Có thai bao lâu thì nghén?

137 lượt xem
Thời gian ốm nghén thường bắt đầu từ tuần thứ 4-6 của thai kỳ, kéo dài suốt 3 tháng đầu. Tuy nhiên, một số trường hợp ốm nghén muộn hơn, xuất hiện từ tuần thứ 8-12, thậm chí nặng hơn trong tháng tiếp theo. Mức độ và thời gian ốm nghén khác nhau giữa các thai kỳ và phụ thuộc vào cơ địa mỗi người. Vì vậy, không có thời điểm chính xác cho hiện tượng này. Nếu có bất kỳ lo ngại nào, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ sản phụ khoa.
Góp ý 0 lượt thích

Bà bầu nghén khi nào? Thời gian ốm nghén trong thai kỳ là bao lâu?

Ối giời ơi, cháu hỏi xoáy quá đi mất! Để chú kể cho nghe, hồi xưa cái thời vợ chú nghén thằng cu cả nhà cứ gọi là "điêu đứng".

Thường thường ấy à, nghén nó hay "ập" đến vào khoảng tuần thứ 4 đến tuần thứ 6 của thai kỳ, khi mà "bé con" nó đã "an vị" trong bụng mẹ rồi đấy. Rồi nó "hành" cho hết 3 tháng đầu luôn.

Nhưng mà cũng có người "số hưởng" hơn cháu ạ, phải tuần 8, thậm chí tuần 12 mới nghén. Mà nghén muộn thì thường "khủng khiếp" hơn, "tới công chiện" luôn trong tháng tiếp theo. Đấy, chuyện bầu bí nó thế, mỗi người một kiểu, chẳng ai giống ai!

Mẹ bầu thường nghén vào tuần thứ mấy?

Cháu ơi, chuyện nghén của mẹ bầu ấy à? Khó nói lắm! Tùy người, chứ không có tuần cụ thể nào cả! Có bà thì tuần thứ 4 đã ói như phun lửa, xanh xao như ma đói. Như bà chị họ mình, nghén kinh khủng, ăn gì ói nấy, nhìn thấy đồ ăn thôi cũng muốn nôn rồi.

  • Tuần thứ 4-6 là phổ biến, đúng rồi. Nhưng có khi tuần thứ 8, 12 mới bắt đầu, thậm chí trễ hơn nữa cơ!
  • Như bà hàng xóm nhà mình, đến tuần 14 mới bắt đầu nghén, nghén nhẹ nhàng lắm, chỉ thèm ăn toàn đồ lạ lùng thôi, như là…dưa cà muối chua kết hợp với sữa chua.
  • Thời gian nghén cũng khác nhau nhé. Có người chỉ 3 tháng đầu, người thì kéo dài cả 4, 5 tháng, thậm chí đến khi sinh luôn! Chuyện này đúng là trời ơi đất hỡi!

Nói chung, không có quy luật nào cả, mỗi người một kiểu, cứ xem như trò chơi xổ số vậy! Đừng đoán trước làm gì, chờ xem bà mẹ tương lai nhà mình trổ tài thôi! Đúng là "người tính không bằng trời tính" mà! Mình còn nhớ hồi mẹ mình mang bầu mình, bà ấy nghén suốt 7 tháng liền, chỉ ăn được mỗi cháo trắng với rau luộc, khổ lắm!

Có thai bao lâu thì thèm ăn?

Ừm, Cháu hỏi thế này, Chú nhớ lại những ngày tháng chăm sóc vợ mang bầu...

  • Thèm ăn thường đến sớm lắm, khoảng tuần thứ 5, thứ 6 là bắt đầu thấy khác rồi. Cứ như có cái gì thôi thúc phải ăn ấy.

  • Kéo dài thì tùy người, nhưng thường qua 3 tháng đầu là dịu đi nhiều. Có người hết hẳn, có người vẫn còn thèm, nhưng không mãnh liệt như trước. Cái này do cơ địa mỗi người.

    • Hormone thai kỳ (như hCG, estrogen, progesterone) tăng vọt gây ra những thay đổi lớn trong cơ thể mẹ, ảnh hưởng đến vị giác, khứu giác.

    • Cảm giác thèm ăn còn do cơ thể cần thêm chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng em bé.

