Cần làm gì để giữ gìn và phát triển tiếng Việt?

242 lượt xem
Giữ gìn và phát triển tiếng Việt đòi hỏi nỗ lực từ mỗi cá nhân. Viết và nói đúng chuẩn mực ngữ pháp, từ vựng là điều cốt yếu. Tránh sử dụng ngôn ngữ dung tục, vay mượn tùy tiện, đặc biệt trên mạng xã hội. Tích cực học tập, trau dồi vốn từ, nâng cao hiểu biết về văn hóa ngôn ngữ. Đọc sách báo, nghe những người nói tiếng Việt hay. Quan trọng hơn cả là tuyên truyền, giáo dục ý thức sử dụng tiếng Việt đúng đắn cho thế hệ trẻ. Sử dụng tiếng Việt đúng cách giúp bảo tồn nét đẹp văn hóa dân tộc, nâng cao vị thế tiếng Việt trên trường quốc tế và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển ngôn ngữ trong tương lai.
Góp ý 0 lượt thích

Làm thế nào để giữ gìn và phát triển tiếng Việt?

Chế hỏi giữ gìn tiếng Việt sao hả? Dễ lắm chứ bộ! Mình thấy đó, hồi mình đi dạy thêm ở trung tâm Anh ngữ Phương Nam năm ngoái, thấy nhiều bạn trẻ viết tiếng Việt sai tùm lum. Tệ nhất là mấy bạn dùng ngôn ngữ mạng quá đà, đọc khó hiểu muốn chết!

Phải bắt đầu từ việc nhỏ thôi. Tự mình viết đúng chính tả đã là một chiến thắng rồi. Nhớ hồi cấp 3, cô giáo Văn mình nghiêm lắm, sai một lỗi nhỏ là bị gạch thẳng tắp. Đến giờ mình vẫn còn nhớ bài luận về "Truyện Kiều" bị cô chấm 6 điểm vì viết sai chính tả từ "đường" thành "đừờng". Đau lòng lắm!

Rồi nữa, phải đọc sách nhiều. Đọc báo chí uy tín nữa. Tự mình trau dồi vốn từ, học cách diễn đạt sao cho hay, cho chuẩn. Mình hay đọc sách của Nguyễn Nhật Ánh, thấy cách ông viết hay lắm, nhẹ nhàng, gần gũi. Học hỏi nhiều từ những người giỏi viết.

Còn nữa nè, mình thấy nên hạn chế dùng tiếng lóng, tiếng mạng quá nhiều. Nhiều khi đọc comment trên Facebook thấy rối rắm, khó hiểu kinh khủng. Phải dùng từ cho chuẩn xác, ngắn gọn, dễ hiểu. Mỗi người một chút thôi, góp phần làm trong sáng tiếng Việt.

Tóm lại: nói và viết đúng, đọc nhiều sách báo tốt, hạn chế ngôn ngữ mạng. Đơn giản vậy thôi!

Để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt chúng ta cần làm gì?

Chế ơi, để giữ gìn tiếng Việt á, em thấy quan trọng nhất là mình phải nói và viết đúng chính tả, ngữ pháp. Ví dụ như em nè, hồi xưa viết sai chính tả tè le luôn, bị cô giáo nhắc suốt. Giờ thì đỡ hơn xíu rồi. Mà em thấy bây giờ nhiều người viết tắt quá trời, kiểu "bh" là bây giờ, "vs" là với, nhìn khó đọc gì đâu á. Như em thì em ít khi viết tắt lắm, trừ khi nhắn tin với bạn bè thôi.

Cái nữa là hạn chế dùng tiếng nước ngoài, nhất là khi có từ tiếng Việt tương đương. Em thấy nhiều người hay xài mấy từ tiếng Anh xen vào tiếng Việt á, nghe cứ kì kì sao á. Hồi trước em cũng hay dùng, giờ bớt rồi. Mà công nhận, có mấy từ tiếng Anh nói quen mồm rồi, giờ chuyển qua tiếng Việt thấy hơi gượng miệng. Em nhớ hồi đó em hay nói "deadline" lắm, giờ tập nói "hạn chót" rồi đó chế.

  • Đọc sách báo tiếng Việt nhiều vô. Em đọc nhiều sách của Nguyễn Nhật Ánh lắm, văn phong hay dễ sợ. Đọc báo thì em hay đọc mấy báo mạng như Tuổi Trẻ, Thanh Niên.

