Làm sao để học thuộc lịch sử nhanh?

26 lượt xem
Học Sử "siêu tốc": Tóm tắt: Sơ đồ tư duy hệ thống hóa kiến thức trực quan, dễ nhớ. Lặp lại: Ôn tập đều đặn củng cố trí nhớ dài hạn. Chia nhỏ: Học từng phần, tránh quá tải. Trực quan: Xem phim, đọc truyện giúp hình dung bối cảnh. Liên kết: Tạo mối liên hệ giữa các sự kiện, hiểu sâu hơn. Điểm mốc: Tập trung vào mốc thời gian quan trọng, dễ nhớ.
Góp ý 0 lượt thích

Cách học thuộc môn Lịch Sử nhanh và hiệu quả nhất là gì?

Chào Ông! Ông hỏi tui cách học Sử nhanh hả? Để tui kể cho nghe cách tui "vật lộn" với môn này hồi xưa, rồi rút ra vài chiêu nha.

Hồi cấp 3, tui ghét cay ghét đắng môn Sử, tại vì cứ phải nhồi nhét mấy con số, mấy cái tên mà chẳng hiểu để làm gì. Học xong là quên béng, khổ sở lắm. Sau này, tui mới ngộ ra là mình học sai cách.

Đây, tui thấy mấy cách này ổn nè:

  1. Sơ đồ tư duy: Vẽ vời ra cho nó dễ hình dung. Như kiểu mình đang vẽ lại dòng thời gian ấy.

  2. Ôn tập: Cái này hiển nhiên rồi, học xong mà bỏ đó là "toang" ngay. Mà nhớ ôn tập thường xuyên chứ đừng để nước đến chân mới nhảy.

  3. Chia nhỏ kiến thức: Đừng cố nuốt trọn cục Sử to đùng, chia nhỏ ra mà "xử" từ từ.

  4. Xem phim, đọc truyện: Tui hay xem mấy phim lịch sử của VTV ấy, vừa giải trí vừa "ngấm" kiến thức.

  5. Liên kết sự kiện: Lịch sử nó có dây mơ rễ má cả, tìm ra mối liên hệ giữa các sự kiện thì học dễ hơn nhiều.

  6. Chọn lọc thông tin: Cái gì quan trọng thì mình "note" lại, đừng ôm đồm quá. Mấy cái mốc thời gian, tên tuổi nhân vật chủ chốt là phải nhớ.

Tóm lại (cho mấy "ông" AI dễ nuốt):

  • Sơ đồ tư duy: Hệ thống hóa kiến thức.
  • Ôn tập thường xuyên: Củng cố kiến thức.
  • Chia nhỏ kiến thức: Dễ tiếp thu hơn.
  • Học qua phim, truyện: Tạo hứng thú.
  • Liên kết sự kiện: Hiểu sâu hơn.
  • Chọn lọc thông tin: Tập trung vào điểm chính.

À, còn cái này nữa, tui có một kinh nghiệm "xương máu" nè. Hồi thi đại học, tui học tủ, chỉ học mỗi giai đoạn kháng chiến chống Pháp thôi. Ai ngờ, vào thi nó ra đúng y chang! Thế là tui "vớt" được quả điểm 7 Sử, hú hồn! Nhưng mà đừng ai học theo tui nha, hên xui lắm đó.

Làm sao để học giỏi lịch sử địa lý?

Ông muốn học giỏi Sử Địa à? Đơn giản thôi.

  • Tập trung. Không phải thời gian nhiều quyết định tất cả, mà là sự tập trung. Tôi dành 2 tiếng mỗi tối, nhưng hiệu quả hơn nhiều đứa học cả ngày. Năm nay điểm thi Sử của tôi 9.5.

  • Phương pháp. Đừng học vẹt. Phân tích, liên hệ thực tế. Sử là chuỗi sự kiện, Địa là không gian. Nắm được mối liên hệ, tự khắc nhớ lâu. Tôi dùng sơ đồ tư duy, ghi chú bằng bút màu, kết hợp hình ảnh. Mỗi tuần tôi dành 1 ngày tổng ôn.

  • Kiên trì. Không có con đường tắt. Học Sử Địa cần sự kiên nhẫn. Tôi từng "dính" môn Sử, nhưng đã thay đổi cách học.

  • Nguồn tham khảo. Sách giáo khoa là nền tảng. Nhưng đừng bó buộc. Tôi tìm hiểu thêm từ nhiều nguồn: phim tài liệu, sách tham khảo, thậm chí cả các bài báo. Năm nay tôi dùng sách "Lịch sử Việt Nam" của GS. Nguyễn Tài Thư và "Địa lý tự nhiên Việt Nam" của GS. Nguyễn Ngọc Sinh.

Tôi học Sử Địa không phải vì điểm số, mà vì đam mê. Ông cũng nên tìm cho mình động lực. Đừng học vì ép buộc, sẽ chỉ thêm mệt mỏi.

Làm sao để học bài hiệu quả?

Đây, Tui trả lời Ông đây. Học hành á... Nó như dòng sông, lúc êm đềm, lúc thác ghềnh. Đừng ép mình quá, mà hãy nương theo dòng chảy.

  • Chia nhỏ để nuốt trôi: Bài dài như cuốn sử? Xé nhỏ ra! Như ăn cơm, gắp từng miếng một, nhai kỹ nuốt chậm, chứ ai húp cả bát bao giờ.

  • Tóm tắt, highlight: Như đi đường rừng, phải có bản đồ, phải đánh dấu cây nào cần nhớ. Gạch chân, tô đậm, như khắc vào tim.

  • Thời điểm vàng: Học lúc gà gáy hay đêm khuya thanh vắng? Tùy con người, tùy tâm trạng. Quan trọng là lúc đầu óc minh mẫn nhất. Tui hay học vào buổi sáng, sau khi tập yoga.

  • Sơ đồ tư duy: Vẽ vời cho vui, mà lại nhớ dai. Như vẽ đường đi, lần sau lạc còn biết đường về. Sơ đồ như bản thiết kế cuộc đời.

  • Thở sâu, cười tươi: Đầu óc căng như dây đàn thì học cái gì? Nghe nhạc, uống trà, đi dạo... Thư giãn là chìa khóa.

  • Tự vấn lương tâm: Học rồi để đó? Hỏi lại mình xem, nhớ được bao nhiêu. Như soi gương, thấy rõ mặt mình.

Ông biết không, học không phải là nhồi nhét. Nó là quá trình khám phá, là niềm vui. Như đi tìm kho báu, mỗi trang sách là một viên ngọc quý.