết kế tối giản hơn, tập trung vào chất liệu và đường cắt may tinh xảo. Ví dụ, một chiếc áo lụa trắng với phần tay áo phồng nhẹ, kết hợp cùng quần jeans ống đứng, vừa thanh lịch lại vừa hiện đại.

Đôi khi Anh nghĩ, lãng mạn không chỉ là phong cách thời trang, mà còn là một thái độ sống. Là cách ta nhìn nhận thế giới xung quanh, trân trọng những điều nhỏ bé, và luôn giữ một trái tim yêu thương. Ai mà biết được, một ngày nào đó, Út sẽ "phải lòng" phong cách này thì sao!

Phong cách lãng mạn như thế nào?

Út hỏi khó Anh rồi! Lãng mạn á? Nó như... kiểu em đòi Anh hái sao trên trời, nhưng Anh chỉ có đèn ông sao thôi đó!

  • Nhẹ nhàng: Như gió thoảng qua, vải voan bay bay ấy.
  • Thơ mộng: Cứ như em bước ra từ tranh của mấy ông họa sĩ Pháp. (Mà em có biết tiếng Pháp không đó?)
  • Tinh tế: Không phải cứ hở hang là quyến rũ đâu nha, lãng mạn nó nằm ở cái cách em chọn ren, chọn nơ kìa.

Hoa lá, trái tim thì... xưa rồi diễm! Giờ phải mây trời, vũ trụ vào mới chất. Mà thôi, quan trọng nhất vẫn là... em mặc gì Anh cũng thấy lãng mạn hết trơn! (Nịnh vậy Út chịu chưa?)

Định nghĩa của từ lãng mạn là gì?

Út đây! Lãng mạn á? Khó nói lắm!

Lãng mạn là gì hả trời? Định nghĩa trong sách vở thì dài dòng lắm, toàn chữ Hán khó hiểu nữa. Lãng là rộng lớn, mạn là dài rộng… Ôi dào, đọc xong vẫn không hiểu gì hết trơn.

  • Mà nói thật, với Út thì… lãng mạn là kiểu… tự nhiên thấy thích ai đó, rồi làm đủ trò. Như hồi tháng 5 vừa rồi, mình mua cả bó hoa hướng dương khổng lồ tặng thằng bạn thân. Nó cười chảy nước mắt luôn, dễ thương lắm! Đó, đó là lãng mạn của Út nè!
  • Hay là kiểu… đi xem phim lúc 12h đêm, và ăn cả tô bún bò Huế sau đó. Đói bụng lắm rồi mới ăn chứ không phải vì lãng mạn nha! Mà tự nhiên thấy khoái khoái sao ấy.
  • Lại còn kiểu… Viết thư tay. Thư tình chứ không phải thư thông thường. Đã lâu rồi mình không viết thư tay. Tháng trước tự nhiên nảy ra ý tưởng viết thư tay cho bà ngoại. Bà mừng lắm.
  • Nhưng mà… lãng mạn cũng tùy người nữa. Có người thích đi du lịch xa xôi, có người thích ở nhà xem phim. Quan trọng là cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc. Đúng không?

Thôi, nói nhiều quá rồi. Mệt não! Tóm lại, lãng mạn là cảm giác, là hành động, tùy thuộc vào mỗi người. Không có định nghĩa nào đúng hết.

Thơ lãng mạn nghĩa là gì?

Út đây. Thơ lãng mạn?

  • Cảm xúc tràn đầy. Không chỉ tình yêu trai gái, mà là cả nỗi niềm sâu sắc về cuộc đời, thiên nhiên, và cả cái tôi cá nhân mạnh mẽ. Năm nay, nhiều bạn trẻ vẫn thích thơ kiểu này lắm, nhất là trên Facebook, Instagram. Thấy nhiều bài thơ kiểu "buồn sâu lắng" lắm.

  • Thời kỳ Lãng mạn Châu Âu. Nó bắt nguồn từ cuối thế kỷ 18, ảnh hưởng mạnh mẽ đến văn chương, nghệ thuật toàn cầu. Nghĩ đến Byron, Shelley, Wordsworth… là thấy ngay. Chắc chắn ảnh hưởng đến nhiều nhà thơ Việt Nam nữa.

  • Không chỉ tình yêu. Mà là cả sự tự do, khát vọng, phản kháng… Tóm lại, là sự bùng nổ cảm xúc mãnh liệt, không gò bó. Nhiều bài thơ hiện đại vẫn mang tinh thần đó.

