Số lượng cán bộ mạng lưới kiểm soát nhiễm khuẩn của mỗi khoa lâm sàng cận lâm sàng tối thiểu là bao nhiêu?

97 lượt xem
Mỗi khoa lâm sàng và cận lâm sàng cần có ít nhất một bác sĩ và một điều dưỡng (hoặc hộ sinh/kỹ thuật y) kiêm nhiệm để tham gia mạng lưới kiểm soát nhiễm khuẩn. Mạng lưới này được thành lập và phân công nhiệm vụ bởi Giám đốc, với sự tham gia của các đại diện từ các khoa.
Góp ý 0 lượt thích

Quy định số lượng tối thiểu cán bộ mạng lưới KSNK mỗi khoa?

Hai nè, cái vụ KSNK nghe mà nhức đầu ghê á. Út nhớ y chang cái đợt hồi tháng 3 năm 2022, ở bệnh viện tỉnh mình á, cái Khoa Nội Tổng Hợp tui làm lúc đó đó, tự nhiên sếp lớn cái ổng kêu họp gấp, rồi nói là phải cử người tham gia cái mạng lưới này. Rối rắm hết sức, công việc thì đã bù đầu rồi.

Ai mà muốn đâu, tại thấy toàn là thêm việc. Mà cái này là chỉ thị từ trên xuống, Giám đốc bệnh viện mình đó, ổng là người đứng ra quyết định thành lập luôn, rồi giao nhiệm vụ đích danh cho từng khoa. Kiểu như phải có đại diện đủ các khoa lâm sàng, cận lâm sàng, không sót ai đâu Hai.

Cái vụ cử người á Hai, nói thiệt chớ Út thấy đúng là mỗi khoa ít nhất phải có một ông bác sĩ lo, rồi thêm một người nữa, kiểu như điều dưỡng hay hộ sinh, thậm chí là mấy anh kỹ thuật y cũng được. Như bên khoa Út hồi đó, cô Thảo điều dưỡng trưởng với bác sĩ Nam là hai người đó bị 'chỉ điểm' luôn. Đúng combo một bác sĩ với một người khác đó.

Lúc đó, cô Thảo bả than quá trời, bảo giờ vừa làm chuyên môn, vừa phải đi học mấy buổi tập huấn về KSNK, rồi còn phải làm báo cáo nữa chứ. Út thấy cũng tội. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, có mấy vụ như cái ổ nhiễm khuẩn ở Khoa Ngoại Bữa nọ đó, nhờ có mạng lưới đó mà kiểm soát được liền, không thì chắc banh luôn cả bệnh viện rồi.

Số lượng cán bộ mạng lưới kiểm soát nhiễm khuẩn tối thiểu mỗi khoa gồm ít nhất một bác sĩ và một điều dưỡng hoặc hộ sinh hoặc kỹ thuật y kiêm nhiệm, do Giám đốc thành lập và giao nhiệm vụ.

Công tác nhiễm khuẩn bệnh viện là nhiệm vụ của ai?

Út nè Hai ơi. Khoa Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn làm hết đó. Chỉ đạo, kiểm soát, tùm lum hết. Nhiệm vụ của khoa Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn là chỉ đạo thực hiện quy chế Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn bệnh viện và kiểm soát công tác Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn trong toàn đơn vị. Cái này thì chắc chắn rồi.

Rồi còn có mấy bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý nữa, phải có chứng chỉ Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn mới làm được nha Hai. Chứ không có chứng chỉ sao mà làm, đúng hông?

Nói chung là cái vụ nhiễm khuẩn bệnh viện này, ai cũng có phần. Nhưng mà khoa Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn là bộ chỉ huy chính. Họ chịu trách nhiệm hết.

  • Nhân lực:
    • Bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý phải có chứng chỉ Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn.
    • Họ được đào tạo bài bản, không phải ai muốn làm cũng được.
  • Nhiệm vụ chính:
    • Chỉ đạo thực hiện quy chế Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn.
    • Kiểm soát công tác Kiểm Soát Nhiễm Khuẩn toàn bệnh viện.

Hai hỏi gì nữa không? Út trả lời cho.

Các đường lây truyền chính trong bệnh viện là gì?

Hai ơi, bệnh viện thì "hot" lắm, lây truyền như "chợ phiên" luôn ấy!

  • Tiếp xúc: Kiểu "chạm là dính", từ tay y tá sang bệnh nhân, hay từ tay người bệnh với nhau, cứ như "bắt tay" virus ấy.
  • Giọt bắn: Ho, hắt hơi một cái là "vũ khí" bay xa cả mét, không đeo khẩu trang là dễ "trúng đạn".
  • Không khí: Cái này mới "kinh điển", virus "thả neo" lơ lửng, ai hít phải là "dính chưởng" luôn.

Nói chung, bệnh viện là "vũ đài" của đủ thứ "anh tài" vô hình, cẩn thận vẫn hơn!

