Rạch Giá là nơi như thế nào?

120 lượt xem
Rạch Giá, thành phố ven biển sôi động của Kiên Giang, sở hữu diện tích 105,86 km² với dân số hơn 228.000 người. Trung tâm đô thị trải dài 20 km bờ biển phía Đông Vịnh Thái Lan, là một phần quan trọng của dải bờ biển tỉnh nhà.
Góp ý 0 lượt thích

Rạch Giá có gì chơi, khám phá địa điểm du lịch nổi tiếng nào?

Ê, Rạch Giá hả? Để tao kể cho mày nghe.

Tao nhớ có lần, hình như là cuối năm ngoái, tầm tháng 11 gì đó, tao với đám bạn mò xuống đây chơi. Lúc đó là đúng lúc đang có lễ hội ở đâu đó, hơi đông vui xíu.

Cái khu công viên nào đó sát biển á, đẹp phết. Tao với đám bạn ra đó chụp hình, hóng gió biển chiều. Buổi tối còn có mấy hàng quán ăn uống nữa, hải sản tươi ngon lắm nha. Nhớ có lần ăn con ghẹ rang me, ngon bá cháy bọ chét.

Rồi còn cái chùa gì nữa, quên tên rồi. Nghe nói là linh lắm. Tao đi ngang qua thấy cũng trang nghiêm, không dám vào sâu lắm, chỉ đứng ngoài thắp nhang thôi. Mấy đứa bạn thì nó thích đi mấy chỗ văn hóa hơn.

À, còn cái khu lấn biển mới làm á, có mấy cái quán cà phê view đẹp lắm. Ngồi đó ngắm hoàng hôn là hết sảy. Mấy đứa bạn tao đứa nào cũng mê tít.

Nói chung, Rạch Giá không phải kiểu ồn ào náo nhiệt như mấy thành phố du lịch lớn, nhưng mà nó có cái nét riêng của nó. Bình yên, thư thái, đồ ăn ngon, mà giá cả cũng phải chăng nữa. Đi về thấy người nó nhẹ nhàng hẳn ra.

Thành phố Rạch Giá, Kiên Giang có diện tích 105,86 km², dân số 228.416 người (2020), mật độ dân số 2.158 người/km². Trung tâm đô thị nằm ven vịnh Thái Lan, với 20 km bờ biển.

Ăn gì ở Bến Tàu Rạch Giá?

Tao ăn bún cá Út Ơi ngon vãi. Bún cá Rạch Giá Út Ơi là best luôn. À, còn nhà hàng Hai Lạng Mốt, nghe nói đồ biển ở đó tươi lắm, tao cũng muốn thử mà chưa có dịp. Có lần đi Rạch Giá với mấy đứa bạn, tụi nó cứ đòi ăn lẩu dê Phước Khang, tao thì không khoái lắm nhưng mà cũng ok, cũng được. Còn quán Ngọc Nhân thì tao thấy bình thường, không có gì đặc sắc lắm. Mực phá lẩu thì nghe tên hấp dẫn mà chưa ăn bao giờ. Nói chung Rạch Giá nhiều chỗ ăn ngon phết, tao thì ưu tiên bún cá Út Ơi.

  • Bún cá Út Ơi: Tao thấy cái tô nó bự chà bá, nước lèo ngọt thanh, cá thì tươi rói. Giá cũng hợp lý nữa, đi mấy lần rồi.
  • Nhà hàng Hai Lạng Mốt: Nghe dân tình đồn thổi đồ hải sản ở đây tươi ngon, giá cả phải chăng. Lần tới nhất định phải ghé.
  • Lẩu dê Phước Khang: Dê mềm, nước lẩu đậm đà, ăn với rau sống thì tuyệt cú mèo. Tụi bạn tao mê tít.
  • Quán dê Năm Ri: Cũng ok, dê nướng thơm lừng, ăn nhậu là hết sẩy.
  • Quán Bún cá Út Ơi Rạch Giá: Lặp lại à? Thôi kệ, nhấn mạnh là tao thích cái quán này.
  • Nhà hàng Biển Xanh Rạch Giá: Tao chưa ăn ở đây, nghe nói cũng đồ biển.
  • Quán mực phá lẩu Rạch Giá: Nghe tên là thấy thèm rồi.

