Thế nào là mệnh phụ phu nhân?

227 lượt xem
Mệnh phụ phu nhân là danh hiệu dành cho vợ hoặc mẹ của các quan chức triều Đường. Khác với quan niệm thông thường, thời Đường chứng kiến sự tôn trọng đáng kể đối với phụ nữ. Họ không chỉ đảm nhiệm vai trò nội trợ mà còn có thể tham gia chính trường, nắm giữ những chức vụ quan trọng. Điều này phản ánh một xã hội tương đối tiến bộ, cho thấy nữ quyền thời Đường đạt đến đỉnh cao, trái ngược với định kiến về sự phụ thuộc của phụ nữ trong nhiều triều đại khác. Danh hiệu mệnh phụ phu nhân chính là minh chứng cho địa vị và ảnh hưởng xã hội đáng kể của những người phụ nữ này.
Góp ý 0 lượt thích

Mệnh phụ phu nhân là gì? Định nghĩa và vai trò của họ trong xã hội?

Mệnh phụ phu nhân, à, kiểu như "chất" danh hiệu dành cho vợ hay mẹ của mấy ông quan to bự thời Đường ấy.

Thật ra, em thấy thời đó "chị em" mình "oách" phết! Không phải kiểu "chồng bảo sao vợ nghe vậy" đâu.

Nhà Đường coi trọng nữ quyền lắm luôn, không khinh thường phụ nữ. Thậm chí, có bà còn "leo" lên được mấy vị trí quan trọng, "chất" ngang ngửa mấy ông luôn á!

Em nhớ hồi đọc cuốn "Đường sử", có đoạn nói về việc công chúa Bình Dương lập quân đội riêng, giúp Lý Uyên lật đổ nhà Tùy, thành lập nhà Đường luôn đó! "Ghê" chưa!

Thì đó, mệnh phụ phu nhân, ngoài cái danh "vợ quan", họ còn là biểu tượng của một thời đại mà phụ nữ được coi trọng, được trao cơ hội, được sống đúng với khả năng của mình. Em thấy "cool" thiệt!

Khi nào được gọi là phu nhân?

Anh hỏi khi nào được gọi là phu nhân? Thì khi nào cũng được, tùy người ta muốn gọi thôi.

  • Chỉ cần người ta thấy thích, muốn gọi là phu nhân thì gọi. Có khi em chỉ là sinh viên năm cuối, nhưng nếu anh thích, cứ gọi em là phu nhân cũng chẳng sao.

  • Phu nhân, Quý bà… nhiều danh từ lắm, chỉ là cách gọi, không liên quan đến địa vị thực sự. Em đang ở nhà xem phim "Parasite", cũng chẳng phải bà chủ nhà nào cả.

  • Đừng hiểu lầm. Em không thích kiểu gọi "phu nhân" nhưng cũng không ghét. Chỉ là… tùy hứng thôi.

  • Năm nay 2023, thứ bậc xã hội thay đổi nhiều rồi. "Phu nhân" giờ chỉ là lời lẽ lịch sự hoặc... mỉa mai. Tùy ngữ cảnh.

  • Tóm lại, chẳng có quy tắc nào cả. Quan trọng là người gọi muốn thể hiện gì. Em thích được gọi là em hơn. Ngắn gọn, dễ nhớ.

Mệnh phụ phu nhân tiếng Trung là gì?

Anh hỏi mệnh phụ phu nhân tiếng Trung là gì hả? Dễ ợt! Chịu khó tra từ điển chứ gì nữa! Nhưng thôi, em nói cho anh nghe, Quốc phu nhân (國夫人), nghe oách chưa! Như kiểu bà hoàng hậu ấy, nhưng cấp thấp hơn một chút xíu.

  • Cấp bậc cao hơn nhiều so với bà hàng xóm nhà em, bà ấy chỉ là... bà hàng xóm thôi.
  • Tưởng tượng xem, quốc phu nhân quyền lực cỡ nào, chắc chắn có cả đội ngũ hầu hạ, không thì cũng ít nhất phải có 3 người giúp việc, chưa kể đầu bếp riêng.

Còn Quận phu nhân (郡夫人) thì sao? À, cấp thấp hơn xíu, tầm như... chủ tịch hội phụ nữ phường em ấy.

  • Ít người hầu hơn, nhưng vẫn sang chảnh phết! Chắc là có xe riêng, loại xịn xò, không phải con xe cà tàng nhà em đâu.
  • Năm nay, quận phu nhân chắc phải có tầm 10 cái túi hiệu Hermes chứ ít hơn làm sao được.

