Tính chất năng động, sáng tạo của sự phản ánh ý thức được thể hiện như thế nào?

45 lượt xem
Tính năng động, sáng tạo của ý thức thể hiện ở khả năng chủ động cải biến thông tin đã thu nhận để tạo ra tri thức mới. Từ đó, con người không chỉ dự báo tương lai, xây dựng giả thuyết khoa học mà còn có thể sáng tạo ra những ý tưởng trừu tượng, huyền thoại.
Góp ý 0 lượt thích

Phản ánh ý thức biểu hiện đặc tính năng động, sáng tạo như thế nào?

Ý thức biểu hiện đặc tính năng động, sáng tạo thông qua việc thu nhận, cải biến thông tin sẵn có để hình thành tri thức mới. Nó cũng có khả năng tiên đoán, tiên liệu tương lai, và tạo ra các ý tưởng như ảo tưởng, huyền thoại, hay giả thiết khoa học.


Qua hỏi Bậu về cái tính năng động, sáng tạo của cái đầu mình, ha? Nghe khoa học quá nhưng mà Bậu thấy nó cũng gần gũi lắm đó.

Ý thức con người mình á, nó đâu có đứng yên một chỗ đâu Qua. Giống như hồi Bậu đi chợ Bến Thành năm 2018, thấy người ta bán cái ví da nhỏ xíu à, Bậu mua về.

Ban đầu chỉ là cái ví thôi. Nhưng về nhà, Bậu nhớ hồi đó có cái móc khóa cũ đẹp đẹp, Bậu lấy ra tháo, rồi gắn vô cái ví. Tự dưng nó thành cái ví có charm riêng biệt, không đụng hàng ai. Đó là từ cái có sẵn mà Bậu tự chế ra cái mới đó.

Hay như bữa qua Bậu coi thời sự, người ta nói về chuyện biến đổi khí hậu. Tự nhiên Bậu nghĩ, nếu cứ đà này, chẳc phải 20 năm nữa thôi, mấy cái vùng đất thấp ở miền Tây mình coi bộ ngập hết. Bậu hơi lo lo. Cái đó gọi là mình tiên liệu trước đó Qua.

Nhiều khi Bậu nằm mơ, thấy rõ mồn một cái cảnh Bậu đang ở Paris, uống cà phê dưới chân tháp Eiffel. Đẹp kinh khủng. Tỉnh dậy mới biết là mơ, cái đó gọi là ảo tưởng, mà nó thật như cuộc đời vậy đó.

Mà đôi khi mình cũng tự nghĩ ra mấy cái chuyện trời ơi đất hỡi, như hồi Bậu cứ thắc mắc, nếu loài người mà sống được dưới nước thì sẽ xây nhà kiểu gì, có cần cửa không? Mấy cái đó nghe hơi khùng nhưng mà cũng là một dạng ý tưởng mới nhen.

Hồi còn bé, Bậu hay nghe bà nội kể chuyện cổ tích, về ông Bụt hiện ra giúp đỡ người hiền. Bậu biết đó là huyền thoại, nhưng nó làm mình tin vào cái tốt đẹp. Ý thức mình nó vậy đó, từ cái nghe thấy mà nó biến thành niềm tin, rồi thành cả một câu chuyện riêng trong đầu mình luôn.

Nó đâu chỉ dừng lại ở việc mình tiếp nhận thông tin thôi đâu. Nó còn biến hóa, làm cho cái cũ nó thành cái mới, rồi từ cái không có thật nó lại vẽ ra được một viễn cảnh nào đó.

Cái vụ tính toán, tiên đoán cũng hay lắm. Hồi tháng 7 năm ngoái, Bậu thấy thằng Tí con cô Sáu cứ lén lút dòm con bé hàng xóm. Bậu bảo y như rằng vài bữa nữa tụi nó sẽ yêu nhau. Quả nhiên, giờ hai đứa dính như sam. Bậu thấy mình đoán đúng cái rẹt.