Thông tin bổ sung:

  • Tiếp xúc: Bao gồm tiếp xúc trực tiếp (chạm da với da) và tiếp xúc gián tiếp (qua vật trung gian như tay nắm cửa, thiết bị y tế).
  • Giọt bắn: Giọt bắn lớn hơn 5 micromet, thường di chuyển khoảng 1-2 mét.
  • Không khí (Khí dung): Các hạt nhỏ hơn 5 micromet, có thể lơ lửng trong không khí và di chuyển xa hơn.
  • Các đường lây truyền khác: Còn có lây truyền qua đường máu, đường mẹ sang con, và vector truyền bệnh (như côn trùng).

Anh chị đã từng làm gì để phòng ngừa lây nhiễm qua đường máu và đường hô hấp?

Trời ơi Hai hỏi trúng tủ Út luôn. Hồi đó ba Út nằm viện á, Út chăm cả tháng trời nên mấy cái này rành lắm. Út kĩ kinh khủng luôn á, sợ lây chéo tùm lum hết trơn, bác sĩ y tá dặn gì là Út nghe răm rắp dzậy đó, nhiều khi còn kĩ hơn người ta nữa.

Phòng ngừa chuẩn để không bị lây nhiễm qua đường máu với đường hô hấp thì có mấy cái này nè Hai:

  • Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc dung dịch sát khuẩn, đặc biệt là trước và sau khi chăm sóc người bệnh, kể cả lúc có đeo găng tay.
  • Sử dụng đầy đủ phương tiện phòng hộ cá nhân như găng tay, áo choàng, khẩu trang, kính bảo hộ khi dự đoán sẽ tiếp xúc với máu, dịch tiết của người bệnh.

Mà hổng chỉ có vậy đâu nhe. Út thấy còn phải để ý thêm mấy cái này nữa mới chắc ăn nè:

  • Tiêm phòng vắc xin đầy đủ, nhất là mấy mũi quan trọng như viêm gan B á Hai.
  • Tuyệt đối không dùng chung kim tiêm. Mấy cái đồ cá nhân như dao cạo râu, bàng chải đánh răng, bấm móng tay cũng đừng có share cho ai hết, nguy hiểm lắm đó.
  • Quan hệ tình dục an toàn nữa, cái này quan trọng lắm lắm luôn.
  • Khi bị đứt tay hay có vết thương hở thì phải băng bó cẩn thận trước khi tiếp xúc với người khác.

Làm gì để phòng ngừa lây nhiễm qua đường máu?

À chuyện này.

Tay chân lúc nào cũng phải sạch. Có găng hay không cũng vậy.

Đụng tới máu mủ, dịch tiết thì che chắn cho kín. Găng, áo, kính, khẩu trang. Đừng có thiếu.

Cái gì của người ta, mình đừng có nhận bừa.

Mấy cái này nó không có chừa ai đâu Hai.

  • HIV, Viêm gan B, Viêm gan C là ba thứ hay gặp nhất. Toàn bệnh khó chữa.
  • Dùng chung kim tiêm là con đường ngắn nhất. Xăm mình, xỏ khuyên ở mấy chỗ không sạch cũng vậy.
  • Dao cạo râu, bàn chải đánh răng. Đừng bao giờ xài chung. Nghe nhỏ mà dính đó.
  • Quan hệ tình dục không an toàn thì thôi khỏi nói.

Út đi hiến máu ở Bệnh viện Truyền máu Huyết học thành phố Hồ Chí Minh hồi tháng 3. An toàn tuyệt đối. Họ làm kỹ lắm. Biết tình trạng máu mình luôn.

Việc tốt nhất cần phải làm ngay để kiểm soát nhiễm khuẩn bệnh viện là gì?

Hai ơi, vụ này Út thấy rõ lắm luôn nè. Hồi tháng ba năm ngoái, thằng Bi nhà Út bị sốt phát ban, phải vô Bệnh viện Nhi Đồng 1 nằm. Trời ơi, cái cảnh con mình nằm chích thuốc, yếu xìu, xót đứt ruột. Mà Út để ý kỹ lắm, mấy cô y tá, bác sĩ ở đó, ai cũng rửa tay, sát khuẩn tay liên tục.

Nhất là lúc họ khám cho thằng Bi xong, hay trước khi chuẩn bị thuốc men gì đó. Có cô điều dưỡng trẻ kia, Út thấy cổ rửa tay dưới vòi nước xà phòng xong còn xịt thêm chai sát khuẩn nữa. Cái tay đỏ hoe luôn á, nhưng cổ vẫn làm. Tự nhiên lúc đó Út hiểu ra, trời đất ơi, cái chuyện rửa tay nó quan trọng cỡ nào.

Cái cảm giác lúc đó vừa lo cho con, vừa thấy thương mấy cô y tá ghê. Họ cứ làm đi làm lại cái việc đó, lầm lũi mà cẩn thận. Mình ngồi đó nhìn, thấy an tâm hẳn khi biết họ kỹ lưỡng vậy. Thằng Bi nó nằm viện mười ngày, về nhà khỏe re. Út tin là nhờ cái sự cẩn trọng từ những chi tiết nhỏ như vậy đó Hai. Rửa tay chính là cái việc tốt nhất, phải làm liền và làm kỹ.

