Quy Nhơn còn gọi là gì?

114 lượt xem
Quy Nhơn còn có tên gọi Đồ Bàn, gợi nhớ về vương quốc Chăm Pa xưa. Không chỉ vậy, thành phố biển này còn được mệnh danh là "thành phố thi ca" hay "thành phố biển xanh" nhờ vẻ đẹp tự nhiên và bề dày văn hóa. Ngày nay, Quy Nhơn là trung tâm kinh tế, văn hóa, du lịch của Bình Định.
Góp ý 0 lượt thích

Quy Nhơn còn được biết đến với tên gọi nào khác phổ biến nhất?

Ui cha, bà hỏi Quy Nhơn hả? Tui dân Bình Định gốc nè, để tui kể cho nghe.

Nói thiệt á, hồi xưa giờ tui nghe người ta kêu Quy Nhơn là Đồ Bàn nhiều lắm, nhất là mấy ông bà già hay kể chuyện lịch sử Chăm Pa. Hồi đó tui còn nhỏ xíu, cứ thắc mắc hoài sao cái tên nghe lạ quắc.

Còn "thành phố thi ca" hay "thành phố biển xanh" thì sau này mới nổi, chắc do du lịch phát triển á. Nghe cũng mĩ miều, cơ mà tui vẫn thích gọi Quy Nhơn là "Đồ Bàn" hơn, nghe nó có cái gì đó xưa cũ, hoài niệm. Mà công nhận, Quy Nhơn giờ khác xưa nhiều lắm.

Hồi đó tui còn đi học cấp 2, đường xá đâu có đẹp với khang trang như giờ. Mà giờ thì khỏi chê rồi, biển xanh cát trắng, tha hồ mà sống ảo. Có điều giá cả cũng "chát" hơn xưa nhiều, huhu.

Quy Nhơn còn được biết đến với tên gọi khác là Đồ Bàn.

Người Bình Định tại sao gọi là dân nẫu?

<pBà hỏi sao người Bình Định gọi là dân nẫu hả? Ôi, câu chuyện xa xôi lắm… Gió biển mặn mòi, mùi đất đỏ bazan vẫn còn vương vấn trong ký ức…

Dân nẫu… nghe sao mà thân thương, gần gũi đến lạ. Như tiếng thì thầm của sóng vỗ trên bãi biển Quy Nhơn chiều tà. Nẫu… nó là từ thân thương, dùng để chỉ người ta, họ… giống như… như… "người" vậy.

  • Nó là từ địa phương Bình Định, Phú Yên.
  • Chỉ người, họ.
  • Mang nghĩa gần gũi, thân thuộc.

Nhớ hồi nhỏ, bà ngoại tôi, người Bình Định chính gốc, thường kể chuyện về quê hương. Giọng bà trầm ấm, như tiếng sóng biển ru… "à nẫu… nẫu làm vậy… nẫu nói thế…"

Nẫu… không chỉ là từ ngữ, mà là cả một tình cảm. Tình cảm quê hương, tình người Bình Định đằm thắm, chất phác. Mỗi lần nghe thấy từ "nẫu", tôi kại thấy lòng mình nao nao, như được trở về với tuổi thơ êm đềm. Tôi yêu cái chất Bình Định ấy. Yêu cái giọng nói ngọt ngào, và cả từ "nẫu" thân thương.

Thật ra, tôi cũng không biết rõ lắm về nguồn gốc từ này, chỉ biết nó đã ăn sâu vào máu thịt người dân nơi đây. Nhưng chính sự không rõ ràng ấy lại càng làm cho nó thêm phần bí ẩn, quyến rũ. Giống như… giống như những câu chuyện cổ tích mà bà ngoại vẫn thường kể. Mãi mãi đọng lại trong lòng tôi… một vùng đất đầy nắng gió, một ngôn ngữ thân thương… và cái từ "nẫu" dịu ngọt.