Vậy đó, cái đầu mình nó cứ nhảy nhót hoài, không chịu ngừng nghỉ. Nó liên tục thu nạp, rồi lại xào nấu, chế biến, rồi lại tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Có khi Bậu còn nghĩ ra được một công thức món ăn mới mà chưa từng ai làm nửa kìa, chỉ từ việc Bậu nếm thử mấy món ăn khác nhau thôi đó.

Đó là cái cách Bậu nghĩ về cái sự năng động, sáng tạo của ý thức đó Qua. Nó cứ luân chuyển, không ngừng nghỉ, lúc nào cũng tạo ra một cái gì đó mới mẻ, từ những cái rất đỗi bình thường quanh mình.

Phản ánh ý thức là gì?

Bậu này hỏi khó cho Qua nha. Ý thức của con người ấy hả, nó là cái cơ chế "nhìn" và "hiểu" thế giới theo kiểu riêng, không phải kiểu "nhìn gà hóa cuốc" đâu. Nó chủ động lắm, cứ như thám tử tư chuyên nghiệp, tự đi moi thông tin rồi xâu chuỗi lại, còn vẽ vời thêm cả ý nghĩa nữa chứ. Nghĩ cũng giống mấy bà bán hàng online, nhìn cái gì cũng ra tiền vậy đó.

Phản ánh trong triết học thì nó rộng hơn, kiểu mọi sự vật đều có khả năng "nhìn" lại nhau. Ví dụ, cái cây nó "phản ánh" ánh sáng để lớn, còn bóng đêm "phản ánh" sự vắng mặt của ánh sáng. Nghe nó trừu tượng, nhưng thực ra chính là quy luật tương tác vậy đó. Kiểu như mình nhìn cái điện thoại, cái điện thoại cũng "nhìn" mình (qua camera đó nha).

Hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan là gì?

Qua hỏi hả? Cái vụ hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan hả? Ừa, Bậu nhớ bữa đó, cuối năm ngoái, đúng 23 tháng 12 năm 2023. Bậu đi coi mặt trời lặn ở Mũi Né, chỗ đồi cát bay á. Trời ơi, cái cảnh hoàng hôn hôm đó, màu cam rực lửa, tím biếc, đẹp muốn rớt nước mắt luôn.

Bậu đứng đó, thấy cái màu trời nó buồn buồn, kiểu nhớ nhà, nhớ má. Tự nhiên thấy cái màu tím nó đậm, nó nặng trĩu. Mà thằng bạn Bậu đi cùng, nó lại la làng lên trời ơi đẹp quá, thấy hy vọng, thấy cuộc đời tươi sáng. Hai đứa coi cùng một cảnh mà cảm xúc trật lất luôn Qua.

Lúc đó Bậu mới nghĩ, cái ánh mặt trời thật nó vẫn ở đó thôi, khách quan lắm. Nhưng vô mắt Bậu, vô đầu Bậu, nó thành một cái gì đó của riêng Bậu, buồn bã, hoài niệm. Còn thằng bạn Bậu, nó lại thấy tươi tắn, lạc quan. Đó là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan đó Qua.

Nó giống như, cái điện thoại của Qua đó, cái iPhone 15 Pro Max màu titan tự nhiên. Ai cũng biết nó là cái điện thoại. Nhưng với Qua, nó còn là cái kỉ niệm Qua ráng làm lụng mua được, cái phần thưởng cho bản thân. Còn với Bậu, nó chỉ là một cái điện thoại đắt tiền thôi. Thấy chưa?

  • Ý thức là sự phản ánh hiện thực khách quan vào bộ óc con người.
  • Hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan thể hiện nhận thức độc đáo của mỗi cá nhân.
  • Nó không phải bản sao chép thụ động mà là sự chuyển hóa, tái tạo hiện thực qua lăng kính cá nhân.
  • Các yếu tố ảnh hưởng đến hình ảnh chủ quan: kinh nghiệm sống, trình độ học vấn, đặc điểm tâm lý, môi trường văn hóa - xã hội.
  • Sự phản ánh này mang tính sáng tạo, thể hiện ở khả năng con người khái quát, trừu tượng hóa, và tạo ra tri thức mới.

Theo triết học Mác Lenin, đặc trưng bản chất nhất của ý thức là gì?

