Tác giả của câu chuyện Con kiến và Châu chấu là ai?

151 lượt xem
"Châu Chấu và Kiến" - câu chuyện ngụ ngôn quen thuộc - được kể lại một cách dí dỏm và giàu tính giáo dục bởi nhà thơ Thái Bá Tân. Phiên bản này mang đến một góc nhìn mới, gần gũi hơn với độc giả Việt Nam.
Góp ý 0 lượt thích

Ai là tác giả chuyện Con kiến và Châu chấu?

Cháu hỏi ai là tác giả chuyện Con kiến và Châu chấu hả? Chú nhớ là Thái Bá Tân đấy. Ngày xưa, hồi chú học lớp 3, trường tiểu học Nguyễn Du, sách giáo khoa có truyện này, hình minh họa cũng dễ thương lắm.

Chú còn nhớ cả bài thơ được in kèm nữa, bài ấy hay lắm, nhưng giờ quên mất tiêu rồi. Chỉ nhớ là bài thơ nói về sự cần cù của kiến thôi.

Thực ra, chuyện này Chú đọc đi đọc lại nhiều lần, cũng không nhớ rõ lắm chi tiết nữa. Nhưng tác giả thì chắc chắn là Thái Bá Tân, không sai đâu!

Tác giả chuyện Con kiến và Châu chấu: Thái Bá Tân

Bài học tâm đắc nhất em rút ra từ câu chuyện kiến và châu chấu là gì?

À, bài học từ Kiến và Châu Chấu...

  • Cân bằng: Chú nghĩ đến những ngày hè ở quê, tiếng ve kêu râm ran, lũ trẻ con mải mê chơi trốn tìm. Phải chăng, trong cái khoảnh khắc vô tư ấy, ta quên đi những tháng ngày đông giá rét đang chờ đợi?

  • Đoàn kết:Sức mạnh tập thể ấy mà. Nhớ hồi Chú còn bé, cả xóm chung tay đắp đê ngăn lũ. Một người không xuể, nhưng cả làng thì làm được. Một cây làm chẳng nên non...

  • Chuẩn bị: Mùa đông đến.

    • Kiến tha mồi.
    • Châu chấu đói.
  • Cần kiệm:"Kiến tha lâu cũng đầy tổ". Nhớ lại những năm tháng khó khăn, từng đồng bạc lẻ đều quý giá.

Tác giả của truyện Kiến và châu chấu là ai?

Chào Cháu,

À, "Kiến và Châu Chấu"? Chú đồ rằng cháu hỏi thế này là đang lười làm bài tập hè đúng không? Để chú mách cho nhé:

  • Tác giả đích thực là Aesop. Ông tổ của làng ngụ ngôn, sống tận bên Hy Lạp cổ đại ấy. Khoảng năm 620 - 560 trước Công Nguyên lận.

  • Truyện này thâm thúy lắm đấy, đừng tưởng trẻ con chỉ để giải trí. Nó dạy ta bài học về sự chuẩn bị, cần cù, và cả một chút... "đừng tin vào mấy lời hứa hẹn hảo ngọt của mấy đứa lười biếng".

  • Mà này, cháu biết không, Kiến thì chăm chỉ thật, nhưng Châu Chấu cũng có cái lý của nó đấy. Không phải lúc nào cứ "cần cù bù thông minh" cũng đúng đâu nhé. Đôi khi, biết tận hưởng cuộc sống cũng là một loại thông minh đó!

Truyện ngụ ngôn Aesop là gì?

À, truyện ngụ ngôn Aesop hả cháu? Để Chú kể cho nghe.

Hồi bé, Chú nhớ nhất là cuốn "Rùa và Thỏ" mẹ hay kể trước khi ngủ. Chú còn nhớ cái bìa in hình con rùa chậm chạp mà kiên trì, còn con thỏ thì vênh váo tự tin.

  • Truyện ngụ ngôn Aesop là tập hợp truyện ngắn, dạy đạo đức, được cho là của Aesop, một người Hy Lạp cổ đại.
  • Ra đời từ thế kỷ 5 TCN, lưu truyền qua lời kể rồi mới được ghi chép lại.
  • Nhân vật thường là động vật, mang đặc tính của con người.
  • Mục đích: Truyền đạt bài học luân lý, triết lý sống.