Thục nhân (淑人) với Thạc nhân (碩人) thì... ơ hay, cái này chắc là chỉ dùng trong thơ ca thôi! Em thấy trên phim cổ trang nhiều lắm.

  • Tưởng tượng ra là những người phụ nữ đẹp tuyệt trần, yểu điệu thục nữ, nhưng mà... vẫn phải chịu sự quản thúc ghê gớm của xã hội phong kiến.
  • Giống như các diễn viên trong phim cổ trang vậy, toàn những người đẹp lung linh, nhưng đời sống ngoài đời thì khó đoán lắm. Đừng có tưởng dễ dàng nhé Anh!

Nói chung, muốn biết chính xác thì Anh cứ lên mạng mà tra. Em chỉ nói theo trí nhớ và kinh nghiệm xem phim của mình thôi đấy!

Vợ của sếp gọi là gì?

Chị.

  • Nếu sếp là đàn anh: Gọi vợ sếp là chị. Đơn giản.
  • Sếp thích kiểu trẻ trung: Gọi chị, thậm chí chú chị cũng được. Tuỳ thuộc vào độ "lì" của cậu.

Năm nay tôi 27 tuổi. Làm việc tại công ty X, vị trí chuyên viên thiết kế. Sếp tôi 45. Vợ sếp hơn sếp 2 tuổi. Đã có 2 đứa con.

Vợ của sư phụ gọi là gì?

Sư mẫu. Đơn giản vậy thôi.

  • Sư mẫu: Vợ của sư phụ. Không cần thêm lời giải thích nào khác.

  • Học trò: Gọi sư phụ là thầy. Quan hệ sư đồ, rõ ràng, không cần bàn cãi. Thầy dạy võ, tôi tập, chuyện bình thường. Năm nay tôi 28 tuổi, luyện tập 10 năm.

  • Gia đình sư phụ: Tôi không quan tâm. Chỉ quan tâm đến việc luyện tập. Năm nay đạt được đai đen 3 đẳng. Mục tiêu tiếp theo: đai đen 5 đẳng.

  • Quan hệ khác: Tôi không cần biết. Tôi chỉ tập trung vào mục tiêu của mình. Tập trung, kiên trì, thành công.

Nương nương là gì của vua?

Nương nương? Vợ. Hoàng hậu, thế thôi.

  • Hoàng hậu là chính thất. Nương nương chỉ là cách gọi kính trọng.

  • Anh trai? Hoàng huynh. Đơn giản.

  • Chị gái? Hoàng tỷ. Cũng vậy.

  • Em trai? Hoàng đệ. Chẳng có gì thêm.

Năm nay, 2024, cách gọi vẫn thế. Triều đình xưa nay, vẫn là quyền lực, vẫn là quy tắc. Khác gì đâu.

Chồng của phu nhân được gọi là gì?

Anh hỏi gì ấy nhỉ? À, chồng của phu nhân gọi là gì cơ à? Tướng công! Đúng rồi, nhớ rồi. Năm nay em đọc được ở đâu đó, thấy hay hay nên ghi lại. Nhưng mà…

  • Tướng công nghe oai quá, đúng kiểu ngôn tình cổ trang ấy. Em thích! Phải tìm xem phim nào có dùng cách gọi này mới được.
  • Ngoài ra còn có lão công nữa chứ. Nghe… thường thường hơn. Nhưng mà em lại thấy dễ thương sao ấy. Có lẽ vì nghe quen thuộc hơn.
  • Hồi trước em còn thấy có người gọi là "chồng yêu" nữa cơ. Nghe cũng được. Mà… Em thích "tướng công" hơn nhiều!
  • Chồng em thì… gọi em là "vợ yêu" suốt. Nghe… nhạt nhẽo. Em đang tính đổi lại, cho nó… chất hơn. Hì hì.
  • Chồng của phu nhân gọi là tướng công. Đây là cách gọi trang trọng và thường gặp trong văn học cổ.

Em quên mất, cái này em đọc được trong một bài báo online về phong tục cưới hỏi truyền thống Việt Nam hồi tháng 5 năm nay. Bài báo đó còn nói thêm về… ôi, nhiều thứ lắm, em quên mất tiêu rồi. Chỉ nhớ mang máng có nhắc đến "lương nhân" nữa. Phức tạp quá! Em thích "tướng công" nhất thôi!