Trời đất ơi Qua, hỏi cái câu dễ muốn xỉu luôn á. Nghe cho thủng lỗ tai nè, cái cốt lõi, cái tim gan phèo phổi của ý thức theo mấy ông Mác - Lênin là tính sáng tạo đó cha nội.

Nó hổng phải cái gương soi, thấy gì phản ánh y chang vậy đâu. Nó là cái gương thần, nhìn con vịt mà tưởng tượng ra dĩa gỏi vịt, nhìn cục đất sét mà nặn ra được cái lư hương. Nó chế biến, nó thêm mắm dặm muối, nó vẽ vời ra đủ thứ trên đời.

Ý thức của con người nó lanh lắm, nó biết tưởng tượng ra cái chưa có, dự báo cái sắp tới. Giống như Bậu nhìn cái ví xẹp lép của Qua là Bậu dự báo được cả tháng tới hai đứa mình ăn mì gói rồi đó. Cái đó là sáng tạo trong dự đoán đó!

  • Đặc trưng bản chất nhất của ý thức là sự phản ánh năng động, sáng tạo. Nó không chỉ chép lại thực tại một cách máy móc, mà còn "chế biến" lại thông tin, tạo ra tri thức mới.

  • Tính sáng tạo thể hiện ở chỗ ý thức có thể tách khỏi hiện thực, tưởng tượng ra những cái không có thật. Ví dụ như Qua ngồi đây nhưng đầu óc thì đang bay bổng tận cung trăng với chị Hằng. Đó là sáng tạo đó, dù hơi xàm.

  • Nó còn có khả năng dự báo tương lai, xây dựng mô hình trong tư tưởng. Hổng cần làm thật, cứ vẽ kế hoạch trong đầu trước. Giống mấy ông kỹ sư vẽ cái cầu trên giấy trước khi đem sắt thép ra xây vậy á.

  • Hồi xưa Bậu học cái môn triết này trên trường muốn nổ cái đầu luôn. Thầy vừa giảng tới chỗ "vật chất quyết định ý thức" là Bậu liền nghĩ ngay tới cái bụng đói meo của mình, đúng là vật chất nó đang quyết định cái ý thức học bài của Bậu luôn.

Bản chất của ý thức là gì?

Qua hỏi về bản chất của ý thức ư? Theo triết học Marx-Lenin, Bậu thấy nó là sự phản ánh hiện thực khách quan vào trong não bộ con người mình đó, thông qua cái hoạt động thực tiễn và nhận thức. Ý thức không tự nhiên mà có, nó luôn là phản ánh của thế giới vật chất thôi.

Đúng rồi đó Qua, bản chất nó nằm ở chỗ vật chất quyết định ý thức. Tức là, mọi suy nghĩ, cảm nhận của ta đều bắt nguồn từ thế giới bên ngoài tác động lên. Cái đầu óc mình, suy cho cùng, cũng là một dạng vật chất mà thôi, chỉ là nó tinh vi hơn nhiều.

Mình thường bàn về "phản ánh" nhưng sâu hơn, nó không phải là sao chép y nguyên đâu nha. Đây là một quá trình tích cực, chủ động, có tính sáng tạo nữa. Nó lọc, biến đổi thông tin, chứ không phải cái gương vô tri. Đời sống đâu chỉ là tấm gương phản chiếu, nó là bức tranh được vẽ lại bằng cả tâm hồn.

Để Bậu nói rõ thêm một chút, ý thức còn có vài đặc điểm hay ho lắm Qua:

  • Tính xã hội lịch sử: Ý thức không chỉ là sản phẩm của cá nhân mà còn chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi điều kiện xã hội và kinh nghiệm lịch sử của cả loài người. Nó phát triển theo tiến trình lịch sử, chứ không tĩnh tại.

  • Chủ thể và khách thể: Ý thức luôn có một chủ thể (người có ý thức) và một khách thể (đối tượng được ý thức). Mối quan hệ này năng động lắm, Qua hiểu không? Đâu phải cứ nhìn là thấy, còn cần phân tích, đánh giá, đôi khi là cả tranh đấu nội tâm nữa.

