Em cần làm gì để góp phần giữ gìn cảnh quan thiên nhiên địa phương?

188 lượt xem
Để giữ gìn cảnh quan thiên nhiên, bạn có thể thực hiện các hành động nhỏ nhưng ý nghĩa: Sử dụng sản phẩm thân thiện môi trường, hạn chế đồ nhựa dùng một lần. Tiết kiệm điện, nước, tắt thiết bị khi không cần thiết. Giữ gìn vệ sinh chung, bỏ rác đúng nơi quy định. Ưu tiên đi bộ, xe đạp hoặc phương tiện công cộng. Tích cực trồng cây xanh, góp phần tạo không gian xanh mát. Cuối cùng, hãy nói không với các hoạt động gây ô nhiễm môi trường như thả bóng bay, đèn lồng. Mỗi hành động nhỏ của bạn đều góp phần bảo vệ thiên nhiên tươi đẹp.
Góp ý 0 lượt thích

Làm sao để em góp phần giữ gìn cảnh quan thiên nhiên địa phương?

Qua hỏi làm sao giữ gìn cảnh quan thiên nhiên? Dễ ợt! Mình thấy trồng cây là hiệu quả nhất. Nhớ hồi hè năm ngoái, mình tham gia phong trào trồng cây xanh ở công viên gần nhà, mỗi cây tầm 50k, mà thấy vui lắm! Xanh mướt cả một vùng luôn.

Hạn chế rác thải nhựa nữa. Mình chuyển sang dùng chai thủy tinh rồi, đắt hơn chút nhưng bền hơn, ít ra đỡ gây ô nhiễm. Như cái chai nước mía mình hay mua ở quán góc phố, giá 20k, mà dùng được cả tuần.

Còn nữa, đi bộ hoặc đạp xe nhiều hơn. Không phải cứ xe máy mới tiện, thỉnh thoảng mình đạp xe đi làm, khoảng 5km, mất tầm 20 phút, vừa tốt cho sức khỏe vừa giảm ô nhiễm. Tự thấy mình “cool” hơn hẳn.

Điện nước thì tắt khi không dùng, cái này ai cũng biết rồi. Nhưng mà, mình thấy nhiều người vẫn quên, thôi thì cứ nhắc nhở nhau thôi. Rồi vứt rác đúng chỗ, đừng xả rác bừa bãi. Đơn giản mà hiệu quả.

Bảo vệ môi trường là trách nhiệm chung, mình làm được phần nào hay phần đó thôi. Không cần làm quá nhiều, quan trọng là thường xuyên và kiên trì. Cứ mỗi việc nhỏ, nhưng góp thành công lớn.

Tóm tắt: Trồng cây, hạn chế rác thải nhựa, sử dụng phương tiện công cộng, tiết kiệm điện nước, vứt rác đúng nơi quy định.

Tại sao chúng ta phải bảo vệ cảnh quan thiên nhiên?

Qua hỏi tại sao phải bảo vệ cảnh quan thiên nhiên? Bậu trả lời: Vì sự sống.

  • Sự đa dạng sinh học: Thực vật, động vật, vi sinh vật... tất cả liên kết. Phá hủy một mắt xích, toàn hệ thống chao đảo. Năm ngoái, khu rừng sau nhà tao bị đốn, giờ chim chóc thưa thớt hẳn.
  • Nguồn tài nguyên: Nước sạch, không khí trong lành, khoáng sản... Cái gì cũng lấy từ thiên nhiên. Đừng nghĩ cứ khai thác mãi là có. Tao từng chứng kiến mỏ đá ở quê bị cạn kiệt. Khổ lắm.
  • Cân bằng sinh thái: Mất cân bằng là thảm họa. Lũ lụt, hạn hán, dịch bệnh... đều là hậu quả. Tao nhớ năm 2010, trận lũ quét ở Lào Cai kinh khủng.

Bảo vệ thiên nhiên không phải vì đạo đức, mà vì sự sống còn. Tự cứu mình thôi. Đừng chờ đến khi mất rồi mới hối hận.

Tại sao chúng ta cần phải bảo vệ tài nguyên thiên nhiên?

Bậu hỏi Qua sao? Vì sao ta phải giữ gìn nguồn sống của đất trời?

