Đường biên giới trên bộ Việt Nam - Campuchia trên địa bàn tỉnh Kiên Giang dài bao nhiêu km?

276 lượt xem
Biên giới Việt Nam - Campuchia trên địa bàn Kiên Giang dài bao nhiêu? Con số chính xác là 48km. Đoạn biên giới này đóng vai trò quan trọng trong giao thương, hợp tác kinh tế và an ninh quốc phòng giữa hai nước. Kiên Giang cũng là tỉnh duy nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long có đường biên giới trên bộ với Campuchia.
Góp ý 0 lượt thích

Đường biên giới Việt Nam - Campuchia ở Kiên Giang dài bao nhiêu km?

Ông hỏi độ dài biên giới Việt Nam - Campuchia đoạn Kiên Giang hả? Khoảng 48 cây số, tại em nhớ hồi học Địa hồi cấp 2, thầy có đề cập. Hình như sách giáo khoa ghi vậy.

Chuyện này em không chắc lắm, vì hồi đó toàn chăm chú vẽ bản đồ hơn là ghi nhớ số liệu. Nhưng chắc chắn gần 50km thôi.

Em nhớ có lần đi du lịch Kiên Giang, tháng 7 năm ngoái, gần biên giới thấy có cột mốc, to đùng. Nhưng không để ý số liệu cụ thể. Chỉ biết là đi xe máy tầm 1 tiếng đồng hồ mới hết đoạn sát biên. Giá xăng hôm đó 23 nghìn đồng/lít.

Tóm lại: 48km.

Tên cũ của Campuchia là gì?

Ông hỏi tên cũ của Campuchia à? Thật ra, không đơn giản như vậy đâu. Tên gọi "Campuchia" trong tiếng Việt, như Ông biết đấy, bắt nguồn từ Khmer. Nhưng lịch sử thì phức tạp hơn nhiều, đúng không? Nó chẳng khác nào một bài toán nhiều ẩn số.

  • Chân Lạp (真臘): Đây là tên gọi phổ biến trong suốt nhềiu thế kỷ, thường xuất hiện trong các văn bản Hán Nôm. Tên này phản ánh cách người Trung Hoa gọi Campuchia, khá là… thơ mộng. Thế kỷ 19, thấy mọi người gọi Chân Lạp quen rồi, mình cũng vậy.

  • Cao Miên (高棉) / Cao Man (高蠻): Hai tên này cũng được sử dụng song song, thường xuyên lẫn lộn. Cao Miên nghe lịch sự hơn, Cao Man thì… mạnh mẽ hơn. Sự khác biệt này phản ánh sự thay đổi quan điểm của người Việt đối với quốc gia láng giềng này qua từng thời kỳ. Nghĩ lại thấy cũng thú vị.

Mà nói đến đây, tôi chợt nhớ hồi nhỏ, ông ngoại mình hay kể chuyện về Chân Lạp, liên quan đến những thương lái buôn bán giữa hai nước. Giờ nghĩ lại, những câu chuyện ấy cứ như một phần ký ức xa xôi. Khá thú vị đúng không?

Tóm lại, không có một "tên cũ" duy nhất của Campuchia trong tiếng Việt. Chân Lạp, Cao Miên, Cao Man đều từng được dùng, tùy thuộc vào thời điểm và ngữ cảnh. Lịch sử, nó cứ như một dòng sông chảy mãi, không ngừng thay đổi.

Ở Campuchia có gì nổi tiếng?

Ông hỏi Campuchia nổi tiếng gì hả? Di sản văn hóa chứ còn gì nữa! Chả nhẽ ông lại nghĩ đến… món ăn hay gì khác? Thật ra, nhiều lắm, nói không xuể. Nhưng nếu phải chọn, thì ngôn ngữ Khmer là một điểm nhấn đáng kể đấy.

  • Ngôn ngữ Khmer: Một hệ thống ngôn ngữ Austronesian phức tạp, rất thú vị. Tôi từng nghiên cứu ngữ pháp của nó hồi học năm 3 đại học, phải nói là… khá "độc" đấy. Cấu trúc câu khác hẳn tiếng Việt mình, thậm chí còn có cả hệ thống phân loại danh từ theo giới tính nữa, nghe có vẻ hơi… rắc rối nhưng lại rất tinh tế.
  • Kiến trúc Angkor: Đương nhiên rồi, Angkor Wat là biểu tượng, nhưng Angkor Thom, Bayon… cũng tuyệt vời không kém. Nghĩ mà xem, những công trình đồ sộ ấy được xây dựng hàng trăm năm trước, thật kinh ngạc! Kiến trúc Khmer phản ánh sự phát triển cao của toán học, thiên văn học thời bấy giờ. Đó là minh chứng cho một nền văn minh rực rỡ.
  • Những lễ hội: Campuchia có rất nhiều lễ hội truyền thống, mỗi lễ hội lại mang một ý nghĩa riêng. Tôi nhớ có lần đi du lịch, được xem lễ hội Chol Chnam Thmey, mấy đứa nhỏ mặc đồ đẹp lắm. Cứ như lạc vào một bức tranh vậy.

