Là học sinh em cần phải làm gì để giữ gìn và phát huy nét đẹp văn hóa, giáo dục truyền thống của dân tộc ta?

504 lượt xem
Để giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống, học sinh cần chủ động: Tham gia tích cực các lễ hội, trò chơi dân gian, trải nghiệm nét đẹp văn hoá địa phương. Tìm hiểu, thăm quan di tích lịch sử, thể hiện lòng biết ơn các anh hùng dân tộc. Nghiên cứu, học tập lịch sử, truyền thống dân tộc, truyền bá những giá trị tốt đẹp. Giữ gìn bản sắc văn hoá thông qua ngôn ngữ, trang phục, phong tục tập quán. Tôn trọng các giá trị đạo đức truyền thống, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Sự kế thừa và phát huy văn hoá là trách nhiệm của mỗi người, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh.
Góp ý 9 lượt thích

Học sinh cần làm gì để giữ gìn văn hóa, giáo dục dân tộc?

Bây nghĩ học sinh cần làm gì để giữ gìn văn hóa, giáo dục dân tộc á? Thật ra, không phải cứ làm theo khuôn khổ là được đâu. Ví dụ như hồi hè năm ngoái, mình về quê ngoại ở Ninh Bình, được bà dẫn đi xem hội Lim, náo nhiệt lắm, nhưng nhiều trò chơi dân gian trẻ con giờ chả biết chơi. Mình thấy cần phải hiểu, thật sự hiểu, không phải chỉ xem cho vui.

Đến thăm di tích lịch sử thì nên tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi đi, đừng chỉ chụp ảnh sống ảo. Năm ngoái mình đi đền Hùng, mất tận 300k tiền vé xe và ăn uống, nhưng vì không chuẩn bị trước nên chỉ biết ngắm nghía qua loa. Tiếc thật! Thăm quan phải có mục đích, phải học hỏi được điều gì đó mới ý nghĩa.

Còn chuyện "luôn đoàn kết"... thì cái này khó nói lắm. Đoàn kết kiểu gì? Đoàn kết giả tạo hay đoàn kết chân thành? Mình thấy nhiều trường hợp, nhóm bạn giả vờ thân thiết để cùng nhau làm bài tập, sau lại quay lưng với nhau, thật tệ. Quan trọng là sống thật, tôn trọng người khác. Đừng bắt buộc phải đoàn kết theo kiểu "đội nhóm". Đó là ý kiến riêng của mình nha.

Tóm lại: tham gia lễ hội, thăm di tích lịch sử, nhưng phải có sự hiểu biết và tìm tòi. Quan trọng nhất vẫn là sống có trách nhiệm, tôn trọng văn hoá, giáo dục dân tộc một cách chân thành.

Làm thế nào để giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của quê hương?

Nè bây, hỏi khó tao vãi! Để tao kể cho bây nghe cách tao thấy ổn áp để giữ gìn cái gốc gác quê mình nè:

  • Học hành chăm chỉ, lớn lên xây dựng quê hương giàu đẹp.

  • Chơi thân, giúp đỡ nhau như anh em một nhà.

  • Tham gia mấy cái hội làng nhiệt tình vào, đừng có ngại.

  • Chửi thẳng mặt đứa nào phá hoại truyền thống xàm xí.

À, nói thêm cái này nữa. Quê tao ở Hưng Yên, nổi tiếng nhãn lồng với cả bánh răng. Mấy năm trước, bọn trẻ con còn chả biết hát chèo là gì. May mà giờ có mấy lớp dạy miễn phí, cũng đông vui phết.

Quan trọng là mình thấy vui vẻ, tự hào về nơi mình sinh ra thôi, đúng không bây?

Chúng ta cần làm gì để giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc?

Mày hỏi khó tao đấy.

  • Giữ gốc rễ:

    • Giáo dục không phải nhồi nhét.
    • Truyền thông đừng sáo rỗng.
    • Di sản không phải để trưng bày.
  • Khai thác

    • Nghiên cứu là tìm cái mới trong cái cũ.
    • Lễ hội là sống chứ không phải diễn.
    • Giao lưu để học, đừng để mất.
  • Kiến tạo

    • Sáng tạo trên nền tảng truyền thống.
    • Xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh.
    • Bản sắc là cái còn lại khi mọi thứ đã mất.

Bản sắc? Là cái tao khác mày. Là cái làng tao khác làng mày. Là cái mình giữ khi bị đồng hóa.

Em cần làm gì để giữ gìn và phát triển văn hóa dân tộc?

Tao trả lời Bây:

Giữ gìn & phát triển văn hóa dân tộc? Làm sao nữa? Chẳng lẽ mày nghĩ việc này dễ ư? Cần hành động cụ thể, mạnh mẽ!

  • Bảo tồn di sản: Không phải hô hào suông. Phải có chính sách bài bản. Năm nay, ngân sách chi cho việc này ở quê tao - Ninh Bình - là 15 tỷ đồng, chủ yếu phục hồi các di tích lịch sử. Tiền nhiều nhưng hiệu quả…còn phải xem.
  • Truyền thông hiệu quả: Không phải cứ lên mạng xã hội là được. Phải có chiến lược truyền thông bài bản, nhắm đúng đối tượng. Ví dụ, phát triển các chương trình truyền hình, phim ảnh về văn hóa dân tộc chất lượng cao. Đừng làm những thứ nhạt nhẽo.
  • Giáo dục: Đừng chỉ dạy lý thuyết suông. Phải đưa văn hóa vào thực tiễn cuộc sống. Tích hợp vào chương trình học, tổ chức các hoạt động ngoại khóa thực tế. Năm nay trường tao có thêm buổi học múa rối nước, thấy cũng hay đấy.
  • Hỗ trợ nghệ nhân: Đừng để các nghệ nhân tài năng bị lãng quên. Cần có chính sách hỗ trợ tài chính, đào tạo, tạo điều kiện để họ truyền nghề. Tao biết một cụ già ở Huế giỏi làm tranh Đông Hồ, nhưng người ta chẳng thèm quan tâm.