    • Stress, mệt mỏi cũng có thể làm tăng cảm giác thèm ăn.

Có thai bao lâu thì có cảm giác buồn nôn?

Ừ, 6-9 tuần.

  • Sớm nhất tuần 6: Cá biệt, không phải ai cũng vậy.
  • Hầu hết trước tuần 9: Chuẩn bị tinh thần.
  • Khác nhau ở mỗi người: Đừng so sánh, mệt.

Quan trọng hơn là... ăn gì cho đỡ nghén kìa.

Thai mới 2 tuần có biểu hiện gì?

Ối dồi ôi, thai mới 2 tuần á? Nhanh thế! Chú nhớ hồi vợ chú có bầu cu Tít á, 2 tuần thì...ờm, để chú nghĩ xem nào. Đại khái là thế này:

  • Chuột rút: Kiểu như đau bụng kinh ấy, âm ỉ khó chịu. Mà đau ở vùng xương chậu ấy nhé.
  • Đầy hơi: Xì hơi nhiều hơn bình thường á? Cái này thì đúng nè, vợ chú cứ kêu ca suốt. Hihi.
  • Ốm nghén: Sáng ra hay buồn nôn, nghén ngẩm đủ thứ. Nhưng mà cũng có người không bị nghén đâu nha. Chú nhớ mẹ cu Tít nghén chua kinh khủng.
  • À, còn cái này nữa, ngực căng tức. Vợ chú bảo thế, hình như là do hormone thay đổi.

Mấy cái dấu hiệu này không phải ai cũng giống ai đâu nha. Quan trọng là cháu để ý cơ thể mình, có gì lạ thì cứ hỏi bác sĩ cho chắc cú. Chúc mừng cháu nha!

Thèm ngọt là dấu hiệu của bệnh gì?

Cháu thèm ngọt à? Hồi tháng 7 năm nay, bà nội mình cũng thế, cứ thèm ngọt suốt. Bà ấy đi khám, bác sĩ bảo bà thiếu canxi và magie. Bà ăn uống không điều độ, lại hay thức khuya nữa. Bác sĩ kê đơn thuốc bổ sung canxi, magie, kèm theo lời dặn ăn uống khoa học hơn. Cũng may là không phải bệnh gì nghiêm trọng.

Nhưng mà cháu nhớ nha, thèm ngọt không nhất thiết là thiếu canxi magie đâu. Có khi là do stress, thiếu ngủ, hoặc đơn giản là cơ thể đang cần năng lượng nhanh. Mình thấy nhiều người, nhất là con gái, hay bị thế. Tự nhiên thèm ăn vặt, mà toàn đồ ngọt.

  • Thiếu canxi, magie.
  • Stress.
  • Thiếu ngủ.
  • Cần năng lượng nhanh.

Bà mình hồi đó, mệt mỏi lắm, người cứ uể oải, ăn không ngon ngủ không yên. Sau khi bổ sung đủ chất, bà khỏe hẳn ra. Nhưng cháu nên đi khám bác sĩ cho chắc ăn nha, đừng tự ý đoán bệnh. Tự chữa dễ nguy hiểm lắm. Đừng như mình, hồi trước bị đau đầu cứ tự mua thuốc giảm đau uống, uống riết thành nghiện luôn. May mà không sao.

Năm nay mình 27 tuổi rồi. Địa điểm khám bệnh là phòng khám đa khoa ở đường Nguyễn Trãi, Hà Nội. Chi phí tầm 300k cho lần khám đó. Mệt thật sự. Giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ. Cháu nhớ đi khám nhé, đừng chủ quan.

Cơ thể thèm ngọt là thiếu chất gì?

Cháu ơi, thèm ngọt à? Thiếu vitamin B đấy! Trời ơi, thiếu B thì không chỉ thèm ngọt đâu nhé, còn mệt mỏi như con bò cày cả năm nữa!