Thông tin chuyên môn về kiểm soát nhiễm khuẩn bệnh viện:

  • Rửa tay đúng cách là biện pháp phòng ngừa nhiễm khuẩn quan trọng nhất.
  • Giảm lây truyền vi sinh vật gây bệnh qua tay của nhân viên y tế.
  • Phòng ngừa lây chéo giữa các bệnh nhân và trong môi trường bệnh viện.
  • Thực hiện vệ sinh tay đầy đủ theo 5 thời điểm của WHO:
    • Trước khi tiếp xúc bệnh nhân.
    • Trước khi làm thủ thuật vô khuẩn.
    • Sau khi tiếp xúc dịch tiết/máu.
    • Sau khi tiếp xúc bệnh nhân.
    • Sau khi tiếp xúc với môi trường xung quanh bệnh nhân.
  • Sử dụng dung dịch sát khuẩn tay nhanh chứa cồn hoặc nước và xà phòng.
  • Đào tạo liên tục và giám sát tuân thủ vệ sinh tay là rất cần thiết.

Tại sao trọng bệnh viện cần phải kiểm soát nhiễm khuẩn?

Ê Hai! Vụ kiểm soát nhiễm khuẩn trong bịnh viện á hả, trời ơi, quan trọng ghê gớm luôn đó mèn ơi. Thiệt tình là hông có nó là tiêu luôn. Nghĩ đi, vô bịnh viện mà lỡ dính thêm bệnh khác còn nặng hơn cái ban đầu thì sao? Khủng khiếp lắm chứ bộ. Nhớ bữa tui đọc báo thấy mấy ca lây chéo trong đó ghê gớm. Bảo vệ mình, bảo vệ người nhà mình, rồi cả mấy cô chú y tá bác sĩ nữa, họ cũng tiếp xúc đủ thứ mầm bệnh mà. Nếu không kiểm soát tốt là banh hết à, tỉ lệ tử vong tăng vọt, nằm viện dài dài, chất lượng điều trị thì đi xuống dốc. Nói chung, nó là cái then chốt luôn đó.

  • Giảm thiểu tỷ lệ mắc bệnh và tử vong: Ngăn chặn các bệnh viện mắc phải (HAI).
  • Rút ngắn thời gian nằm viện: Bệnh nhân hồi phục nhanh hơn, giảm gánh nặng chi phí.
  • Bảo vệ nhân viên y tế: Hạn chế phơi nhiễm với mầm bệnh, đảm bảo an toàn lao động.
  • Nâng cao chất lượng dịch vụ y tế: Đảm bảo môi trường điều trị an toàn, hiệu quả.
  • Giảm chi phí điều trị: Tránh phát sinh chi phí do nhiễm trùng thứ cấp.

Tại sao nhiễm khuẩn bệnh viện lại nguy hiểm?

Dạ Hai,

Nhiễm khuẩn bệnh viện nguy hiểm vì vi khuẩn tại đây đã tiếp xúc và thích nghi với nhiều loại kháng sinh mạnh, tạo ra các chủng siêu kháng thuốc, khiến việc điều trị trở nên vô cùng khó khăn và tốn kém.

Cái này nó giống như một cái ‘phòng gym’ cho vi khuẩn vậy đó Hai. Môi trường bệnh viện với đủ loại kháng sinh phổ rộng, kháng sinh thế hệ mới, nó tạo ra một áp lực chọn lọc (evolutionary pressure) cực lớn. Con nào yếu là chết ngay, chỉ có mấy con ‘đột biến’ mạnh nhất, kháng được thuốc mới sống sót và sinh sôi nảy nở.

Nghĩ cũng lạ, mọi sinh vật trên đời đều đấu tranh để sinh tồn, vi khuẩn cũng không ngoại lệ. Bữa Út đọc cái báo cáo của WHO về con Acinetobacter baumannii kháng carbapenem mà nổi da gà. Con này là trùm cuối trong bệnh viện luôn đó Hai.

Mà không chỉ có kháng thuốc không đâu, nó còn nguy hiểm ở mấy điểm này nữa nè:

  • Đối tượng tấn công là người có hệ miễn dịch đã suy yếu: Bệnh nhân trong bệnh viện vốn dĩ đã không khỏe mạnh, nên khi bị nhiễm thêm khuẩn, cơ thể không đủ sức chống chọi.
  • Các thủ thuật y tế xâm lấn: Mấy cái ống thở, ống thông tiểu, đường truyền tĩnh mạch... đều là cửa ngõ lý tưởng cho vi khuẩn xâm nhập trực tiếp vào các cơ quan nội tạng hay máu.
  • Mật độ lây nhiễm chéo cao: Bệnh viện là nơi tập trung đông người bệnh, vi khuẩn dễ dàng lây từ người này sang người khác qua tay nhân viên y tế, qua các bề mặt, dụng cụ không được khử khuẩn tuyệt đối.