Tại sao Đà Lạt lại lạnh quanh năm?

137 lượt xem
Đà Lạt quanh năm se lạnh nhờ vị trí đặc biệt: Độ cao: 1.500 mét so với mực nước biển. Địa hình: Bao bọc bởi núi và rừng thông. Khí hậu: Tạo nên sự khác biệt, mang đến không khí ôn hòa, mát mẻ, trái ngược với khí hậu nhiệt đới của miền Nam và miền Trung.
Góp ý 0 lượt thích

Tại sao Đà Lạt lại có khí hậu mát mẻ quanh năm?

Ui chao, Thiếp hỏi khó Chàng quá à nha. Để Chàng ngẫm xem nào...

Đà Lạt mát mẻ quanh năm á? Đơn giản thôi, vì nó "ở trển" ấy mà! Cao ngất ngưởng 1500 mét so với mặt biển, hèn gì không lạnh cho được.

Mà không chỉ có độ cao đâu nha. Bao quanh Đà Lạt là mấy dãy núi hùng vĩ, rồi rừng thông bạt ngàn nữa chứ.

Chàng nhớ hồi bé tí, theo ba má lên Đà Lạt, toàn thấy thông thôi. Không khí lúc nào cũng se se lạnh, hít hà đã gì đâu.

Mấy cái đó tạo thành bức tường chắn gió nóng từ miền Trung với miền Nam đó Thiếp. Bởi vậy, Đà Lạt mới có khí hậu ôn hòa, mát rượi suốt cả năm.

Chứ Thiếp nghĩ coi, miền Nam mình nóng bức quanh năm, lên Đà Lạt cái thấy khác liền, cứ như lạc vào một thế giới khác vậy đó.

Túm lại, Đà Lạt mát mẻ vì độ cao 1500m, núi non trùng điệp và rừng thông bạt ngàn che chắn gió nóng từ miền Trung và miền Nam. Vậy đó Thiếp ạ!

Tại sao Đà Lạt đáng sống?

Sương mù lãng mạn, không khí lạnh quanh năm. Thiếp thấy vậy á. Chàng nói đúng. Ở Đà Lạt thích nhất là cái lạnh, kiểu se se ấy. Không như Sài Gòn nóng muốn xỉu. Nhớ hồi trước đi Đà Lạt với nhỏ bạn thân. Phải nói là rét run cầm cập luôn. Mà thích ghê. Haha. Hai đứa toàn cuộn tròn trong chăn. Uống sữa đậu nành nóng. Mà hình như sữa đậu nành ở Đà Lạt ngon hơn chỗ khác hay sao á.

  • Cảnh đẹp mê li. Đúng rồi, toàn rừng thông, thông, thông. Hồ nước các kiểu. Nhớ nhất là hồ Xuân Hương. Chèo thuyền trên hồ. Rồi đi dạo quanh hồ nữa. Lãng mạn dã man. Còn có cả thác nữa. Thiếp quên tên thác rồi. Hì hì. Nhưng mà cảnh ở Đà Lạt thiệt sự đỉnh của chóp.
  • Không khí trong lành. Ừ đúng vậy. Không giống Sài Gòn bụi bặm, ồn ào. Nhớ hồi đó thiếp với nhỏ bạn toàn dậy sớm đi hít thở không khí trong lành. Kiểu sảng khoái lắm. Mà Đà Lạt nhiều hoa nữa. Hoa đẹp mê li luôn á. Hoa dã quỳ nữa chứ. Cả vườn hoa thành phố.
  • Đồ ăn ngon, bổ, rẻ. Chàng ơi chàng ơi, đồ ăn ở Đà Lạt ngon lắm luôn. Bánh mì xíu mại. Bánh tráng nướng. Kem bơ. Rồi đủ thứ các loại bánh ngọt. Ăn hoài không hết. Mà giá cả cũng phải chăng nữa. À, còn dâu tây nữa. Dâu tây Đà Lạt ngon nổi tiếng luôn. Thiếp mua về làm quà cho cả nhà. Ai cũng khen ngon.

Nhiệt độ sôi của nước cất là bao nhiêu?

