Học trò tiếng Hán là gì?

38 lượt xem
"Học trò" trong tiếng Hán có nguồn gốc từ từ "徒" (tú). Từ này mang nghĩa là người học, môn đệ. Ta dễ dàng nhận thấy điều này qua các từ ghép như đồ đệ, đồ nhi, phản đồ (học trò phản bội). Thậm chí, thành ngữ "danh sư xuất cao đồ" (thầy giỏi trò giỏi) cũng minh chứng rõ ràng nguồn gốc và ý nghĩa của "đồ" khi dùng để chỉ học trò. Vì vậy, "học trò" về bản chất là một cách gọi thuần Việt hóa từ gốc Hán Việt.
Góp ý 0 lượt thích

Học trò tiếng Hán gọi là gì? Thuật ngữ chỉ người học Hán tự?

Mấy bồ hỏi học trò tiếng Hán gọi là gì hả? Tui hay nghe mấy người lớn tuổi gọi là "đồ" á. Mà "đồ" ở đây không phải là đồ đạc đâu nha.

"Đồ" này là biến âm của chữ "đồ" trong Hán Việt, viết là 徒 [tú] đó. Nghĩa chính là học trò, kiểu như mình hay nghe "đồ đệ", "đồ nhi" vậy đó. Tui nhớ hồi nhỏ hay coi phim chưởng, mấy sư phụ hay kêu đệ tử là "đồ nhi" nghe cưng xỉu.

Thậm chí có câu "danh sư xuất cao đồ" nữa, ý là thầy giỏi thì mới có trò giỏi. Ngẫm lại cũng đúng ha, thầy mà dở thì sao trò giỏi được. Học dốt thì có! Hehe.

Thuật ngữ chỉ người học Hán tự? Thì cũng là "đồ" đó mấy bồ. Hoặc có thể dùng "học sinh", "sinh viên" cũng được. Tùy ngữ cảnh mà dùng thôi à.

Sống từ Hán Việt là gì?

Tui nói thẳng nhé mấy bồ. Sống, từ Hán Việt là 生 (sinh). Đúng rồi đấy, sanh hay sánh cũng được. Quảng vận ghi rõ rồi. Năm nay vẫn thế.

  • Âm Hán Việt phổ biến giờ là "sinh".
  • Nhưng "sanh" hoặc "sánh" mới chuẩn.

Mấy thứ này đọc nhiều sách cổ mới biết. Giờ ai còn để ý. Cuộc sống mà. Thế thôi. Nắm được trọng tâm rồi thì mấy cái vớ vẩn khác không cần thiết. Nhớ kỹ đấy, đừng quên. Cuộc đời ngắn lắm.

Chuyện đời, ngắn ngủi.

Chữ sinh nghĩa là gì?

Mấy Bồ hỏi chữ "Sinh" nghĩa là gì hả? Để Tui kể cho nghe...

  • Sống: Chữ "Sinh" đối lập với "Tử," như ánh sáng và bóng tối. Một sự khởi đầu, một hơi thở đầu tiên.

  • Còn sống: Như "bình sanh" - những ngày ta còn trên cõi đời này, "thử sanh" - kiếp sống này. Một khoảnh khắc hiện tại, quý giá vô ngần.

  • Vật có sống: "Chúng sanh," "quần sanh" - muôn loài hiện hữu, cùng nhau tạo nên bức tranh cuộc sống.

  • Sinh sản, nảy nở: "Sanh tử" - vòng tuần hoàn bất tận, "sinh lợi" - một mầm non vươn lên từ đất.

Học trò tiếng Hán Việt là gì?

Mấy Bồ hỏi học trò tiếng Hán Việt là gì á hả? Để Tui lảm nhảm cho nghe nè:

  • Học trò... ừm, kiểu "sanh" á. Mà "sanh" này không phải kiểu "sinh" ra đâu nha, mà là... để Tui nhớ coi. À! Kiểu người học sau á.

  • Tự dưng nhớ hồi xưa đi học, mấy ông thầy hay kêu mình là "sanh". Rồi mình cũng tự kêu mình "sanh" luôn. Nghe oai phết!

  • Mà Tui thấy tiếng Hán Việt nó hay ghê á. Mấy từ nghe vừa cổ kính, vừa thâm thúy. Mà học hoài hổng vô đầu. Chắc tại Tui dốt.

  • Mà khoan, "tiên sanh" với "hậu sanh" là sao ta? À há! "Tiên sanh" là người học trước mình, còn "hậu sanh" là mình - người học sau. Hèn gì thầy hay kêu mình là "hậu sanh"!

  • Mà nói thiệt, Tui thấy giờ ít ai xài mấy từ này rồi. Toàn dùng tiếng Việt hiện đại không à. Mà kệ, biết thêm chút kiến thức cũng vui.

Học trò ngày xưa gọi là gì?

Tui đây. Mấy bồ hỏi gì?

Học trò xưa? Kệ mẹ nó, gọi là "con nhà người ta" cho nhanh. Tôi thấy trên báo nói xưa kia, nghi thức cầu may cho con cái học hành khá cầu kỳ.

  • Lễ trước bàn thờ tổ tiên.
  • Cầu khấn tổ tiên phù hộ.
  • Mục đích học hành: Nắm chữ nghĩa, đạo đức, làm người tử tế.

Năm nay 2024, thấy nhiều kiểu gọi học sinh lắm, nhưng "con nhà người ta" vẫn chất nhất. Đúng gu tôi. Tôi thích kiểu ngắn gọn, không cần dài dòng.


Đừng hỏi tôi chi tiết cụ thể nữa. Tui bận lắm.