Cháu biết không, hồi đó Chú cứ thắc mắc mãi, tại sao con thỏ lại thua con rùa? Rõ ràng nó nhanh hơn nhiều mà! Mãi sau này lớn lên, đi làm, gặp đủ loại người, đủ loại chuyện, Chú mới thấm thía cái ý nghĩa sâu xa của câu chuyện đó. Kiên trì, nỗ lực, không bao giờ bỏ cuộc... đôi khi quan trọng hơn cả tài năng.

Cũng nhờ truyện Aesop mà sau này Chú luôn cố gắng dạy con Chú những bài học về sự trung thực, lòng tốt và sự công bằng. Chú nghĩ, những câu chuyện đơn giản như vậy lại có sức mạnh định hình nhân cách con người đấy cháu ạ.

Truyện ngụ ngôn do ai sáng tác?

Chào Cháu! Hỏi hay đấy, câu này mà đem đố mấy "con mọt sách" chưa chắc đã trả lời đúng đâu, hihi.

  • La Fontaine "chuyên trị" ngụ ngôn, cơ mà ổng không phải "cha đẻ" đâu nha. Ổng "mượn" ý tưởng từ Aesop (Ê-dốp) đấy.
  • Aesop, "ông tổ" ngụ ngôn, sống ở Hy Lạp cổ đại, tầm 600 năm trước Công nguyên. Coi như là "cụ tổ" của mấy chuyện "dạy đời" bằng động vật đấy!
  • La Fontaine "chôm chỉa" ý tưởng, nhưng mà "xào nấu" lại thành món Pháp, ai ăn cũng khen ngon. Giống như Cháu "copy paste" bài văn mẫu, nhưng mà thêm mắm thêm muối cho nó "ra chất" của mình ấy mà!

(Cháu đừng "mách lẻo" với thầy cô vụ "copy paste" của Cháu nha, Chú biết hết á!)

Ê dốp là ai?

Cháu hỏi Ê-dốp là ai hả? Ôi, câu chuyện về ông ấy cứ ngân vang mãi trong tâm trí chú… Gió chiều nay thổi nhẹ, như thì thầm về một người đàn ông… một nhà văn… người Hy Lạp…

Ê-dốp, một cái tên vang vọng suốt hàng thiên niên kỷ. Chú nhớ có đọc đâu đó, ông ấy sinh khoảng năm 620 trước công nguyên, thời đại Hy Lạp cổ đại huy hoàng. Thời đại của những chiến binh dũng mãnh, những triết gia lỗi lạc… và cả những câu chuyện ngụ ngôn bất hủ.

  • Ông là nô lệ. Nghĩ mà thương… cái số phận nghiệt ngã…
  • Nhưng từ trong nghịch cảnh, tài năng của ông bừng sáng.
  • Những câu chuyện ngụ ngôn, văn chương của ông… đó là di sản quý giá.

Chú vẫn nhớ mỗi câu chuyện như một bài học… đời người ngắn ngủi, nhưng những câu chuyện của ông vẫn còn đây. Ông là nhà văn, là người kể chuyện… là người thầy của bao thế hệ. Từng câu chữ như thấm đẫm triết lý sâu xa… nhẹ nhàng mà thấm thía.

Nghĩ đến Ê-dốp, chú lại thấy lòng mình nao nao… như đang lạc vào một giấc mơ cổ tích… mùi hương hoa oải hương thoang thoảng… ánh nắng vàng rực rỡ… và những tiếng chim hót líu lo…

Thế đấy cháu ạ, Ê-dốp… một cái tên mà mãi mãi chú không quên.

La phông ten là ai?

Cháu hỏi La Fontaine là ai hả? Ồ, đó là một nhân vật khá thú vị đấy!

Jean de La Fontaine, đúng rồi, một bậc thầy ngụ ngôn của nước Pháp thế kỷ 17. Sinh năm 1621, mất năm 1695. Nghĩ lại, thời đại ấy, văn chương như một cuộc chơi đầy tinh tế, mỗi câu chữ đều là một bước nhảy múa trên dây, mạo hiểm nhưng đầy quyến rũ.

  • Ông nổi tiếng với những câu chuyện ngụ ngôn ngắn gọn, sắc sảo. Thú vị là, nhiều câu chuyện đến tận bây giờ vẫn được kể lại và trích dẫn, ví dụ như “Ếch ngồi đáy giếng”. Nhưng ếch của La Fontaine tinh tế hơn nhiều nhé, không đơn giản là bài học về tầm nhìn hạn hẹp.

