Như thế nào được coi là người khuyết tật?

99 lượt xem
Đoạn trích nổi bật:Người khuyết tật là người gặp khó khăn trong lao động, sinh hoạt, học tập do khiếm khuyết hoặc suy giảm chức năng cơ thể. Tình trạng này biểu hiện dưới dạng tật, ảnh hưởng đến khả năng tham gia đầy đủ vào các hoạt động xã hội.
Góp ý 0 lượt thích

Tiêu chí xác định người khuyết tật là gì? Các loại khuyết tật?

Qua hỏi tiêu chí xác định người khuyết tật à? Dễ mà! Khó khăn sinh hoạt, học hành, làm việc do vấn đề sức khỏe. Đơn giản vậy thôi.

Ví dụ như bà cụ hàng xóm nhà mình, bị thoái hóa khớp, đi lại khó khăn lắm. Mỗi lần ra chợ mua rau, bà phải chống gậy, mà vẫn cứ loạng choạng. Đó là khuyết tật vận động rồi.

Còn anh bạn mình, bị khiếm thính bẩm sinh. Hồi cấp 3, mình phải viết giấy giúp ổng ghi chép bài giảng suốt. Thật sự thấy thương lắm. Khuyết tật thính giác đấy.

Mình thấy nhiều kiểu lắm, như khuyết tật về trí tuệ, nhìn, nói… mỗi người một hoàn cảnh. Tóm lại, bị hạn chế khả năng hoạt động so với người bình thường là được gọi là khuyết tật.

Khuyết tật vận động, thính giác, thị giác, trí tuệ... nhiều loại lắm, mỗi loại lại có mức độ khác nhau nữa. Khó mà liệt kê hết. Thấy khó khăn là được.

Thế nào là người bị khuyết tật nặng?

  1. Mất hoặc suy giảm chức năng. Chấm hết.

    • Ví dụ: Liệt nửa người do tai biến. Bậu thấy đấy, đời vô thường.
  2. Không tự kiểm soát, không tự thực hiện. Đơn giản là cần người khác hỗ trợ.

    • Ví dụ: Bệnh nhân Alzheimer giai đoạn cuối. Tự lo cho mình còn khó, nói gì đến chuyện khác.
  3. Mức độ khuyết tật đặc biệt nặng. Gần như sống thực vật.

    • Ví dụ: Mất hoàn toàn khả năng vận động và nhận thức. Có khác gì cái cây đâu?

Người khuyết tật được tăng bao nhiêu phần trăm lương?

Qua hỏi gì thế? À, lương người khuyết tật tăng bao nhiêu phần trăm à? Chả biết nữa, mình cũng chẳng để ý lắm. Chỉ biết là hồi tháng trước, bà dì mình – bà ấy bị teo cơ tay phải, khổ lắm – vẫn nhận được có 360k/tháng thôi. Ít ỏi thôi chứ mấy. Tội nghiệp bà ấy!

Mức trợ cấp người khuyết tật hiện nay là 360.000 đồng/tháng. Đấy, chính xác rồi đó nha. Thế thôi, mấy cái phần trăm tăng giảm mình không nhớ rõ lắm. Bận lắm cơ, chả để ý mấy cái đó. Lúc nào rảnh mình xem lại cho.

À, mà nói thêm nhé, thấy bảo là trợ cấp ấy thấp lắm, chỉ được có 24% so với chuẩn nghèo vùng nông thôn (1,5 triệu đồng/tháng năm 2023) và 20% lương cơ sở (1,8 triệu đồng/tháng, tính từ 1/7/2023). Đúng là ít thật đấy! Mình còn nhớ rõ con số này vì em họ mình cũng đang làm việc liên quan đến chính sách xã hội. Nó toàn than thở suốt.

  • Mức trợ cấp: 360.000 VNĐ/tháng
  • So với chuẩn nghèo nông thôn (2023): 24% (1,5 triệu VNĐ/tháng)
  • So với lương cơ sở (từ 1/7/2023): 20% (1,8 triệu VNĐ/tháng)

Thôi nha, mình phải đi làm việc đây. Tối nay mình có hẹn với mấy đứa bạn đi ăn rồi, bận lắm! Hẹn gặp lại nha, Qua! Chắc phải tìm hiểu lại mới biết được phần trăm tăng lương cụ thể. Mà thôi, cái đó để khi nào rảnh mình tìm hiểu sau nhé. Lúc nào nhớ lại được thì mình báo Qua sau.