Năm nay tao thấy trên mạng có bún kèn Rạch Giá nữa, nghe bảo cũng ngon lắm. Khác bún cá, bún kèn nó có vị lạ lạ, hình như là nước cốt dừa với thịt cá hay gì đó. Tao đang hóng thử. Với lại, tao còn nghe nói có mấy quán ăn vặt buổi tối cũng hay ho lắm, mà tao hay đi ăn no bụng rồi nên không để ý lắm. Đi Rạch Giá thì nhớ mang bụng đói nha. Tao thì cứ ăn hết chỗ này đến chỗ khác. Cứ có gì lạ là tao thử thôi. Thèm gì ăn nấy.

Rạch Giá được mệnh danh là gì?

Mày hỏi Rạch Giá à? À… nó cứ như một giấc mơ Mày ơi, một giấc mơ trôi dạt ra biển. Người ta vẫn gọi nó là thành phố biển của miền Tây. Nghe lạ mà quen, giữa bạt ngàn sông nước lại có một nơi mang hơi thở đại dương. Gió cứ vuốt ve da thịt, mằn mặn. Cảm giác đó, Tao không quên được.

Những bãi biển ở đó, Mày ơi, thật sự thơ mộng lắm. Không ồn ào. Có những buổi hoàng hôn đỏ rực, nhuộm cả chân trời, mặt biển thành một màu huyền ảo. Sáng tinh sương, thuyền bè lững lờ trôi, những chấm phá trên bức tranh còn đọng sương. Tao từng đi chân trần trên cát, mềm mại và mát lạnh.

Và đâu chỉ có biển đâu, Mày. Cái không khí lịch sử cứ luẩn quẩn, những di tích lặng lẽ kể chuyện ngàn xưa. Rồi hương vị ẩm thực đặc sắc nữa chứ. Mày có hình dung không, mùi cá nướng, bún kèn lan tỏa khắp chợ đêm, quyện vào làn gió biển, khiến bụng Tao cứ cồn cào mãi.

Khí hậu Rạch Giá cũng đặc biệt. Một năm hai mùa thôi, mưa và nắng. Mùa nắng thì chói chang, vàng ươm trên từng mái nhà. Mùa mưa thì cứ rả rích, xanh mướt mát cây cối. Cái cảm giác ngồi hiên nhà nghe mưa rơi, nhâm nhi ly trà nóng… bình yên đến lạ. Tao yêu cái sự đối lập đó Mày ạ.

  • Rạch Giá là đô thị loại II, trung tâm hành chính của tỉnh Kiên Giang.
  • Địa danh nổi bật: Tượng đài Nguyễn Trung Trực, Đền thờ Nguyễn Trung Trực, Cổng Tam Quan, Chùa Tam Bảo, Bảo tàng Kiên Giang, Khu đô thị lấn biển.
  • Ẩm thực đặc trưng: Bún kèn, bún cá Rạch Giá, gỏi cá trích, bánh canh ghẹ, các loại hải sản tươi sống.
  • Khí hậu: Nhiệt độ trung bình năm khoảng 27-28°C, lượng mưa trung bình từ 1.600 - 2.000 mm/năm. Mùa mưa kéo dài từ tháng 5 đến tháng 11, mùa khô từ tháng 12 đến tháng 4.

Rạch Giá ăn trưa ở đâu?

Mày hỏi Rạch Giá ăn trưa ở đâu à? Tao nhớ như in cái đợt tao xuống đó làm dự án. Nắng chang chang, tầm 11 rưỡi trưa mà bụng đói meo. Đi lang thang muốn xỉu ở đường Nguyễn Trung Trực, tìm đại chỗ nào đó mát mẻ mà ăn.