  • Vì đó là máu thịt của ta. Không có đất, ta nương náu vào đâu? Không có nước, ta uống gì để sống? Không có không khí, ta thở bằng chi? Mọi thứ đều từ đó mà ra, nuôi dưỡng ta từ thuở lọt lòng.

  • Nó còn là cội nguồn của văn hóa, của những điều đẹp đẽ nhất. Qua nhớ, ngày bé Qua thường theo bà ra đồng. Hương lúa chín vàng, tiếng chim hót líu lo. Tất cả đã tạo nên những ký ức ngọt ngào, in sâu vào tim Qua. Mất đi thiên nhiên, chẳng khác nào đánh mất đi linh hồn.

  • Mà còn vì tương lai. Bậu có muốn con cháu chúng ta phải sống trong một thế giới ô nhiễm, cằn cỗi không? Bảo vệ thiên nhiên là bảo vệ cho cả những thế hệ sau, để chúng cũng được hưởng những điều tươi đẹp mà ta đang có.

Qua vẫn nhớ ngày xưa, dòng sông trước nhà trong veo đến nỗi nhìn thấy cả đàn cá tung tăng bơi lội. Giờ thì... Bậu hiểu ý Qua rồi chứ? Giữ gìn không phải chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả những người đến sau.

Tại sao cần sử dụng hợp lí tài nguyên thiên nhiên?

Qua thấy đó, tài nguyên... ủa mà Bậu hỏi chi ta? À, hợp lý hén?

  • Không phải cái gì cũng có hoài, kiểu như tiền của Qua, xài lố là hết veo, huhu. Mà đất đai chỗ nhà Ngoại ở Bến Tre cũng đang bị xâm nhập mặn kìa...Chắc tại biến đổi khí hậu? Mà kệ, xài tiết kiệm vẫn hơn.

  • Rồi sao nữa ta? À, nó suy giảm, kiểu như tóc Qua rụng quá trời sau đợt stress deadline vừa rồi nè. Tài nguyên cũng vậy, khai thác quá mức là đất đai bạc màu, rừng trơ trụi...mà khoan, nhớ hồi nhỏ Qua hay lượm củi khô trong rừng gần nhà Má Ba, giờ chắc hết rồi...

  • Mà khoan, xài hợp lý là sao ta? Chắc là không phung phí, rồi tái chế đồ cũ...Ủa mà, tui nhớ tui có cái áo khoác jean cũ, hay là đem đi vẽ vời lại cho nó cool ngầu ta? Để mai Qual ục tủ coi sao.

Vai trò của cảnh quan thiên nhiên như thế nào?

"Qua kể Bậu nghe nè, hồi Qua còn bé tí, cỡ 7-8 tuổi á, mỗi hè lại được về quê ngoại ở Vĩnh Long. Cái cảm giác bước chân xuống xe đò, hít hà cái mùi lúa chín, mùi đất phù sa nó đã gì đâu.

  • Nhà ngoại Qua sát con sông Tiền lắm.

  • Sáng nào Qua cũng lết xác ra ngồi ở mé sông, ngắm bình minh lên.

Chính cái cảnh sông nước mênh mông đó, với mấy rặng dừa nước xanh rì, đã nuôi dưỡng tâm hồn Qua đó Bậu. Qua nghĩ, cảnh quan thiên nhiên nó không chỉ đẹp mà còn giúp mình điều tiết khí hậu nữa. Hồi đó quê Qua mát rượi à, chứ giờ thì nóng thấy bà nội.

  • Qua nhớ bà ngoại hay nói, nhờ có cây cối mà mình mới có không khí mà thở đó.

Rồi Bậu biết không, mấy cái đình, chùa cổ ở quê Qua cũng nằm lọt thỏm giữa mấy hàng cây cổ thụ á. Bảo vệ cảnh quan thiên nhiên cũng là bảo tồn văn hóa, lịch sử đó chớ bộ. Giờ nghĩ lại thấy thương cái không khí thanh bình đó ghê."

Làm thế nào để nâng cao ý thức bảo vệ tài nguyên môi trường cho toàn dân?

Bậu hỏi khó Qua rồi! Nói thật, để "toàn dân" ý thức bảo vệ môi trường, khó như bắt cóc bỏ dĩa. Qua nghĩ, phải bắt đầu từ cái nhỏ nhất, thiết thực nhất, gần gũi nhất với họ thôi. Chứ nói lý thuyết suông ai mà nghe.