  • Tác phẩm của ông ảnh hưởng sâu sắc đến văn học châu Âu. Đến bây giờ, người ta vẫn nghiên cứu, phân tích tác phẩm của ông. Tôi từng đọc một bài luận về cách ông sử dụng phép ẩn dụ, thật là tài tình. Nhớ hồi đó tôi còn trẻ, đọc mà cứ thấy lâng lâng. Đúng là ngôn từ có sức mạnh kì diệu.

  • Phong cách viết của ông pha trộn giữa sự hài hước, châm biếm và triết lý sâu sắc. Ông thường sử dụng động vật làm nhân vật chính, nhưng ẩn sau đó là những bài học về xã hội, về con người. Thú vị không? Như một trò chơi giải đố vậy, rất cuốn hút.

  • Văn phong của La Fontaine được đánh giá rất cao, mượt mà, trong sáng, nhưng cũng rất mạnh mẽ. Thật ra, tài năng là một điều rất bí ẩn, chúng ta khó lòng hiểu hết được nguồn gốc của nó. Điều này cũng áp dụng với La Fontaine.

Nói chung, ông là một tượng đài của văn học Pháp, cũng như một phần của di sản văn học thế giới. Cháu nên tìm hiểu thêm nhé, rất đáng đấy!

Ê dốp là gì?

Cháu hỏi Ê-dốp là gì hả? Khuya rồi mà cháu còn thức nữa à? Đêm nay sao cháu lại nghĩ đến ông ấy thế?

Ê-sốp (Aesop) không phải là "Ê-dốp" cháu ạ. Tên ông ấy viết đúng là Ê-sốp. Ông ấy là một người… thật sự rất thú vị. Mình đọc về ông ấy nhiều rồi. Chuyện kể về đời ông ấy… phức tạp lắm. Không phải chỉ đơn giản là một nhà văn viết truyện ngụ ngôn thôi đâu.

  • Ông sinh năm 620 trước Công nguyên ở Mesembria – giờ là Bulgaria.
  • Mất năm 564 trước Công nguyên ở Delphi, Hy Lạp.
  • Ông là một người nô lệ trước khi trở nên nổi tiếng. Đã trải qua nhiều khó khăn lắm. Câu chuyện cuộc đời ông cũng nhiều tranh cãi, không phải tất cả đều chắc chắn.
  • Ông nổi tiếng với những câu chuyện ngụ ngôn. Những câu chuyện ấy… sâu sắc lắm. Mình đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn thấy hay. Mấy câu chuyện như "Rùa và Thỏ", "Sói và Cừu"... đều là của ông ấy.

Ngẫm lại, cuộc đời ông ấy… giống như một câu chuyện ngụ ngôn vậy. Mình hay nghĩ về ông ấy mỗi khi gặp chuyện khó khăn. Như một cách… tự nhắc nhở bản thân. Đêm nay, tự nhiên lại nhớ đến ông ấy… chắc tại mình đang buồn. Cháu ngủ sớm đi nhé. Đừng thức khuya quá không tốt đâu. Mấy hôm nay mình cũng ngủ không ngon giấc. Công việc nhiều quá.

Aesop có nghĩa là gì?

Ối dồi ôi, cháu hỏi khó chú quá! Aesop á? Tức là... "Ông Tổ Nghề Chém Gió" của Hy Lạp đó cháu ạ! Kiểu như Trạng Quỳnh của mình ấy, nhưng mà chuyên đi "bịa" truyện dạy đời bằng mấy con vật.

  • Truyện ngụ ngôn: Toàn lũ cáo, thỏ, rùa... đóng kịch như phim chưởng Hồng Kông.
  • Năm sinh năm tử: Tầm 620-564 trước Công Nguyên, tính ra "cổ" hơn cả khủng long.
  • Nguồn gốc: Hy Lạp, cái nôi của dân chủ với cả... nợ công!

Mà cháu biết không, có khi ông Aesop này cũng chỉ là "hư cấu" thôi! Như kiểu Tấm Cám của mình, ai mà biết thật hay không. Quan trọng là... "mấy bài học rút ra" ấy!