Cái dĩa dùng để làm gì?

85 lượt xem
Đĩa là dụng cụ đựng thức ăn, có dạng phẳng và nông. Ở miền Nam, người ta thường nói "dĩa" thay cho "đĩa". Nĩa, dụng cụ ăn kèm, có hình dáng giống thìa nhưng có nhiều răng nhọn, dùng để gắp thức ăn, đặc biệt trong ẩm thực phương Tây. Chất liệu phổ biến là thép không gỉ hoặc bạc. Ví dụ: "Đơm đầy dĩa xôi" thể hiện việc dùng đĩa để đựng xôi. Cả đĩa và nĩa đều là những vật dụng không thể thiếu trong các bữa ăn.
Góp ý 0 lượt thích

Công dụng của chiếc dĩa là gì?

Dĩa, hay nĩa, đúng rồi, mình hay gọi là nĩa hơn, quen miệng ấy mà. Công dụng chính là gắp đồ ăn, đặc biệt là các món ăn kiểu Tây. Nhớ hồi đi du học ở Úc năm 2018, mỗi bữa trưa ở trường toàn dùng nĩa xúc salad, pasta, thậm chí cả steak nữa. Cái nĩa inox sáng bóng, giá cũng chẳng đắt, tầm 2 đô la một chiếc thôi.

Khác hẳn với đũa mình dùng hàng ngày, nĩa nó… tinh tế hơn, nhẹ nhàng hơn, kiểu… sang trọng hơn. Mà nói sang trọng cũng hơi quá, nhưng mình thấy dùng nĩa ăn kiểu châu Âu nó lịch sự hơn ấy. Ăn cơm với đũa thì nhanh, gọn, nhưng dùng nĩa thì… mình thấy nó… dịu dàng hơn, sao ấy.

Còn "đĩa" kia thì khác hẳn. Đĩa là cái để đựng đồ ăn, mình nhớ hồi nhỏ bà ngoại hay đơm đầy đĩa xôi, xôi gấc vàng ươm, thơm phức, ăn ngon lắm. Cái đĩa sứ trắng, có hoa văn xanh dương nhạt, mình vẫn còn giữ đến giờ. Đấy, dĩa với đĩa, khác nhau nhé.

Cái dĩa tiếng phổ thông là gì?

Đĩa.

  • Dĩa: Phương ngữ miền Trung.

  • Ghềnh: Tương tự, nhiều cách gọi, phạm vi sử dụng khác nhau.

  • Đĩa: Từ toàn dân.

Lưu ý: Phương ngữ tạo nên sự đa dạng.

Đĩa miền Bắc gọi là gì?

Bạn hỏi đĩa miền Bắc gọi là gì? À, đơn giản thôi, bát ăn chứ gì nữa! Tôi hay dùng bát sứ Bát Tràng, đẹp lắm, mà bền nữa chứ. Thực ra, cái gọi là "đĩa" ấy, khái niệm nó rộng lắm. Tùy vùng miền, người ta gọi khác nhau thôi. Nó liên quan đến cả văn hóa ẩm thực nữa đấy! Suy cho cùng, chỉ là vật dụng chứa thức ăn mà thôi. Đúng không?

  • Miền Bắc: Bát ăn (hoặc bát)
  • Miền Nam: Chén (nhỏ), tô (lớn)
  • Bắc Trung Bộ: Đọi

Tuy nhiên, cái tên gọi chỉ là bề nổi thôi. Điều thú vị hơn là sự đa dạng về chất liệu và kiểu dáng của bát ăn. Tôi từng thấy bát sành, bát men, bát gỗ, đủ cả. Mỗi loại lại có vẻ đẹp riêng, phù hợp với từng món ăn khác nhau. Nghĩ đến đây, tôi lại thấy cuộc sống này thú vị biết bao! Năm nay, tôi thấy bát sứ kiểu dáng hiện đại bán rất chạy ở chợ gần nhà. Tôi có mua một bộ về dùng, rất tiện lợi.

Bát ăn không chỉ đơn thuần là vật dụng, nó còn phản ánh nét văn hóa ẩm thực của từng vùng miền. Đấy mới là cái hay! Thật ra, chỉ cần nó đựng được đồ ăn là được rồi, phải không? Tôi thấy nhiều người chú trọng đến kiểu dáng, chất liệu, nhưng đối với tôi, miễn sao ăn ngon là được.

Cái nĩa còn gọi là gì?

Nĩa, tên gọi khác là xiên. Thật thú vị, đúng không? Cái tên "xiên" nghe mạnh mẽ hơn hẳn, gợi đến hình ảnh những cuộc chiến tranh xa xưa. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, "nĩa" nghe vẫn lịch sự hơn nhiều khi dùng trong bữa ăn. Ai lại gọi món ăn là "món xiên" cho sang chảnh chứ. Nhưng nếu nói về mặt vật lý, "xiên" lại chính xác hơn. Cái này liên quan đến cấu tạo hình học của nó đấy.

  • Chất liệu: Thường làm từ thép không gỉ (độ bền cao, dễ vệ sinh), bạc (sang trọng, đẳng cấp), nhựa (giá rẻ, dùng một lần), gỗ (thân thiện môi trường, nhưng dễ hư hỏng). Năm nay, mình thấy xuất hiện thêm loại nĩa làm từ vật liệu composite. Bền hơn nhựa, lại nhẹ hơn thép nữa. Thật là tiện lợi!

  • Công dụng: Chủ yếu là ăn uống, hỗ trợ việc dùng dao. Tuy nhiên, như Bạn đã nói, kích thước lớn hơn thì trở thành vũ khí, đinh ba chẳng hạn. Ngẫm lại thì, vật dụng tưởng chừng đơn giản lại có nhiều tầng nghĩa sâu xa nhỉ?

