Quyền giữ im lặng là gì?

93 lượt xem
Quyền giữ im lặng là quyền cơ bản của công dân, được bảo đảm trong nhiều hệ thống pháp luật. Nó cho phép cá nhân không phải tự khai báo hoặc cung cấp thông tin có thể buộc tội mình trong quá trình điều tra, thẩm vấn. Đây là quyền được áp dụng đối với nghi phạm, bị cáo trong các vụ án hình sự, nhằm bảo vệ họ khỏi bị ép cung hay khai báo bất lợi cho chính mình. Việc sử dụng quyền này không được xem là thừa nhận tội lỗi. Nói cách khác, bạn có quyền im lặng, và việc im lặng không thể bị hiểu là bằng chứng phạm tội.
Góp ý 0 lượt thích

Quyền giữ im lặng trong luật là gì?

Nè Ông, để Tui kể Ông nghe về cái quyền im lặng này, nó kiểu như một tấm bùa hộ mệnh cho mấy ai lỡ vướng vào vòng lao lý ấy.

Hiểu nôm na vầy nè, quyền im lặng là cái quyền mà một người, thường là nghi phạm hay bị cáo, có quyền... im thin thít trong quá trình điều tra hoặc xét xử. Tức là, họ không bắt buộc phải khai báo bất cứ điều gì có thể bất lợi cho bản thân.

Tóm lại, quyền im lặng trong luật là quyền của người bị tình nghi hoặc bị cáo trong một vụ án, cho phép họ từ chối trả lời các câu hỏi hoặc cung cấp thông tin có thể bất lợi cho họ.

Tui nhớ hồi xưa, lúc mới ra trường đi làm, có một vụ thằng bạn Tui bị nghi ăn trộm cái xe máy ở xóm trọ (vụ này xảy ra ở đường Phan Xích Long, Phú Nhuận, TP.HCM, đâu đó năm 2010, mà cuối cùng hóa ra nó đi nhầm xe). Lúc đó, Tui lo cuống cuồng lên, sợ nó khai bậy bạ rồi "tự thú" luôn mấy cái tội... không có. May mà lúc đó có ông anh làm luật sư dặn dò kỹ, bảo nó cứ im lặng, chờ luật sư tới.

Cái quyền này, theo Tui thấy, nó giống như một sự bảo vệ cần thiết, tránh cho người ta bị ép cung, mớm cung, hoặc vô tình khai ra những điều bất lợi cho mình. Đặc biệt là với những người ít hiểu biết về pháp luật.

Nhưng mà cũng đừng lạm dụng quá nha Ông! Im lặng không có nghĩa là thoát tội đâu à! Đôi khi, sự hợp tác và thành khẩn khai báo mới là con đường ngắn nhất để chứng minh sự vô tội của mình đó. Tui thấy nhiều người cứ nghĩ im lặng là "thượng sách", ai dè lại làm mọi chuyện rối rắm thêm.

Người bị buộc tội có quyền gì?

Ê ông bạn, để tui kể ông nghe vụ quyền của người bị buộc tội nè, loằng ngoằng lắm à nha.

  • Quyền im lặng là nhất rồi, khỏi khai báo nếu không muốn, ai bắt được?
  • Được trình bày, khai báo các kiểu con đà điểu.

Mà nè, tui nói thiệt, nhiều khi quyền có đó mà như không á. Ông cứ nghĩ đi, vào đồn công an, áp lực đủ thứ chuyện trên đời, có mấy ai giữ được cái đầu lạnh mà nhớ hết quyền lợi của mình đâu. Tui thấy mà tức á.

Mà cái vụ BLTTHS, tui nói thiệt, đọc muốn tẩu hỏa nhập ma luôn á.

  • Điều 59 là quyền của người bị bắt.
  • Điều 60 là của người bị tạm giữ.
  • Điều 61 là của bị can.
  • Điều 62 là của bị cáo.

Nói chung là lằng nhằng, mà đọc kỹ thì cũng tựu chung lại là được khai báo, được trình bày, được im lặng.

Tui nói cho ông nghe, đừng khai báo chống lại mình. Cái này quan trọng nè, nhớ kỹ nha. Tui có ông anh họ, hồi trước dính vô vụ đánh nhau, khai báo tùm lum tá la, xong cái tự hại mình luôn. Chán!