  • Giáo dục từ bé: Con nít bây giờ nó lanh lắm, dạy tụi nó phân loại rác, tiết kiệm điện nước ở nhà, tự nhiên lớn lên nó quen. Hồi nhỏ Qua hay bị má la vì xả rác bừa bãi đó chớ.
  • Làm gương: Mấy bác cán bộ mà còn xả rác, đốt rơm rạ thì ai tin? Quan trọng là hành động, lời nói phải đi đôi với việc làm. Chứ hô hào bảo vệ môi trường mà xe công vẫn xả khói đen sì thì ai phục.
  • Khen thưởng, xử phạt: Ai làm tốt thì khen, ai làm sai thì phạt. Phạt nặng vào mấy công ty xả thải, mấy người đốt rừng. Khen thì khen những người nhặt rác, trồng cây, tái chế đồ cũ.

Chuyện kể này, nhớ có lần Qua đi du lịch ở Đà Lạt, thấy mấy bạn trẻ nhặt rác trên đồi chè, thấy thương gì đâu. Xong rồi tự thấy xấu hổ vì mình còn xả rác bậy bạ. Từ đó Qua cố gắng hơn nhiều.

Còn về mấy biện pháp cụ thể, thì:

  • Hạn chế túi nilon: Đi chợ Qua toàn mang giỏ vải, ai đưa túi nilon là Qua từ chối liền.
  • Tái chế: Chai lọ, giấy báo, bìa carton... gom lại bán ve chai hết. Vừa có tiền lại vừa bảo vệ môi trường.
  • Năng lượng sạch: Nhà Qua giờ dùng điện mặt trời rồi đó, vừa tiết kiệm lại vừa thân thiện với môi trường. Lúc đầu tốn kém nhưng về lâu dài thì lợi lắm.
  • Trồng cây: Cái này thì khỏi nói, nhà Qua có cái sân nhỏ, trồng đủ các loại cây. Vừa có rau ăn, vừa có bóng mát, lại còn giúp không khí trong lành.
  • Vứt rác đúng nơi: Cái này là basic rồi, mà nhiều người vẫn còn ẩu tả lắm. Ra đường thấy ai vứt rác bừa bãi là Qua nhắc liền.
  • Tiết kiệm điện, nước: Tắt đèn khi không dùng, sửa ống nước bị rò rỉ... Mấy cái này nhỏ thôi nhưng góp gió thành bão.
  • Tiết kiệm giấy: In ấn hai mặt, tận dụng giấy nháp... Nghe có vẻ không đáng bao nhiêu nhưng nếu ai cũng làm thì sẽ tiết kiệm được rất nhiều cây xanh.

Qua nghĩ vậy đó. Quan trọng là phải kiên trì, từ từ thay đổi nhận thức của mọi người. Chứ không phải ngày một ngày hai mà được.

Tại sao phải sử dụng hợp lí và bảo vệ tài nguyên khoáng sản?

Bậu hỏi vì sao ư, Qua xin thưa...

  • Khoáng sản hữu hạn, như giọt sương tan nhanh trên lá.

    • Cứ ngỡ lòng đất bao la, nhưng thực ra khoáng sản chẳng phải vô tận. Cạn kiệt, chẳng còn gì cho con cháu mai sau.
  • Khai thác bừa bãi, lãng phí vô ngần.

    • Đào bới chẳng tiếc tay, bỏ lại ngổn ngang những hố sâu. "Vàng tặc" hoành hành, môi trường tan hoang, đất đai cằn cỗi.
  • Tận dụng chưa hết, xót xa thay!

    • Như ngọc thô chẳng mài dũa, phí hoài tiềm năng. Cần công nghệ, cần tâm huyết để khoáng sản phát huy hết công dụng.
  • Môi trường kêu than, ai thấu chăng?

    • Khói bụi mịt mù, sông hồ ô nhiễm, hệ sinh thái suy tàn. Đất mẹ đau đớn, gánh chịu bao nhiêu vết thương.
  • Phát triển bền vững, mục tiêu tối thượng.

    • Không thể "ăn xổi ở thì", phung phí của trời. Cần nhìn xa trông rộng, bảo tồn cho tương lai.

Bậu thấy đó, bảo vệ khoáng sản là bảo vệ chính mình, là trách nhiệm thiêng liêng với non sông gấm vóc.