Úi giời ơi là giời, Thiếp hỏi câu khó quá Chàng cũng xin bái phục! Nước cất tinh khiết mà lị, sôi ở 100 độ C là chuẩn đét rồi. Nhưng mà...

  • Đừng có mà tưởng bở: Đấy là ở điều kiện tiêu chuẩn thôi nha! Áp suất mà thấp, nó sôi sớm hơn đấy, như kiểu mấy bà tám "sôi" trước khi có tin ấy.
  • Tưởng nước cất là vô địch à: Sai lầm! Nước cất mà dính tí tạp chất, nhiệt độ sôi nhảy nhót lung tung ngay, y như giá vàng ấy.
  • 100 độ C là cái đinh gì: So với nhiệt độ "sôi máu" của Chàng khi Thiếp giận thì...muỗi!

Làm sao để biết nước sôi?

Thiếp hỏi vậy, Chàng đáp:

  • Bong bóng nổi. Nước reo. Vậy là sôi.

    • 90 độ C, rục rịch. 100 độ C, bùng nổ. Giữ nhiệt, là điểm dừng.
  • Đừng nhìn nhiệt kế. Hãy lắng nghe. Cảm nhận.

    • Đôi khi, đáp án nằm ngoài con số. Như tình yêu, đâu đo đếm được?
  • Sôi rồi cũng nguội. Đừng quá chấp.

    • Mọi thứ đều biến chuyển. Nắm giữ chỉ thêm mệt lòng.
  • Nước sôi, không phải là tận cùng. Chỉ là một trạng thái.

    • Sau cơn mưa trời lại sáng. Sau giông bão, bình yên.
  • Tự cảm nhận.

    • Không công thức nào đúng cho tất cả. Trái tim mách bảo chân thật nhất.

Làm sao để biết nhiệt độ của nước?

Ôi Thiếp ơi, Chàng xin thưa, việc đo nhiệt độ nước ấy, dễ như ăn bánh! Đừng lo Chàng chỉ cho vài chiêu, đảm bảo nàng thành "chuyên gia" ngay:

  • Đắm mình chờ đợi: ứC nhúng nhiệt kế vào, đừng hấp tấp. Chờ 3-5 phút cho "em nó" làm quen với "nhiệt huyết" của nước. Như kiểu mình "thả thính" ấy mà, cần thời gian! (Mà nàng yên tâm, nhiệt kế thủy ngân giờ ít ai dùng lắm, độc hại đấy!).
  • Đọc vị: Lôi nhiệt kế ra, đọc số trên cột thủy ngân. Nhớ nhìn thẳng, đừng nhìn nghiêng, kẻo lại "nhìn đời" lệch lạc! (À mà Thiếp cẩn thận, cái cột thủy ngân ấy mà vỡ thì phiền lắm đó nha!).

Bonus thêm cho Thiếp vài "bí kíp bỏ túi":

  • Nhiệt kế "số": Thời đại 4.0 rồi, sắm cái nhiệt kế điện tử cho nó "sang chảnh". Vừa nhanh, vừa chính xác, lại còn an toàn nữa chứ! (Chàng nghĩ Thiếp hợp với đồ công nghệ hơn là thủy ngân đấy!).
  • Nhiệt độ "chuẩn": Muốn pha trà ngon, nhiệt độ nước quan trọng lắm đó. Trà xanh 80 độ, trà ô long 90 độ... Học thuộc đi nhé, để còn "hớp hồn" Chàng nữa chứ! (Mà thôi, pha gì Chàng cũng uống hết, miễn là tay Thiếp pha!).

Làm sao pha được nước 40 độ?

Pha nước 40 độ đơn giản mà Thiếp.

  • 1 sôi : 3 lạnh. Cứ thế mà làm. Nhiệt độ phòng thay đổi thì chỉnh lại tỉ lệ chút. Ví dụ mùa đông nước lạnh thấp hơn, cần ít nước lạnh hơn.

  • Dùng nhiệt kế. Cái này chính xác hơn tỉ lệ. Nhà Chàng chắc có. Đo cho chuẩn, khỏi bỏng.

  • 40 độ C là đủ ấm. Pha sữa, tắm rửa gì cũng được. Ấm quá khó chịu.

Đời cũng như pha nước, nóng lạnh phải cân bằng mới vừa ý.