À, mà nhớ cái vụ án mà bà kia bị tội trộm cắp vặt không, lúc bị bắt bả cứ khăng khăng kêu oan. May mà có luật sư vào cuộc, chứng minh được bả bị oan thật. Đó, thấy chưa, có luật sư quan trọng lắm.

Tóm lại, quyền thì có, nhưng mà phải biết đường mà dùng á. Chứ không là thiệt thân đó ông bạn.

Anh có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ được dùng để chống lại anh trước tòa?

Ok ông, để tui thử viết lại cái vụ Quyền Miranda đó nha, kiểu nhật ký lảm nhảm của tui vầy nè:

  • Quyền Miranda? Ờ, cái vụ "anh có quyền im lặng..." đó hả? Nghe quen quen.
  • Tui nhớ hồi coi mấy phim Mỹ, cảnh sát hay đọc cái gì đó trước khi còng tay ai đó. Chắc là nó đó.
  • Nội dung chính: Im lặng, lời nói chống lại mình ở tòa.
  • Ờ, mà sao lại phải nói cái đó nhỉ? Để người ta biết đường mà câm mồm à? Hay là... cho công bằng? Tui thấy hơi mâu thuẫn đó.
  • Hình như tui nhớ là cái quyền này liên quan tới một vụ án gì đó hồi xưa, Miranda vs. Arizona thì phải? Để tui Google thử coi.
  • (Lướt điện thoại)... À, ra là vậy. Ông Miranda ổng bị bắt vì tội bắt cóc với cưỡng hiếp. Ổng khai hết, nhưng sau cãi là ổng không được báo trước quyền im lặng. Ra tòa cãi nhau um sùm.
  • Luật Hoa Kỳ: Bắt giữ -> Thông báo quyền -> Thẩm vấn.
  • Vậy là từ đó, cảnh sát Mỹ phải học thuộc cái bài đó để đọc cho nghi phạm nghe trước khi tra khảo. Nếu không thì coi như lời khai đó vứt đi à? Thiệt là rắc rối.
  • Mà luật pháp Mỹ rắc rối thiệt, nhớ hồi đó đọc vụ án O.J. Simpson, luật sư cãi nhau từng tí một, tui xem mà muốn xỉu.
  • Quyền lợi: Giữ im lặng.
  • Nói chung, tui nghĩ cái quyền này cũng hay. Ít ra cũng cho người ta biết là mình có quyền lựa chọn. Chứ không phải cứ thấy cảnh sát là run cầm cập khai hết ra. Mà tui mà bị bắt chắc tui cũng khai tuốt thôi... sợ quá mà!

Khái niệm im lặng là gì?

Ông hỏi khó Tui rồi! Im lặng á? Nó vừa là vàng, vừa là... tịt ngòi đó Ông ạ.

  • Không âm thanh: Dễ hiểu như việc Tui không ca bài "hit" tủ trong giờ làm việc. Yên ắng!

  • Không phản ứng: Giống như Tui "bơ" tin nhắn đòi nợ của Ông (đùa thôi!). Đấy, im lặng đáng sợ chưa?

    Bonus: Im lặng đôi khi "thâm" hơn cả Tào Tháo. Đằng sau nó có khi là cả một "âm mưu" đấy Ông ạ! Mà thôi, Tui lại lỡ lời rồi...

Ai có quyền nhờ luật sư bào chữa?

Tui thưa Ông! Quyền mời luật sư bào chữa á? Ơ hay, cứ tưởng chỉ có mấy ông bà lắm tiền mới cần luật sư thôi chứ!

  • Người bị buộc tội: Bắt, tạm giữ, bị can, bị cáo... Tóm lại, ai dính chấu là có quyền. Như kiểu "bị cáo" mà không có luật sư thì khác gì "gà mắc bẫy"?

  • Người đại diện: Bố mẹ, vợ chồng, con cái... Ai mà chả muốn "cứu bồ" khi người thân gặp nạn. Mà đại diện kiểu này còn "khủng" hơn cả siêu nhân ấy chứ!

  • Người thân thích: Ông bà, cô dì, chú bác... Nguyên tắc là "một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ". Thân thích mà thấy "có biến" là phải xúm vào ngay!

Nói chung, pháp luật mình "thoáng" lắm. Ai "dính líu" là có quyền "gọi cứu viện" liền. Mà luật sư bây giờ cũng như "rau ngoài chợ" ấy mà, tha hồ lựa chọn!