Nói chung, Campuchia có nhiều thứ hay ho lắm, không chỉ riêng những thứ nổi tiếng mà người ta hay nhắc đến. Đó là một đất nước có bề dày lịch sử và văn hóa. Có lẽ chính điều đó tạo nên sức hút đặc biệt của nó. Tất cả đều liên kết chặt chẽ với nhau. Thật là một vòng tuần hoàn kỳ diệu của lịch sử và văn hóa.

Nên đi Campuchia tháng mấy?

Ông hỏi tui về Campuchia à?

Tháng mấy ư? Để tui nói ông nghe...

  • Mùa mưa, như một bức màn nhung ẩm ướt, phủ xuống từ tháng 5 đến tháng 10.

    • Ông sẽ thấy những đền đài chìm trong sương, Angkor Vat huyền ảo như một giấc mơ... Nhưng đường sá có thể khó đi lắm đó.
  • Rồi tháng 11 đến, nắng vàng rực rỡ, kéo dài tới tháng 3.

    • Khô ráo, nắng nhiều... Thời điểm lý tưởng, như một lời mời gọi.

    • Tha hồ mà khám phá, mà ngắm nhìn những kiến trúc kỳ vĩ, những nụ cười hiền hòa.

Tui nhớ hồi nhỏ, tui hay nghe bà ngoại kể chuyện về Angkor, về những vị thần... Mùa khô, bà hay phơi lúa trên sân gạch, nắng vàng óng ả như mật ong vậy đó.

Đi du lịch Campuchia cần chuẩn bị gì?

Ông hỏi tui về Campuchia hả? Dễ ợt! Mùa khô (tháng 11-4) là nhất, trời đẹp như tranh vẽ, nắng ấm áp như...ôm cục than hồng! Nhưng nhớ bôi kem chống nắng cỡ nào cũng bị đen nhẻm như tui hồi đi Angkor Wat đấy!

Giấy tờ thì chuẩn bị đầy đủ nhé ông. Hộ chiếu, visa (nếu cần), vé máy bay... Thiếu cái nào là ăn hành ngay tại cửa khẩu, hiểu chưa? Tui từng thấy một anh quên hộ chiếu, khóc ròng ròng như trẻ con bị đánh đòn. Thật sự!

Quần áo thì tùy ông, nhưng nhớ mang đồ thoải mái, đi bộ nhiều lắm. Đừng có tưởng đi chùa là mặc đồ sang trọng nhé. Mồ hôi nhễ nhại, quần áo dính chặt vào người như...con gián bị ép phẳng! Đừng quên mũ nón chống nắng, kính râm nữa.

  • Kem chống nắng: Chỉ số SPF càng cao càng tốt, ông ạ. Tui dùng SPF 1000 mà vẫn đen thui!
  • Thuốc men: Thuốc cảm, tiêu chảy, đau bụng... đủ cả. Chợ đêm bán đồ ăn ngon lắm, nhưng ruột ông yếu thì coi chừng!
  • Tiền mặt: Đô la Mỹ vẫn được nhiều nơi chấp nhận, nhưng riel Campuchia cũng nên có để tiện.
  • Bản đồ: Ông cứ tự tin mà đi lạc, nhưng tốt nhất là nên có bản đồ nhé, hoặc Google Maps, khỏi phải hỏi đường lung tung. Tui từng bị dụ dỗ đi đường vòng xa gấp 3 lần.

Lần sau đi Campuchia nhớ gọi tui nha. Tui dẫn ông đi ăn món Amok cá ngon tuyệt cú mèo! (Đừng hỏi tui địa chỉ, tui quên rồi!)

Đi Campuchia mua gì làm quà?

Ông hỏi đi Campuchia mua gì làm quà hả? Tui nghĩ ngợi mãi… Đêm nay sao buồn thế…

  • Lụa tơ tằm ấy, mềm mại lắm. Mẹ tui thích lắm, năm ngoái tui mua cho bà khăn choàng lụa màu tím than, đẹp ơi là đẹp. Nhớ lúc đó, trời chiều buông xuống, ánh nắng nhuộm vàng Phnom Penh… Giờ nghĩ lại thấy nhớ.

  • Khăn rằn thì nhiều kiểu lắm, từ những cái đơn giản đến những cái thêu hoa văn cầu kì. Em họ tui thích lắm, nó toàn quàng đi phượt.