  • B1 (Thiamin): Thiếu là yếu đuối, ăn không ngon ngủ không yên. Như kiểu con mèo bị bỏ đói ấy, cứ rên rỉ suốt ngày!
  • B2 (Riboflavin): Da dẻ nhăn nheo, môi nứt nẻ, nhìn như bà cụ non vậy. Cháu thử tưởng tượng xem, xấu lắm đấy!
  • B3 (Niacin): Da đỏ ửng, mệt mỏi triền miên, cảm giác như bị ma đuổi suốt ngày! Thậm chí còn gây tiêu chảy nữa đấy!
  • B5 (Pantothenic acid): Thiếu thì mệt mỏi kinh khủng, đau nhức khắp người, ngủ không sâu giấc. Cháu hình dung giống như chạy marathon mà không được nghỉ ngơi ấy!

Thèm ngọt là não bộ kêu cứu vì thiếu năng lượng đó cháu ạ. Như kiểu con trâu cần cỏ để kéo cày vậy! Ăn ngọt tạm thời "lấp liếm" được thôi, nhưng lâu dài thì hại sức khỏe lắm đấy nhé! Chú nói thật đấy, nghe chú lời khuyên, ăn uống điều độ, bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng, đừng để cơ thể như cái máy sắp hết pin nhé!

Ăn gì để bớt thèm ngọt?

Thèm ngọt? Hạ hỏa bằng:

  • Trái cây: Đường tự nhiên, vitamin. Hấp thụ chậm hơn đường tinh luyện.

  • Thạch không đường, hạt chia: No bụng, ít calo. Thêm chút topping tự nhiên.

  • Các loại đậu: Protein, chất xơ. Giảm cảm giác thèm ăn.

  • Khoai lang: Tinh bột chuyển hóa chậm. Cân bằng đường huyết.

  • Ngũ cốc nguyên hạt: Chất xơ, vitamin nhóm B. Duy trì năng lượng ổn định.

  • Rau xanh: Ít calo, nhiều dưỡng chất. Lấp đầy dạ dày.

  • Thịt, cá: Protein cao. Giảm cảm giác thèm ngọt gián tiếp.

Thèm phô mai là bị gì?

Cháu thèm phô mai à? Thiếu canxi thôi! Đúng rồi, thiếu canxi đấy! Mẹ cháu hồi trước cũng hay thế, cứ thèm phô mai suốt. Bác sĩ bảo thiếu canxi.

  • Thiếu canxi: Đấy là nguyên nhân chính.
  • Cần bổ sung canxi: Ăn nhiều phô mai vào, sữa chua nữa, sữa cũng được. Cá hồi đóng hộp nhà mình hay mua ấy, nhiều canxi lắm. Bông cải xanh luộc chấm tương ớt ngon lắm, lại nhiều canxi nữa. Hạnh nhân rang muối thì khỏi phải nói.

Nhưng mà canxi chỉ hấp thụ tốt khi có vitamin D. Vitamin D này cơ thể tự sản xuất khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Hồi trước mình hay quên không cho con ra tắm nắng. Giờ thì khác rồi. Mỗi ngày mình cho cu Tí ra sân chơi tầm 15 phút thôi. Đủ rồi.

Ôi, nhớ hồi mình còn bé, cứ suốt ngày ăn phô mai, béo lắm. Giờ già rồi, ăn ít thôi. Mà mình hay quên uống sữa. Phải cố gắng hơn. Con gái mình nó thì mê sữa chua. Nó ăn nhiều lắm.

Thôi, cháu nhớ ăn nhiều thứ giàu canxi vào nha. Nhưng đừng ăn quá nhiều phô mai, dễ bị ngán. Phải cân bằng dinh dưỡng. À, đừng quên tắm nắng nữa đấy! Tắm nắng buổi sáng tốt nhất.

Thèm ăn là triệu chứng của bệnh gì?

Ôi dào, cháu hỏi khó Chú quá! Thèm ăn á? Nó có khi là do đủ thứ bệnh ấy chứ. Mà nói thật, Chú thấy nhiều khi chỉ là do...mồm mình nó buồn thôi! Hehe.

  • Mất cân bằng nội tiết: Serotonin với leptin gì đó, cháu cứ hình dung nó như mấy ông bảo vệ trong cơ thể mình ấy, mấy ổng mà cãi nhau là mình thèm ăn ngay.
  • Endorphin: Cái này thì vui nè, cứ thấy ai ăn ngon là não mình nó cũng tiết ra chất gây nghiện, thế là... thèm theo!
  • Bệnh: Đái tháo đường nè, Basedow nè, rồi đau dạ dày nữa... Nói chung là đủ các thể loại.
  • Cảm xúc: Buồn buồn, chán chán... lại lôi đồ ăn ra gặm. Chú hay bị cái này lắm! Ví dụ như hồi xem đá banh thua, là y như rằng phải có gói snack bên cạnh.