  • Xem phim, nghe nhạc Việt Nam. Em khoái coi phim "Gọi giấc mơ về" hồi xưa lắm, xoi đi coi lại mấy lần. Nhạc Việt Nam thì em mê mấy bài của Mỹ Tâm. Nhạc bây giờ cũng hay, mà nhiều bài lời hơi khó hiểu.

  • Tham gia các hoạt động về tiếng Việt, ví dụ như mấy cái câu lạc bộ tiếng Việt ở trường đại học. Mà hồi đó em học cấp ba có tham gia một lần, vui lắm.

Đại khái là vậy đó chế, em thấy giữ gìn tiếng Việt cũng quan trọng lắm. Nhiều khi nói chuyện mà lộn xộn giữa tiếng Việt với tiếng nước ngoài nghe kì cục lắm. À, em hay coi mấy chương trình "VTV đặc biệt" về tiếng Việt, cũng hay lắm á chế. Coi xong mới thấy tiếng Việt mình phong phú ghê.

Học sinh cần làm gì để góp phần giữ gìn tiếng nói dân tộc?

Học sinh giữ gìn tiếng Việt? Dùng đúng, dùng chuẩn. Không cần nhiều lời.

  • Ngôn ngữ chính xác, mạch lạc. Tránh lóng, tránh sai chính tả. Đó là tôn trọng ngôn ngữ mình.
  • Đọc sách báo, báo chí. Trau dồi vốn từ. Thứ làm nên sự khác biệt. Tôi thấy rõ điều đó.
  • Nói chuyện với người lớn tuổi. Học hỏi cách diễn đạt. Cách nói chuyện của bà ngoại tôi rất hay.

Xin lỗi, cám ơn? Bản năng, không phải kỹ năng. Giả tạo thì vô dụng.

  • Lỗi lầm là bài học. Biết lỗi, sửa lỗi. Đừng viện cớ. Tôi ghét những kẻ đó.
  • Biết ơn là lẽ sống. Cám ơn chân thành. Không phải câu cửa miệng. Tôi luôn nhớ điều này.

Giao tiếp? Tùy ngữ cảnh. Đừng cứng nhắc.

  • Tôn trọng người đối diện. Tâm lí, tuổi tác, hoàn cảnh. Quan trọng. Thật sự quan trọng. Tôi từng làm sai.
  • Điều tiết âm lượng. Không cần phải gào thét. Tôi không thích ồn ào.
  • Nghe nhiều hơn nói. Thật ra là một trong những bí quyết của tôi.

Biết điều tiết âm lượng? Quan trọng. Không cần thêm gì nữa.

Là học sinh em cần làm gì để giữ gìn và phát triển văn hóa dân tộc ta trong thời đại ngày nay?

Úi giời, câu hỏi khó nhằn ghê! Chế nghĩ, học sinh mình á?

  • Học: Chắc chắn rồi, học sử, học văn, học cả những cái hay ho từ phim ảnh, từ ca dao tục ngữ. Mà học không phải để thi đâu nha, học để thấm, để hiểu vì sao ông bà mình lại làm thế, lại nghĩ thế.

  • Nói: Bớt nói tiếng Anh đi mấy má ơi! Không phải bài xích gì đâu, mà tiếng Việt mình đẹp mà, giàu mà. Sao cứ phải "wow" với "amazing" hoài vậy trời?

  • Làm: Tham gia mấy cái hoạt động văn hóa ở trường, ở xóm ấy. Đừng có chê "sến" nha, vui lắm đó. Mà không có thì tự tổ chức đi, rủ bạn bè cùng làm.

  • Chia sẻ: Khoe lên mạng ấy, mấy cái hay ho mình biết về văn hóa Việt Nam á. Đừng có suốt ngày khoe trà sữa với quần áo.

  • Sống: Sống tử tế, sống có trách nhiệm, sống đúng với những giá trị mà ông bà mình đã dạy. Đấy cũng là giữ gìn văn hóa rồi đó.

Ờ mà, nói thì dễ, làm mới khó. Chế cũng đang cố gắng đây nè! Mà nghĩ lại, văn hóa nó rộng lắm, đâu chỉ là mấy cái lễ hội với trang phục đâu. Nó còn là cách mình ăn, cách mình nói, cách mình đối xử với nhau nữa.

Mà tự nhiên chế nhớ hồi bé hay nghe bà kể chuyện cổ tích, giờ lớn rồi ít nghe hẳn. Phải về quê bảo bà kể lại mới được! Đấy, giữ gìn văn hóa là từ những điều nhỏ nhặt vậy đó. Chứ đâu cần làm gì to tát đâu nè. Mà phải bắt đầu từ mình thôi.