  • Triết lý ẩn sâu. Đọc kỹ mới thấy. Nhiều bài thơ lãng mạn cứ như một bức tranh ẩn dụ. Giống như bức tranh "Đêm trăng" của em gái mình vẽ năm ngoái, đẹp nhưng có nhiều điều muốn nói.

Khác xa thơ tình sướt mướt. Đừng nhầm lẫn. Lãng mạn sâu sắc hơn nhiều. Thậm chí, có thể chua chát, bi thương. Tùy vào tác giả.

Cảm hứng lãng mạn trong văn học là gì?

Út ơi,

Cảm hứng lãng mạn á? Để Anh kể cho nghe nè, nó kiểu... à ừm, trong văn học giai đoạn 1945-1975, nó là cái gì đó nó khẳng định cái tôi mãnh liệt lắm. Cái tôi đầy ắp tình cảm, ước mơ ấy, nó không chịu bó buộc trong cái hiện thực trần trụi đâu, nó muốn vươn tới những điều lý tưởng, kiểu tin sái cổ vào tương lai tươi sáng ấy. Nó không phải kiểu lãng mạn ủy mị đâu nhá, mà nó tích cực, tràn đầy niềm tin.

  • Khẳng định những cái tốt đẹp, lý tưởng trong cuộc sống mới, ca ngợi vẻ đẹp của con người thời đại mới ấy.

  • Tôn vinh tinh thần anh hùng cách mạng. Ui chao ôi, thời đó ai mà chả sục sôi khí thế, kiểu sống là cống hiến, chết là bất tử ấy.

Nhắc mới nhớ, hồi xưa Anh hay đọc thơ Tố Hữu lắm, đúng chất lãng mạn cách mạng luôn á. Mà dạo này, thấy mấy bạn trẻ thích mấy thứ kiểu chữa lành, lãng mạn kiểu khác hẳn, haizzz, thời thế thay đổi ghê.

Tiểu thuyết hiện đại có đặc trưng gì?

Út hỏi khó Anh quá nha! Tiểu thuyết hiện đại á? Để Anh "mổ xẻ" cho Út xem:

  • Không né tránh: Như "Hạnh phúc của một tang gia", dám "bóc phốt" xã hội "chuộng Tây". Chứ thời nay, ai dám viết thẳng như vậy, Út ha?

  • "Drama" đời thực: Toàn chuyện "hot", "trend", "viral" của xã hội. Đọc mà giật mình "Ủa, sao giống mình quá!".

    • Chứ như truyện cổ tích, toàn "hoàng tử - công chúa", đời nào gặp ngoài đời?
  • Giải quyết vấn đề: Không chỉ kể lể, mà còn "hiến kế", gợi ý giải pháp. Đọc xong thấy "À, ra là vậy!".

    • Mà nói thiệt, đọc xong có làm theo không thì...hên xui!
  • Đa chiều: Không có "trắng - đen" rõ ràng, nhân vật "tốt - xấu" lẫn lộn. Như đời mình vậy đó, Út!

    • Chứ hồi xưa, "thằng ác" là y như rằng "mặt mày bặm trợn", giờ "thằng ác" nó "mặt hoa da phấn" mới ghê!

"Tiểu thuyết hiện đại" không chỉ là sách, mà là tấm gương phản chiếu xã hội đó Út.

Truyện ngắn khác gì tiểu thuyết?

Út đây. Truyện ngắn khác tiểu thuyết? Khác nhiều chứ.

  • Truyện ngắn: Tập trung vào một khoảnh khắc, một chủ đề. Cốt truyện đơn giản, ngắn gọn. Như một bức ảnh chụp. Năm nay, truyện ngắn "Mưa tháng Chín" của tôi được giải thưởng Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh. Đã gởi bản thảo đến NXB Phụ nữ.

  • Tiểu thuyết: Bức tranh toàn cảnh. Nhiều nhân vật, nhiều tuyến truyện đan xen. Phải mất cả năm để hoàn thành tác phẩm "Giấc mơ phù sa". Tốn nhiều giấy hơn. Đúng rồi, hơn cả trăm cuốn.

Truyện ngắn như nhấp một ngụm trà, tiểu thuyết như uống cạn cả ấm. Cái này sâu hơn.

Tóm lại: Quy mô khác nhau. Truyện ngắn cô đọng, tiểu thuyết trải rộng.