  • Vai trò: Bộ ba dao, thìa, nĩa là linh hồn của bàn ăn phương Tây. Mà nói thật, không có nĩa thì ăn salad, mì Ý kiểu gì bây giờ. Phải chi mình có cái máy in 3D, thì mình in hẳn một bộ nĩa bằng vàng 24k để dùng cho những bữa ăn sang trọng. Nghe đã thấy thích rồi!

Cái tô còn gọi là gì?

Ừm, cái tô...

  • Bát ăn - cách gọi phổ biến, gần gũi.
  • Chén - nghe nhỏ nhắn, xinh xắn hơn, thường dùng ở miền Nam.
  • Đọi - lạ lẫm, gợi nhớ vùng Bắc Trung Bộ.

Đôi khi, một vật dụng quen thuộc lại mang bao nhiêu tên gọi khác nhau, như những mảnh ký ức vụn vặt. Tôi còn nhớ, bà ngoại tôi hay gọi cái tô là "đọi". Mỗi lần nghe, lại thấy cả một trời tuổi thơ ùa về.

Dĩa với đĩa khác nhau như thế nào?

Dĩa và đĩa khác nhau ở vùng miền sử dụng thôi. Dĩa là từ địa phương, chủ yếu ở miền Trung, còn đĩa là từ phổ thông, dùng khắp nơi. Nhớ hồi hè 2023, về quê ngoại ở Huế, cả nhà đi ăn ở quán cơm bình dân, bà ngoại gọi "cho tụi tui ba dĩa cơm", lúc đó mình còn ngạc nhiên, sao bà lại gọi "dĩa" chứ không phải "đĩa". Mà hồi đó mình cũng chỉ mới 17 tuổi, chưa biết nhiều về sự khác biệt giữa các phương ngữ. Cảm giác hơi lạ lạ, kiểu như... "Sao bà ngoại mình lại nói khác người ta vậy nhỉ?". Lúc đó mình hỏi bà, bà mới cười bảo đó là cách gọi ở quê mình, chứ lên thành phố thì người ta gọi là "đĩa".

Thật ra, chuyện này cũng chẳng có gì to tát, chỉ là mình thấy thú vị thôi. Ngôn ngữ mình hay phức tạp, nhiều khi cùng một thứ nhưng lại có nhiều cách gọi khác nhau. Ví dụ như:

  • Ghềnh: từ phổ thông.
  • Đĩa: từ phổ thông.
  • Dĩa: phương ngữ miền Trung.

Nghĩ lại cũng thấy hay hay, mỗi vùng miền lại có những nét văn hoá riêng biệt, phản ánh qua cả ngôn ngữ nữa. Cảm giác như mình đang khám phá một kho báu ngôn ngữ vậy đó! Mà cái này cũng giống như chuyện mình đi du lịch vậy, mỗi nơi mỗi vẻ, mỗi nơi mỗi khác.

Đĩa được làm từ gì?

Đĩa được làm từ nhiều chất liệu khác nhau. Thật thú vị khi nghĩ về sự đa dạng của vật dụng tưởng chừng như đơn giản này! Từ những chiếc đĩa sứ trắng tinh khôi, sang trọng mà mẹ tôi vẫn hay dùng trong những bữa cơm gia đình, đến những chiếc đĩa nhựa tiện dụng mà tôi hay dùng khi đi picnic. Suy cho cùng, sự tiến bộ của công nghệ đã góp phần tạo nên sự đa dạng này.

  • Sành sứ: Chất liệu truyền thống, bền, đẹp, giữ nhiệt tốt. Thường được nung ở nhiệt độ cao, tạo ra độ cứng và độ bền đáng kể. Chất liệu này thường được sử dụng trong các nhà hàng sang trọng, hoặc trong những gia đình chuộng phong cách truyền thống. Nhớ hồi nhỏ, bà ngoại tôi thường kể về những chiếc bát đĩa sành sứ được làm thủ công, rất công phu. Ôi, kỷ niệm đẹp!

  • Kim loại: Thường là thép không gỉ, nhôm, hoặc đồng thau. Ưu điểm là bền, dễ vệ sinh, và có thể dùng được trong máy rửa chén. Tuy nhiên, một số loại kim loại có thể bị gỉ sét hoặc phản ứng với một số loại thực phẩm. Tôi từng có một bộ đĩa kim loại rất đẹp, nhưng dùng lâu nó bị xước xát nhiều quá nên phải thay.

  • Thủy tinh: Trong suốt, sang trọng, dễ vệ sinh. Tuy nhiên, khá dễ vỡ. Thủy tinh cường lực có độ bền cao hơn, nhưng vẫn cần cẩn thận. Tôi khá thích dùng đĩa thủy tinh vì nhìn thức ăn ngon mắt hơn.

  • Nhựa: Tiện dụng, giá rẻ, dùng một lần. Tuy nhiên, không thân thiện với môi trường. Thường được sử dụng trong các bữa tiệc ngoài trời hoặc các dịp cần sử dụng nhiều đĩa. Mấy năm gần đây, tôi thấy nhiều loại đĩa nhựa làm từ chất liệu sinh học hơn rồi.

  • Giấy, lá cây: Dùng một lần, thân thiện với môi trường, nhưng không bền và dễ bị thấm nước. Thường dùng trong những dịp đặc biệt, hoặc ở các vùng quê.

Sự phát triển của vật liệu và công nghệ sản xuất đã dẫn đến sự đa dạng đáng kể trong chất liệu làm đĩa. Điều này phản ánh sự thay đổi trong nhu cầu và thói quen sinh hoạt của con người. Thật là một hành trình thú vị!