Bản sắc văn hóa dân tộc? Cái đó…hơi trừu tượng. Nhưng hiểu đơn giản là:

  • Ngôn ngữ: Tiếng Việt. Phải giữ gìn sự trong sáng của nó.
  • Phong tục tập quán: Những nét đẹp văn hóa truyền thống. Lễ hội, tín ngưỡng,… Cái này đang bị mai một dần.
  • Tư tưởng: Lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, sự cần cù, sáng tạo. Cái này thì đang bị thử thách ghê gớm.

Thúc đẩy nghiên cứu: Đừng chỉ dựa vào những nghiên cứu cũ kỹ. Cần có những nghiên cứu mới, phù hợp với bối cảnh hiện nay. Tìm hiểu xem giới trẻ quan tâm điều gì, để có cách tiếp cận phù hợp.

Sự kiện & lễ hội: Phải tổ chức bài bản, chất lượng cao, đừng làm cho có. Hết tiền là bỏ đấy à? Không được như thế.

Theo em, học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn, bảo vệ và phát triển di sản văn hóa ở Việt Nam?

Bây nghĩ học sinh cần làm nhiều hơn thế nữa. Tích cực tuyên truyền là điều quan trọng nhất! Thử tưởng tượng xem, nếu chỉ quét dọn mà không ai biết đến giá trị di sản thì có ích gì? Năm nay, bộ Văn hóa đang đẩy mạnh việc số hóa di sản, có cả ứng dụng điện thoại nữa đấy. Học sinh có thể tận dụng công nghệ để lan tỏa thông tin, biết đâu lại thành hiện tượng viral trên mạng xã hội. Suy cho cùng, bảo tồn di sản cũng là bảo tồn bản sắc văn hoá dân tộc, một điều rất ý nghĩa.

  • Tuyên truyền, quảng bá di sản: Sử dụng mạng xã hội, làm video, bài viết...
  • Tham gia các hoạt động bảo tồn: Như các lễ hội truyền thống, các hoạt động tình nguyện. Năm nay mình thấy nhiều hoạt động lắm, ở quê mình có cả chương trình tình nguyện bảo tồn di tích lịch sử nữa.
  • Nắm vững kiến thức: Học sinh cần tìm hiểu sâu hơn về di sản văn hóa của Việt Nam, để truyền đạt chính xác và hiệu quả. Thực ra, nhiều di sản bị xuống cấp nghiêm trọng là do thiếu hiểu biết.
  • Báo cáo hành vi phá hoại: Đây là trách nhiệm của mỗi công dân, không chỉ học sinh. Cái này quan trọng lắm, phải báo ngay cho cơ quan chức năng.

Phải đấu tranh chống lại sự thờ ơ. Nhiều người chỉ biết đến di sản khi nó xuất hiện trên truyền hình, trong sách báo chứ không chịu tìm hiểu. Đáng buồn! Mình từng đọc báo cáo nghiên cứu của Viện Văn hóa học, thấy hiện tượng này rất phổ biến ở nhiều vùng nông thôn.

Học sinh có thể tổ chức các hoạt động sáng tạo như vẽ tranh, viết bài, làm phim ngắn về di sản, rồi đăng lên mạng xã hội. Có lẽ như vậy sẽ thu hút sự chú ý hơn. Mình thấy nhiều bạn trẻ bây giờ rất năng động mà. Ai bảo học trò chỉ biết cắm đầu vào sách vở? Thực tế không phải như vậy.

Học sinh cần làm gì để giữ gìn và phát huy truyền thống của dân tộc?

Tao nói nghe này Bây! Học sinh muốn giữ gìn truyền thống dân tộc à? Dễ ợt! Phải làm cho ra trò chứ không phải làm cho có.

  • Quảng bá truyền thống: Mày tưởng quảng bá là lên Facebook khoe ảnh áo dài à? Không phải đâu nhé! Phải "show hàng" hoành tráng, kiểu như làm MV ca nhạc về văn hoá dân tộc, đăng lên Youtube cho cả thế giới xem. Phải triệu view mới gọi là thành công nhé! Năm nay, mục tiêu của tao là 10 triệu view cho MV về múa rối nước!

  • Xóa bỏ hủ tục: Đừng có nói suông, phải hành động cụ thể. Tao năm nay đang vận động cả xóm bỏ tục lệ đốt vàng mã, thay bằng trồng cây gây rừng, xanh sạch đẹp, lại còn có ích nữa chứ! Cái này mới gọi là "đốt" đúng nghĩa! Giúp môi trường, lại còn bảo vệ truyền thống mới!

  • Tham gia hoạt động: Đừng có ngồi nhà chơi game! Phải xông pha vào các hoạt động văn hoá cộng đồng, kiểu như tham gia hội thi làm bánh chưng, thi đấu cờ tướng... Tao năm ngoái còn được giải nhất gói bánh tét to nhất đấy nhé! Năm nay tao nhắm giải nhất thi làm bánh trưng to nhất!

Nhớ nhé Bây, làm cho ra hồn vào! Đừng có làm cho xong chuyện! Tao nói thật đấy!