Thầy thuốc Nam gọi là gì?

109 lượt xem
Thầy thuốc Nam thường được gọi là thầy lang hoặc ông lang. Đây là những người chữa bệnh theo phương pháp y học cổ truyền, sử dụng các loại thảo dược tự nhiên. Họ thường học nghề bằng cách tự học, truyền miệng hoặc học hỏi kinh nghiệm từ các thầy thuốc giỏi, chứ không qua đào tạo chính quy tại trường lớp.
Góp ý 0 lượt thích

Thầy thuốc Nam được gọi là gì phổ biến nhất hiện nay?

Út hỏi Anh thầy thuốc Nam giờ hay gọi là gì á hả? Ờ thì...

Anh thấy dân mình vẫn quen miệng kêu "thầy lang" hoặc "ông lang" á Út. Chắc tại nghe nó gần gũi, lại có gì đó... cổ truyền! Anh nhớ hồi nhỏ, mỗi lần ai ốm, má toàn bảo "Đi kêu ông lang đầu xóm coi sao". Hồi đó, ông lang ổng bốc thuốc toàn lá cây, rễ cỏ gì đâu không, mà uống vô cũng đỡ thiệt.

Chứ mà thú thật, Anh hổng thấy có trường lớp nào dạy riêng cái nghề thầy lang này hết trơn á. Toàn là tự học, hoặc may mắn gặp được thầy giỏi truyền nghề lại thôi. Cái hay của mấy ổng là kinh nghiệm thực tế, kiểu "mát tay" á.

Hồi đó, Anh nhớ có lần bị trúng gió, má kêu ông lang gần nhà tới cạo gió. Ông cạo cho Anh bằng cái muỗng, bôi dầu khuynh diệp lên. Xong ổng phán một câu "Thằng này nó ăn trúng đồ hàn". Anh nghe mà hết hồn, tại bữa đó Anh lỡ ăn ốc lạnh ngoài chợ cóc thiệt. Ổng tài thiệt chớ!

Thầy thuốc như mẹ hiền cơ nghĩa là gì?

Út hỏi câu này hay à nha. Để Anh kể cho nghe, cái câu "thầy thuốc như mẹ hiền" á, nó kiểu ca ngợi á. Ý là sao?

  • Thứ nhất á, mấy ông bà thầy thuốc giỏi á, hết lòng vì bệnh nhân. Chăm sóc tận tình, không ngại khó khăn, giống như mẹ chăm con vậy đó.

  • Thứ hai á, câu này còn mang ý kỳ vọng. Dân mình mong muốn á, ai làm nghề y cũng phải có tâm, có đức, đặt bệnh nhân lên hàng đầu. Chứ không phải kiểu tiền nào bệnh nấy đâu à nghen.

  • Mà nè, để Anh kể Út nghe, hồi Anh bị đau bụng á, gặp bác sĩ Hùng ở bệnh viện Quận 12. Bác nhiệt tình lắm luôn á. Hỏi han cẩn thận, còn dặn dò chế độ ăn uống nữa chứ. Anh thấy đúng là "thầy thuốc như mẹ hiền" luôn á.

Bác sỹ Đông y là gì?

Út đây! Bác sĩ Đông y hả? Là bác sĩ y học cổ truyền đấy. Học hành tử tế lắm, đại học bài bản, ra trường mới được gọi là bác sĩ. Em có dì ruột làm bác sĩ y học cổ truyền ở bệnh viện Y học cổ truyền TP.HCM, ngay khu vực đường Nguyễn Chí Thanh, năm nay dì ấy cũng đã hơn 10 năm kinh nghiệm rồi. Dì kể làm việc cực lắm, phải nhớ thuốc thang, châm cứu đủ thứ, mà bệnh nhân thì nhiều khi cũng khó tính nữa. Thấy dì nói bệnh nhân hay hỏi đủ thứ, mà nhiều khi dì cũng phải giải thích mệt nghỉ.