Như thế nào là học sinh khuyết tật?

Qua à, Bậu nghĩ… khó lắm… để định nghĩa "học sinh khuyết tật" một cách… trọn vẹn.

Không chỉ là khiếm khuyết về thể chất thôi đâu. Như bà hàng xóm nhà Bậu, con trai bị tự kỷ. Chạy nhảy bình thường, nhưng giao tiếp… khó khăn vô cùng. Bậu thấy thương lắm.

  • Mất tập trung học bài.
  • Khó khăn tương tác bạn bè.
  • Cần sự hỗ trợ đặc biệt.

Rồi còn bé Phương nhà cô Lan, khuyết tật về vận động. Năm nay bé ấy 10 tuổi, chỉ ngồi xe lăn. Nhưng bé vẽ tranh rất đẹp. Thật sự… Bậu ngưỡng mộ nghị lực của bé ấy. Cái đó Bậu thấy… rất đáng trân trọng.

Học sinh khuyết tật là những em cần sự hỗ trợ để học tập. Họ cần phương pháp dạy riêng biệt, thiết bị hỗ trợ… chứ không phải chương trình phổ thông bình thường có thể đáp ứng được. Thật sự nhiều khi Bậu thấy… xã hội mình vẫn chưa thực sự… quan tâm đúng mức đến những trẻ này.

Năm nay, theo thống kê của Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố Hồ Chí Minh (thông tin từ website chính thức của Sở, cập nhật tháng 10/2023), số lượng học sinh khuyết tật được hỗ trợ tăng lên đáng kể so với năm trước. Cụ thể là hơn 15.000 em. Nhưng mà… con số đó có phản ánh hết thực tế không? Bậu vẫn tự hỏi… đêm nay…

Mỗi đứa trẻ khuyết tật đều là một trường hợp riêng biệt. Không thể gộp chung lại thành một khuôn mẫu. Đó là điều Bậu luôn tâm niệm. Đôi khi nghĩ đến những đứa trẻ ấy… Bậu thấy lòng mình… nặng trĩu.

Khuyết tật nặng là gì?

Qua hỏi Bậu khuyết tật nặng là gì? Bậu trả lời thế này:

Khuyết tật nặng là khi người đó mất hoàn toàn khả năng tự phục vụ. Mất luôn, không còn chút nào cả. Ví dụ như bà cụ hàng xóm nhà tao, năm nay 78 tuổi rồi. Bà bị tai biến hồi tháng 3 năm nay, liệt nửa người, nằm một chỗ. Không đi lại được, không tự ăn uống, vệ sinh cá nhân cũng phải nhờ người khác. Thậm chí cả việc lật người cũng khó khăn. Phải có người chăm sóc 24/7. Đó là khuyết tật nặng. Thương bà lắm. Mỗi lần nhìn bà, lòng tao cứ quặn thắt lại.

  • Mất hoàn toàn chức năng vận động: Không thể đi lại, ngồi dậy, đứng lên.
  • Không tự chăm sóc bản thân: Ăn uống, vệ sinh, mặc quần áo đều cần người giúp.
  • Phụ thuộc hoàn toàn vào người khác: Cần người chăm sóc liên tục, 24/24.

Tao nhớ có lần đi thăm bà, thấy bà nằm đấy, mắt nhắm nghiền, nước mắt cứ chảy xuống. Mấy đứa cháu nội của bà đang lau người cho bà, mà nhìn thương quá. Bà yếu lắm rồi. Cả nhà bà ai cũng vất vả. Tao nghĩ, đó chính là hình ảnh rõ nét nhất về người khuyết tật nặng. Nó không chỉ là về thể chất mà còn là cả tinh thần nữa.

Thực ra, định nghĩa khuyết tật nặng còn có thể rộng hơn nữa, tùy từng trường hợp cụ thể. Nhưng nhìn chung, chìa khóa là sự phụ thuộc hoàn toàn vào người khác để sinh hoạt.

Như trường hợp bà cụ nhà tao ấy, hoàn toàn không thể tự làm gì cả. Đó là một ví dụ điển hình cho khuyết tật nặng. Tao thấy thương bà lắm. Cả nhà bà ai cũng khổ.