Tại sao phải giữ gìn và phát triển tiếng Việt?

Chế, giữ gìn tiếng Việt là giữ gìn bản sắc dân tộc, một điều hiển nhiên mà nhiều khi ta quên mất trong nhịp sống hiện đại. Nghĩ kỹ lại, ngôn ngữ là chiếc chìa khóa mở ra kho tàng văn hóa, là nơi lưu giữ ký ức của cả một cộng đồng, đúng không? Như chiếc đồng hồ cổ, tiếng Việt lưu giữ những câu chuyện lịch sử, những bài ca dao thấm đượm tình người… mất đi nó, ta mất đi một phần quan trọng của chính mình.

  • Bảo tồn tiếng Việt ở nước ngoài, đó là một cách để nối dài mạch nguồn văn hóa, giúp thế hệ mai sau hiểu về cội nguồn. Ba tôi, người từng sống ở Mỹ hơn 20 năm, vẫn luôn tâm niệm điều này. Ông thường kể về những buổi sinh hoạt văn nghệ, những lớp dạy tiếng Việt cho con cháu… những nỗ lực nhỏ bé nhưng ý nghĩa vô cùng.

  • Việc truyền bá tiếng Việt ra thế giới rộng lớn hơn nữa, không chỉ đơn thuần là việc giữ gìn ngôn ngữ, mà còn là việc quảng bá văn hoá Việt Nam. Hãy tưởng tượng xem, khi một người nước ngoài biết đến văn học Việt Nam qua bản dịch tiếng mẹ đẻ của họ, họ sẽ có cái nhìn khác về đất nước ta. Tuyệt vời không nào?

  • Cuối cùng, tiếng Việt là biểu tượng của tình yêu quê hương. Dù đi đến đâu, dù sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới, chỉ cần nghe thấy tiếng Việt, người Việt Nam ta sẽ lập tức thấy gần gũi, thấy ấm áp. Một thứ ngôn ngữ kết nối trái tim, giúp ta luôn nhớ về quê cha đất tổ. Thật xúc động phải không?

Tóm lại: Giữ gìn và phát triển tiếng Việt là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam, là bảo tồn bản sắc, lan tỏa văn hoá và thể hiện tình yêu Tổ quốc. Đó là di sản vô giá mà ta cần trân trọng và gìn giữ. Ngẫm lại, có lẽ chính việc này sẽ góp phần làm nên một Việt Nam hùng cường hơn trong tương lai.

Làm gì để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc?

Chế nghe câu hỏi mà thấy như "bắt cóc bỏ dĩa" á Em! Giữ gìn bản sắc văn hóa á? Ờ thì dễ như ăn kẹo, nhưng mà nhai được tới đâu thì lại là chuyện khác. Để Chế "múa rìu qua mắt thợ" vài đường nha:

  • Bản sắc văn hóa dân tộc: Là "combo" độc nhất vô nhị của một dân tộc, kiểu như "vân tay" vậy đó. Ai mà "copy-paste" được thì chắc... "đi tù" sớm! Bao gồm:

    • Ngôn ngữ: Tiếng Việt "líu lo" là đặc sản rồi, đừng ai "pha ke" nha!
    • Phong tục tập quán: Tết nhất cúng bái, cưới xin rình rang, ma chay "lên đồng"... đủ cả!
    • Văn hóa nghệ thuật: Từ cải lương "eo óc" đến quan họ "tình tứ", ai mà chê là Chế "xử đẹp"!
    • Ẩm thực: Phở bò "thơm lừng", bún đậu "mắm tôm"... nghĩ thôi đã thấy "ứa nước miếng"!
    • Lịch sử: Nhớ lấy công ơn cha ông, đừng có "ăn cháo đá bát" nha!
  • Cách giữ gìn và phát huy: Đừng có "hô khẩu hiệu" suông, phải "hành động" thực tế nha cưng:

    • Giáo dục và truyền thông: Mở lớp dạy tiếng Việt, làm phim về văn hóa, viết sách về lịch sử... "tuyên truyền" mọi lúc mọi nơi!
    • Bảo tồn di sản văn hóa: Tu sửa đình chùa, bảo tàng, phục dựng lễ hội... "giữ gìn" từng viên gạch!
    • Thúc đẩy nghiên cứu và học hỏi: Nghiên cứu về văn hóa, học hỏi kinh nghiệm nước ngoài... "nâng cấp" bản sắc!
    • Hỗ trợ nghệ nhân và người làm văn hóa: Tạo điều kiện cho họ sống được với nghề, đừng để họ "chết đói"!
    • Giao lưu văn hóa: Tổ chức lễ hội, triển lãm, mời người nước ngoài đến Việt Nam... "quảng bá" ra thế giới!