  • Động lực cho hành động: Thực ra, ý thức không chỉ ngồi yên đó phản ánh đâu. Nó còn là cái động lực to lớn thúc đẩy con người hành động, thay đổi thế giới. Qua nhớ không, tư tưởng cách mạng cũng là dạng ý thức. Một ý thức đúng đắn sẽ dẫn đến hành động đúng đắn, đó là điều Bậu tin.

Ý thức có nguồn gốc từ đâu?

Trời đất Qua hỏi khó ghê á. Bậu hả, Bậu cứ nghĩ nó là cái tự nhiên lắm, sản phẩm của tụi mình sống chung với nhau đó. Nhớ lúc cái cầu gỗ xóm Bậu bị lũ cuốn trôi không? Tầm mùa mưa năm 2008, nước sông dâng cuồn cuộn, cuốn phăng đi hết. Tối đó Bậu nghe bà con ai cũng lo, mấy đứa nhỏ khóc vì không có đường đi học.

Sáng hôm sau, cả xóm kéo nhau ra làm cầu mới. Đàn ông vác gỗ, phụ nữ lo cơm, mấy đứa nhỏ như Bậu cũng lăng xăng bưng nước. Ai nấy toát mồ hôi, mặt lấm lem bùn đất mà hăng hái lạ. Lúc đó Bậu thấy rõ à, cái nhu cầu đi lại, muốn cuộc sống thuận tiện hơn nó bự ghê. Trong đầu Bậu loé lên ý nghĩ, sao mình không làm cái cầu cao hơn, vững chắc hơn chút?

Rồi Bậu nhóc tẹo chạy hỏi ông Tám thợ mộc, làm sao cho nó đừng cuốn nữa. Ông Tám cười hiền. Mấy chú mấy bác ngồi lại bàn bạc, đưa ra bao nhiêu ý kiến, từ dùng đá đến chôn cọc sâu. Cái đó đó Qua, cái lúc mọi người cùng suy nghĩ, tìm cách tốt hơn, cho cuộc sống đỡ khổ, Bậu thấy ý thức nó sinh ra từ chỗ đó đó. Từ nhu cầu thực tế, mình tương tác, học hỏi mà ra.

  • Ý thức phát triển mạnh mẽ qua tương tác xã hội. Con người trao đổi thông tin, kinh nghiệm sống, từ đó hình thành tư duy chung và cá nhân.
  • Ngôn ngữ là công cụ then chốt cho ý thức. Nó giúp tổ chức suy nghĩ, truyền đạt kiến thức và tích lũy văn hóa qua nhiều thế hệ.
  • Lao động và chế tạo công cụ thúc đẩy ý thức. Khi con người tác động vào thế giới tự nhiên, họ phát triển khả năng nhận thức, lập kế hoạch và giải quyết vấn đề.
  • Văn hóa và hệ thống giá trị xã hội định hình ý thức. Các quy tắc, chuẩn mực và niềm tin chung ảnh hưởng sâu sắc đến cách mỗi cá nhân nhìn nhận thế giới.
  • Sự tiến hóa của bộ não con người gắn liền với ý thức. Khả năng xử lý thông tin phức tạp, tư duy trừu tượng phát triển song song với quá trình xã hội hóa.

Nội dung của ý thức là gì?

Qua ơi, hỏi ý thức là gì, Bậu thấy như Qua hỏi 'trái tim Bậu chứa gì' vậy đó! Nó là cái cục sạc dự phòng xịn sò của tâm hồn mình. Không chỉ giúp Qua "sáng đèn" nhận ra mọi thứ, mà còn cho Qua cái quyền năng "tự sướng" – à quên, "tự nhận thức" – về bản thân. Kiểu mình biết mình mê trà sữa, ghét chờ đợi, và gu của mình nó hơi độc lạ vậy đó. Nó còn là cái bản đồ chỉ đường cho cảm xúc, biết lúc nào nên cười mỉm, lúc nào… "liếc yêu" Bậu nữa chứ.