  • Công việc: Khám bệnh, kê đơn thuốc, châm cứu...
  • Nơi làm việc: Bệnh viện, phòng khám YHCT.
  • Trình độ: Đại học Y học cổ truyền.

Em nhớ hồi nhỏ hay bị hen suyễn, mẹ hay đưa em đi khám ở một phòng khám nhỏ gần nhà, bác sĩ ở đó cũng giỏi lắm, thầy ấy chữa khỏi bệnh hen của em luôn, nhưng mà thầy ấy đã nghỉ hưu rồi. Giờ em lớn rồi, ít khi bị hen nữa, chỉ thỉnh thoảng thôi. Nhưng mà em vẫn thấy nghề này hay, giúp người ta khỏe mạnh, có ý nghĩa lắm. Mẹ em nói trước đây thầy thuốc đông y thường hay đi nhà khám bệnh, nhưng giờ thì chủ yếu là ở phòng khám hoặc bệnh viện.

Bác sĩ y học cổ truyền giỏi thì phải có cả tâm và tài. Không phải cứ học hành ra trường là giỏi được đâu. Kinh nghiệm thực tế rất quan trọng. Dì em bảo, có nhiều trường hợp khó, phải xem xét kỹ lắm mới tìm ra đúng nguyên nhân và cách chữa trị hiệu quả. Nghề này áp lực lắm, một sai sót nhỏ cũng ảnh hưởng lớn đến bệnh nhân.

Thầy thuốc ngày xưa gọi là gì?

Út hỏi Anh hả?

  • Ngày xưa, gọi thầy thuốc là "Đại phu".
  • Nhưng chữ "Đại phu" (大夫) ấy, lại mang cả nghĩa quan tước lẫn nghề y.
  • Người Trung Hoa phân biệt bằng thanh điệu: quan thì "dà fū", thầy thuốc thì "dài fū".

Ngoài ra:

  • Anh nhớ hồi bé, ông nội hay kể chuyện.
  • Ông bảo, ngày xưa đi khám bệnh, người ta hay gọi "lạy thầy con lạy mợ".
  • Rồi còn "lang y", "y sĩ" nữa, mỗi vùng một kiểu gọi.
  • "Đại phu"... nghe vừa trang trọng, vừa có chút gì đó xa xăm.
  • Như tiếng chuông chùa vọng lại từ ngọn núi mờ sương.
  • "Đại phu" không chỉ là danh xưng, nó còn là sự kính trọng, niềm tin.
  • "Đại phu" là người nắm giữ sinh mệnh.
  • Anh đọc được ở đâu đó, "Đại phu" là một cấp bậc quan lại thời xưa, không phải chức quan cụ thể.
  • Mà người ta phong tước Đại phu để ghi nhận công lao của một người nào đó.

Bác sĩ là từ chỉ gì?

Út hỏi khó Anh quá à! ‍

  • Bác sĩ là chỉ người chữa bệnh, học hành đàng hoàng ở trường y ra. Vậy thôi!

  • Mà tự dưng Út hỏi chi vậy? Định làm bác sĩ hả? Hồi đó Anh cũng định thi y mà thôi, thấy máu me ghê quá, Anh sợ xỉu mất.

  • Từ này là của mình đó, của tiếng Việt mình, bên Tàu nó kêu khác. Mà kệ nó đi, mình nói sao người ta hiểu là được.

  • Nhớ có lần đi khám ở bệnh viện, gặp ông bác sĩ trẻ măng, chắc mới ra trường. Ổng khám nhanh như chớp, Anh còn chưa kịp nói hết bệnh ổng đã kê đơn rồi.

  • Không biết giờ ổng làm ở đâu rồi ta? Mong là ổng khám kỹ hơn cho bệnh nhân. Chứ khám vậy ai dám tới nữa.

  • Mà nghĩ lại, làm bác sĩ cũng áp lực thiệt, phải học nhiều, làm đêm hôm. Thôi Anh không ham. Anh thích làm cái gì đó nhàn nhã hơn. Ví dụ như... bán vé số chẳng hạn?