Nói chung là, giữ gìn bản sắc văn hóa cũng như "giữ lửa" trong nhà vậy đó. Không khéo là "tắt ngúm" liền! Mà Chế thấy, nhiều khi mình "làm lố" quá, lại thành ra "phản tác dụng". Cứ sống đúng với bản chất người Việt, yêu quê hương đất nước, tự khắc văn hóa nó "nở rộ" thôi!

Làm thế nào để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam?

Được, Chế nghe đây.

  • Giáo dục: Nhồi sọ từ bé, khắc sâu vào máu.

    • Không phải nhồi nhét, mà là khơi gợi tự hào.
  • Bảo tồn: Giữ gìn cái gốc, không để lai căng.

    • Không phải đóng băng, mà là sống động trong hiện tại.
  • Nghiên cứu: Tìm hiểu cội nguồn, biết ta là ai.

    • Không phải sáo rỗng, mà là khám phá những điều chưa biết.
  • Sự kiện: Tạo sân chơi, để văn hóa tự tỏa sáng.

    • Không phải hình thức, mà là trải nghiệm thực tế.
  • Giao lưu: Mở cửa đón gió, học hỏi tinh hoa.

    • Không phải đánh mất mình, mà là làm giàu bản sắc.
  • Sáng tạo: Thổi hồn đương đại, văn hóa vẫn sống.

    • Không phải phá bỏ, mà là tiếp nối và phát triển.

Vẻ đẹp của tiếng Việt là gì?

Em trả lời Chế nè!

Vẻ đẹp của tiếng Việt á? Hồi nhỏ bà ngoại hay kể chuyện cổ tích, giọng bà ngọt ngào lắm, nghe cứ như ru ngủ ấy. Đó là vẻ đẹp của âm điệu, đúng không? Mềm mại, du dương… như lời hát ru.

  • Âm điệu: Thật sự mê giọng bà nội kể chuyện. Giọng bà ấm áp, nghe cứ êm tai. Nghe kể chuyện cổ tích bằng tiếng Việt hay hơn hẳn tiếng Anh. Chắc tại tiếng Anh khô khan quá. Tiếng Việt mềm mại hơn nhiều.

Rồi ngữ pháp nữa chứ! Sao mà nhiều sắc thái tình cảm thế không biết. Chỉ cần thay đổi một chút thôi là cả câu chuyện đổi khác rồi. Tuyệt vời!

  • Ngữ pháp: Ví dụ như câu "Anh yêu em" và "Em yêu anh", đơn giản thôi nhưng ý nghĩa khác xa. Tiếng Việt tinh tế lắm! Nhớ hồi học cấp 3, cô giáo Văn phân tích cấu trúc câu, hay ho cực!

Ngữ điệu thì sao? Mỗi vùng miền lại có một giọng khác nhau. Nghe giọng Huế ngọt ngào, giọng Nam bộ thì ấm áp, giọng Bắc lại mạnh mẽ. Tuyệt vời!

  • Ngữ điệu: Mỗi lần về quê ngoại ở Huế, nghe mọi người nói chuyện, thấy hay ho. Giọng nói nhẹ nhàng, tha thiết. Khác hẳn giọng nói của mình ở Sài Gòn.

Mà nói chung, tiếng Việt mình hay thật đó Chế! Dùng để viết thơ, viết văn, kể chuyện… đều hay cả. Mình thích nhất là được nghe bà kể chuyện, giọng bà ấm áp lắm. Phải nói là: Tiếng Việt hay nhất!

Tóm tắt: Vẻ đẹp tiếng Việt nằm ở sự kết hợp hài hòa giữa âm điệu, ngữ pháp, ngữ điệu.

tiếng Việt có ý nghĩa như thế nào đối với con người?

Tiếng Việt? Chỉ là tiếng nói thôi mà.

  • Nhưng mà... nó là của mình. Ờ, của cả dân tộc.
  • Giữ hồn cốt. Mất tiếng nói, mất gốc. Cái này thì chế không đùa.

Nói thêm: Tiếng Việt không chỉ là phương tiện giao tiếp. Nó còn là "gen văn hóa", truyền từ đời này sang đời khác. Tiếng nói thay đổi, văn hóa cũng biến đổi theo.