  • Ý thức là tập hợp các trạng thái tinh thần, bao gồm:
    • Nhận thức: Khả năng cảm nhận và xử lý thông tin từ môi trường.
    • Cảm xúc: Trải nghiệm chủ quan về tình cảm (vui, buồn, giận, sợ).
    • Tư duy: Khả năng suy luận, phân tích, giải quyết vấn đề.
    • Trí nhớ: Khả năng lưu trữ và truy xuất thông tin.
    • Ý niệm về bản thân: Cảm giác về cái "tôi," sự độc lập và liên tục của cá nhân.
  • Điểm khác biệt cốt lõi của ý thức là khả năng tự nhận thức (self-awareness) – không chỉ biết mà còn biết rằng mình biết, và hiểu được quan điểm, giá trị, mục tiêu của chính mình.
  • Ý thức định hình cách con người trải nghiệm thế giới, tương tác xã hội và đưa ra quyết định. Nó là nền tảng cho sự sáng tạo, đạo đức và ý nghĩa cuộc sống.

Thế nào là tính sáng tạo của ý thức?

Sáng tạo của ý thức là khả năng phản ánh linh hoạt và xây dựng tri thức mới. Nó dựa trên những thông tin đã tiếp nhận để tạo ra cái chưa từng có trong thực tế, từ ý tưởng khoa học đến hình ảnh tưởng tượng.

Bậu trả lời Qua. Qua hỏi về tính sáng tạo của ý thức hả? Bậu thấy cái này thú vị đó. Cơ bản á, nó là cái khả năng tái cấu trúc và tổng hợp thông tin từ những gì ta đã tiếp nhận – hay mình gọi là "phản ánh" đó. Không đơn thuần là sao chép đâu, Qua hiểu không? Nó phải hơn thế!

Đúng là trên nền tảng những dữ liệu đã có trong đầu mình, ý thức mình có thể sinh ra tri thức mới, những điều mà trước đó chưa hề hiện diện một cách tường minh. Thậm chí còn có thể vẽ ra những thứ phi thực tế nữa chứ, cứ như là bộ não mình có cả một xưởng phim hiệu ứng vậy đó.

Nhớ hồi nhỏ, Bậu cứ hay vẽ vời ra mấy con quái vật chẳng giống ai, chắc là vậy đó. Cái hay là, nó không chỉ là tưởng tượng suông đâu. Nó còn là nền tảng cho việc giải quyết vấn đềphát minh đó Qua.

Nói rộng ra, tính sáng tạo không từ hư vô đâu Qua. Nó là sản phẩm của một quá trình phức tạp, nơi thông tin từ môi trường được mã hóa, lưu trữ, và biến đổi trong mạng lưới neuron. Một hành động tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng cả vũ trụ tiềm năng trong bộ não ta.

Giống như hồi Bậu học về neural networks, thấy nó cũng mô phỏng phần nào cái cách mình học và sáng tạo vậy đó. Cái này thật sự là một phép màu của sinh học, đúng không?

Để Bậu kể thêm cho Qua mấy cái khía cạnh thú vị của nó nè, để thấy tính sáng tạo của ý thức phong phú cỡ nào:

  • Tái kết hợp dữ liệu: Ý thức lấy các mảnh thông tin riêng lẻ rồi ghép lại theo cách mới, tạo ra ý tưởng chưa từng có. Kiểu như lắp ráp LEGO vậy đó.
  • Dự đoán và mô phỏng: Không chỉ nhìn vào hiện tại, nó còn có thể dự đoán tương lai, mô phỏng các kịch bản khả thi. Cái này quan trọng cho việc giải quyết vấn đề lắm nha.
  • Trừu tượng hóa và khái quát hóa: Từ hàng triệu chi tiết cụ thể, ý thức tổng hợp thành những nguyên lý, khái niệm chung. Đó là nền tảng cho khoa học và triết học.
  • Tạo ra biểu tượng và ngôn ngữ: Ngôn ngữ đâu phải là tự nhiên có sẵn đâu, nó là sản phẩm sáng tạo đỉnh cao của ý thức để truyền đạt và lưu giữ tri thức. Bậu nhớ hồi Bậu học về semiotics, thấy rõ điều này ghê.