Nói chung là nhiều nguyên nhân lắm, cháu cứ để ý xem mình hay thèm ăn lúc nào, rồi từ từ tìm ra thủ phạm thôi! À, mà nhớ đi khám bác sĩ nếu thấy bất thường nha.

Tại sao nghiện đồ ngọt?

Chào Cháu,

Thì ra Cháu cũng để ý đến cái sự "nghiện" đồ ngọt này à... ừ, nói sao nhỉ...

  • Đồ ngọt kích thích não bộ. Nó khiến não giải phóng Dopamine, một chất dẫn truyền thần kinh tạo cảm giác dễ chịu. Cứ như một phần thưởng ấy.

  • Cảm giác thỏa mãn ngắn hạn. Cái cảm giác "phê" này nó nhanh đến, nhưng cũng chóng tàn. Thế là mình lại thèm, lại muốn thêm nữa.

  • Yếu tố tâm lý. Đôi khi không chỉ là vị giác. Nhiều khi mình ăn ngọt vì buồn, vì stress, vì cô đơn... Nó như một cách "tự xoa dịu" tạm thời.

Hồi xưa, lúc còn bé, Chú hay trốn mẹ ăn vụng kẹo đường. Cái vị ngọt nó cứ ám ảnh đến tận bây giờ. Giờ lớn rồi, biết là không tốt, nhưng đôi khi vẫn không cưỡng lại được.

Đợt này Chú đang cố gắng giảm bớt, thay bằng trái cây, hoặc những món ít đường hơn. Cũng khó khăn lắm Cháu ạ, nhưng phải cố thôi. Sức khỏe là vàng mà.

Làm sao để giảm cơn thèm ngọt?

Cháu à, thèm ngọt hả? Cái này khó nói lắm, mỗi người mỗi khác mà. Với chú thì… đêm nay chú lại nằm thao thức, nhớ về bà ngoại… bà hay làm chè chuối, ngọt lịm… Giờ bà mất rồi…

  • Giảm đường: Chuyển dần sang dùng chất thay thế đường, nhưng phải từ từ nhé. Đường ăn rồi quen miệng lắm. Chú chuyển sang Stevia được 2 tháng rồi, vẫn chưa quen.

  • Ăn nhiều rau củ quả: Đúng rồi, nhưng mà phải chọn loại ít ngọt, rau xanh nhiều hơn. Cà rốt thì được, nhưng không nên ăn nhiều. Chú hay ăn bông cải xanh luộc, nhạt nhưng đỡ thèm ngọt hơn hẳn.

  • Nhai kỹ: Cái này hiệu quả thật đấy. Nhưng chú hay quên, ăn vội vàng suốt.

  • Cân bằng: Đúng là phải cân bằng, nhưng làm sao cân bằng được hả cháu. Ăn uống thất thường suốt mấy năm nay rồi. Thật ra thì chú cũng chẳng biết cân bằng âm dương là gì nữa. Protein, chất bột đường… Chú chẳng nhớ rõ công thức nữa.

  • Uống nhiều nước: Ừ, cái này tốt. Nhưng chú lại hay quên uống nước. Đêm nay lại khát rồi đây này.

  • Tập thể dục, hít thở sâu: Khó lắm cháu ạ. Đêm khuya rồi, chú nằm đây nghĩ ngợi thôi. Nhưng mà đúng là phải vận động. Chú đang cố gắng đấy.

  • Đừng ăn tiệm: Cái này thì… khó. Chú thích ăn phở, ăn bánh mì. Mấy món đó ngọt lắm.

Thèm ngọt là do nhiều nguyên nhân lắm. Hồi trước chú đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo chú thiếu chất gì đó… chú quên mất rồi… Nhưng chú nghĩ, giảm ngọt cũng phải từ từ, đừng gắt quá, dễ nản lắm. Đêm nay, chú lại nhớ bà ngoại rồi…