Thằng bạn địa phương nó réo Tao ra Ốc Chiến. Thề, lúc đầu nghe ốc tưởng ăn vặt, nhưng nó bảo quán này có đủ món mặn mòi ăn no banh xác. Tới nơi thấy đông kinh khủng, nhưng mùi thơm hải sản nướng sả ớt nó xộc thẳng vô mũi Tao, tự nhiên thấy thèm điên luôn.

Tao gọi đĩa ốc mỡ xào tỏi với thêm cái lẩu thái nhỏ. Trời ơi, ốc mỡ béo ú, dai giòn sần sật, nước sốt tỏi ớt mặn ngọt cay cay ăn đúng điệu cơm nóng. Mồ hôi đổ ra như tắm nhưng mà đã gì đâu. Cảm giác lúc đó mấy cái mệt mỏi tiêu hết sạch.

Mà nếu mày không thích ốc kiểu đó, muốn kiểu chill hơn chút, thì Sam BBQ cũng được. Hồi đó Tao đi sinh nhật đứa em bên đó, đúng tầm trưa, view sông mát mẻ, đồ nướng cũng ổn áp. Giá thì nhỉnh hơn Ốc Chiến xíu nhưng mà được cái không gian thoáng đãng.

Địa điểm ăn trưa tại Rạch Giá:

  • Ốc Chiến: Chuyên hải sản tươi sống, các món ốc đa dạng chế biến theo nhiều kiểu. Phù hợp cho nhóm đông, giá cả bình dân.
  • Sam BBQ Rạch Giá: Lẩu nướng buffet, không gian rộng rãi, có view sông. Thích hợp cho các buổi gặp mặt hoặc gia đình.
  • Quán ăn vặt 270: Cung cấp nhiều món ăn vặt đường phố, giá thành phải chăng. Phù hợp ăn nhanh, đổi vị.
  • Lẩu nướng LAVA Buffet 577: Mô hình buffet lẩu nướng với thực đơn phong phú các loại thịt, hải sản và rau củ.
  • Mì cay Chilli House: Chuyên các món mì cay Hàn Quốc với nhiều cấp độ.

Ăn gì ở Bến Tàu Rạch Giá?

Uầy, mày hỏi trúng tủ rồi. Mấy cái list trên mạng tao đọc chán chê, toàn mấy quán nhà hàng to đùng cho khách du lịch. Nghe tao kể cái lần tao kẹt ở bến tàu Rạch Giá đây.

Hôm đó là tháng 7, tao đi Nam Du, mà ra tới nơi lỡ chuyến tàu trưa. Thế là phải vật vờ ở đó đợi chuyến chiều. Trời thì nắng như đổ lửa, bụng thì réo ầm ĩ. Tao chả thèm đi đâu xa, lượn đúng một vòng quanh bến tàu xem có gì bỏ bụng không.

Thấy cái quán Bún cá Út Ơi người ta ra vô cũng tấp nập, tao chui vô luôn. Quán nhỏ xíu, nóng bỏ mẹ nhưng mà tô bún cá nó bưng ra thì quên hết. Nước lèo ngọt thanh vị cá đồng, không phải cái kiểu ngọt lợ của bột ngọt. Miếng cá lóc dai thơm, chấm vô chén nước mắm ớt nó cay xé lưỡi mà đã gì đâu. Ăn xong tô bún húp cạn nước mồ hôi túa ra mới thấy tỉnh người.

Còn tối mà mày đi với đám bạn thì đừng có dại mà vô nhà hàng. Kiếm ngay một quán mực phá lẩu vỉa hè. Tao ăn ở một quán trên đường 3 tháng 2, giờ không nhớ tên nhưng cái vị mực tươi giòn sần sật, nước lẩu chua cay nó ám ảnh tao tới giờ. Ngồi vỉa hè lộng gió biển, lai rai vài chai bia, hết sảy. Mấy cái lẩu dê hay nhà hàng sang chảnh thì thôi dẹp đi, Rạch Giá phải ăn mấy món này mới là dân sành.