  • Trang sức bạc Campuchia cũng nổi tiếng. Nhẫn bạc, vòng tay bạc… Mà tui không biết chọn kiểu gì hợp, chỉ nhớ hồi đó thấy một cửa hàng nhỏ xinh ở Siem Reap bán đồ bạc rất đẹp.

  • Khô bò! Đúng rồi, khô bò đường thốt nốt. Cay cay, ngọt ngọt, ngon lắm. Năm ngoái tui mua cả ký về, ăn hoài không hết. Cái này làm quà chắc chắn được ưa chuộng.

  • Lạp xưởng Campuchia cũng khá ngon, vị đậm đà hơn lạp xưởng Việt Nam. Nhưng tui thấy khô bò ngon hơn.

  • Tượng Phật thì tùy người nhận thôi, nếu ai thích đồ cổ, đồ tâm linh thì mua cũng được. Nhưng phải biết chọn chứ, tui cũng không rành lắm.

  • Chuối sấy... À, chuối sấy, ngon, nhưng dễ bị dập nát khi mang về. Phải cẩn thận lắm.

Tóm lại, ông muốn mua gì thì tùy, nhưng tui thấy khô bò đường thốt nốt là ổn nhất, vừa ngon vừa dễ mang đi. Đêm nay sao nhiều cảm xúc thế… Khó ngủ quá…

Người Việt Nam qua Campuchia cần giấy tờ gì?

Ông hỏi, tui đáp.

  • Hộ chiếu (Passport). Du lịch dưới 30 ngày, không cần Visa.
  • Vé máy bay khứ hồi. Chứng minh mục đích du lịch, không phải nhập cư.

Thông tin thêm:

  • Lưu ý về thời hạn hộ chiếu. Phải còn ít nhất 6 tháng.
  • Giấy tờ tùy thân khác. Phòng thân, dù ít khi cần.
  • Nếu ở trên 30 ngày. Cần Visa. Xin trước, không xin "lụi".

Việt Nam bay qua Campuchia bao nhiêu tiếng?

Úi chà, Ông hỏi câu này làm Tui nhớ tới hồi trốn học đi đá gà bên bển à nha! Thôi Tui không lan man nữa, trả lời Ông đây:

  • Hà Nội – Siem Reap: tầm 2 tiếng, nhanh như Tui chạy trốn chủ nợ.

  • Hồ Chí Minh – Phnom Penh: vèo cái 1 tiếng, chưa kịp ngáp đã tới.

  • Hồ Chí Minh – Siem Reap: nhỉnh hơn tí, 1 tiếng rưỡi, đủ để Tui làm ván bài.

  • Đà Nẵng – Phnom Penh: hơi lâu à nha, 5 tiếng, chắc tại máy bay đời Tống quá! (Đùa thôi, có thể là do transit đó Ông).

Thêm thông tin cho Ông nè, thời gian bay có thể thay đổi tùy hãng, loại máy bay, và tốc độ gió nữa đó. Đừng quên check vé cho chắc cú nha!

Địa hình chính của Campuchia là gì?

Địa hình chính Campuchia: Đồng bằng bạt ngàn, chiếm phần lớn diện tích. Ông tưởng tượng như cái mâm, phẳng lì, chỉ hơi nhô lên chút xíu ở phía tây nam và phía bắc là núi thôi. Đất đai trù phú, phì nhiêu, thích hợp trồng lúa nước, hèn gì người ta gọi Campuchia là "vùng đất của chùa tháp và nụ cười". Nhắc mới nhớ, tui từng đọc ở đâu đó, Campuchia có cái biệt danh là "Đất nước Chùa Tháp" nữa đó nha.

  • Tài nguyên: Đất nước này giàu tài nguyên lắm Ông ơi! Gỗ quý, đá quý lấp lánh, sắt thép cứng cỏi, mangan, phốt phát... cái gì cũng có. Hèn gì kinh tế Campuchia đang phát triển mạnh mẽ, còn có cả casino nữa chứ. Mà thôi, tui chỉ kể vậy thôi, chứ không phải tui xúi Ông đi đánh bài đâu nhé!

  • Dân tộc: Chủ yếu là người Khmer, chiếm tới 90%. 5% là người Việt, 1% người Hoa và 4% là các dân tộc khác. Đa dạng văn hoá, ẩm thực phong phú, tha hồ mà khám phá nha Ông! Mà tui nói nhỏ nè, món Amok cá ngon số dzách luôn đó.

  • Ngôn ngữ: Tiếng Khmer là ngôn ngữ chính. À, mà tiếng Pháp cũng được sử dụng rộng rãi lắm. Chắc do ảnh hưởng từ thời Pháp thuộc. Biết đâu Ông học tiếng Pháp rồi, qua đó tán gái auto đổ luôn. Tui nói chơi thôi, đừng có tin tui nha!