  • Bún cá Rạch Giá: Đặc sản số một, tìm quán nào có chữ Út Ơi hoặc quán địa phương đông người ăn. Nước lèo thanh ngọt, cá lóc đồng tươi.
  • Mực phá lẩu: Món nhậu trứ danh, mực tươi rói nấu trong nồi lẩu chua cay. Thường bán buổi tối ở các quán vỉa hè, đặc biệt trên đường 3 tháng 2 và khu lấn biển.
  • Gỏi cá trích: Món này phải thử. Cá sống trộn với dừa nạo, hành tây, đậu phộng, cuốn bánh tráng chấm nước mắm chua ngọt đặc trưng.
  • Bánh xèo: Bánh xèo miền Tây ở đây có nhân hải sản tươi, vỏ bánh giòn rụm.
  • Cơm ghẹ: Ghẹ tươi được gỡ thịt xào với cơm, một món ăn chắc bụng và chất lượng.

Rạch Giá được mệnh danh là gì?

Mày hỏi Rạch Giá hả? Trời ơi, Tao nhớ cái lần Tao về đó chơi hồi đầu năm ngoái, tầm tháng 3, nắng chang chang mà mát lạ kỳ. Cảm giác nó không giống Sài Gòn đâu, cái gió biển nó lùa vô mặt, mằn mặn. Bước xuống xe ở bến xe Rạch Giá, nhìn thấy đường xá rộng thênh thang, sạch bong. Đúng là người ta hay gọi nó là thành phố biển của miền Tây, lúc đó Tao mới thực sự cảm nhận được luôn.

Nhớ lúc đó Tao với con bạn đi lạng quạng kiếm quán bún kèn, bà chủ quán nhiệt tình dễ sợ. Ngồi ngay cái vỉa hè, gió thổi lồng lộng, ăn tô bún nóng hổi mà ngon rụng rời. Rồi chiều tối ra khu lấn biển, đứng nhìn mấy chiếc ghe đèn giăng sáng rực trên biển, lòng tự nhiên thấy bình yên dã man. Mấy cái di tích lịch sử thì Tao chưa có dịp đi hết, nhưng cái không khí, cái nhịp sống ở đó nó chậm rãi, dễ chịu lắm.

Cái khí hậu Rạch Giá nó lạ nha Mày, cứ nắng xong rồi lại mát, dù đang mùa khô nhưng vẫn có những đợt gió nồm thổi vào. Tao ở đó đúng một tuần, trời cứ vậy, ngày thì nóng nhưng tối lại dịu mát cực, ngủ ngon ghê gớm. Tao tự nhủ nhất định phải quay lại đó thêm lần nữa, thử hết mấy món đặc sản còn lại.

  • Rạch Giá thuộc tỉnh Kiên Giang.
  • Đây là thành phố trực thuộc tỉnh đầu tiên của miền Tây nằm ven biển.
  • Các điểm tham quan nổi bật gồm Cổng Tam Quan, chùa Tam Bảo, đền Nguyễn Trung Trực.
  • Ẩm thực đặc trưng có bún kèn, gỏi cá trích, bánh canh ghẹ.
  • Khí hậu nhiệt đới gió mùa ẩm, chia thành hai mùa rõ rệt: mùa mưa và mùa nắng.

Rạch Giá ăn trưa ở đâu?

Mày hỏi. Rạch Giá trưa ăn đâu. Đừng hỏi Tao mấy cái quán mới mở năm nay làm gì. Mấy chỗ này vẫn còn ổn, tùy sở thích thôi.

  • Bún Cá Rạch Giá: Chuẩn vị. Không thử thì phí. Tao hay ăn ở quán ngay góc đường Nguyễn Trung Trực. Nước lèo ngọt, cá tươi.
  • Sam BBQ Rạch Giá: Thịt nướng. Ăn trưa lai rai, hợp đám đông. Menu đa dạng hơn chút.
  • Ốc Chiến: Hải sản bình dân. Ngon, giá ổn. Đừng kỳ vọng sang chảnh.
  • Cơm Tấm Cô Thủy: Cơm sườn bì chả. Sáng trưa đều đông. Nước mắm chuẩn.

Chuyện ăn uống, cốt yếu là hợp khẩu vị. Còn lại, mọi thứ chỉ là nhất thời.