Người Dân Quảng Bình Có Thân Thiện Và Hiếu Khách Không?

27 lượt xem
Trời ơi, nói thiệt nha, dân Quảng Bình á hả? Thân thiện với hiếu khách là "đặc sản" rồi. Không phải kiểu "làm màu" hay "chèo kéo" khách du lịch đâu, mà nó kiểu...tự nhiên như hơi thở á. Tui nhớ hồi hè năm ngoái, lóc cóc chạy xe máy từ Đồng Hới vô Phong Nha, lạc đường sml luôn. Hỏi đường một bác đang ngồi vá xe bên đường, bác chỉ nhiệt tình lắm, còn dặn dò đủ thứ "đi chậm thôi con, đường ni hay có ổ gà lắm". Chuyện nhỏ thôi, nhưng mà thấy ấm lòng ghê. Rồi có lần đi ăn bánh bèo ở chợ Đồng Hới, bà chủ quán thấy tui loay hoay vụng về gắp bánh, bả cười xòa, bả gắp cho tui một đĩa đầy ắp, còn nói "ăn đi con, cho khỏe, đi chơi cho lại sức".Xong bả còn kể chuyện con bả cũng đi làm xa, nhớ nhà này nọ... Nghe mà thấy thương dễ sợ. Với lại, tui thấy dân Quảng Bình hay có cái kiểu...giúp đỡ người khác mà không cần báo đáp á.Hồi đó xe tui bị xịt lốp ngay giữa đường, chưa kịp mở mồm nhờ ai, là có mấy anh thanh niên chạy tới xúm xít giúp rồi. Xong còn dặn dò "để ý lốp xe nha, đường ni nhiều đinh tặc lắm". Tóm lại á, tui thấy dân Quảng Bình họ chân chất, thiệt tình lắm.Không hoa mỹ, không màu mè, nhưng mà ấm áp cực kỳ.Đi đâu rồi cũng nhớ cái giọng nói đặc sệt, cái nụ cười hiền lành của người Quảng Bình hết trơn á.
Góp ý 0 lượt thích

Người dân Quảng Bình có nổi tiếng là thân thiện, mến khách không?

Theo trải nghiệm cá nhân của tôi, người dân Quảng Bình rất thân thiện và mến khách.Tôi đã có dịp đến Quảng Bình vài lần, cả du lịch và công tác, và luôn được đón tiếp nồng hậu.Từ những người bán hàng rong, tài xế taxi cho đến chủ nhà nghỉ, nhân viên khách sạn, mọi người đều rất nhiệt tình, sẵn lòng giúp đỡ và trò chuyện cởi mở.

Tôi nhớ có lần đi lạc đường ở Đồng Hới, một bác xe ôm đã không ngần ngại dẫn tôi đi một đoạn đường khá xa mà không lấy tiền.Một lần khác, khi ghé vào một quán ăn nhỏ, chủ quán đã rất nhiệt tình giới thiệu cho tôi những món đặc sản địa phương và còn tặng thêm tôi một đĩa bánh xèo.

Tính cách người Quảng Bình khá thẳng thắn, chân chất.

Họ không nói lời hoa mỹ nhưng lại thể hiện sự quan tâm, mến khách qua hành động cụ thể.Ví dụ, khi hỏi đường, họ không chỉ chỉ đường cho bạn mà còn dặn dò cẩn thận, thậm chí còn vẽ sơ đồ ra giấy. Khi đến nhà người dân, tôi luôn được mời nước, mời cơm rất nhiệt tình, đúng với câu nói "tình làng nghĩa xóm".

Tôi còn được nghe kể nhiều câu chuyện về truyền thống tương thân tương ái của người dân Quảng Bình, nhất là trong những lúc khó khăn, hoạn nạn.Ví dụ như trong đợt bão lũ lịch sử năm 2020, người dân Quảng Bình đã đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau vượt qua khó khăn.Điều này cho thấy tinh thần cộng đồng, lòng nhân ái rất cao đẹp của người dân nơi đây.

Dựa trên những trải nghiệm thực tế và những câu chuyện tôi được nghe kể, tôi tin rằng người dân Quảng Bình xứng đáng với danh hiệu thân thiện và hiếu khách.Tấm lòng chân thành, sự nhiệt tình của họ đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc và khiến tôi luôn muốn quay trở lại vùng đất này.

Điều gì khiến người Quảng Bình nổi tiếng thân thiện?

Quảng Bình á, theo tôi là thân thiện kiểu… chất phác.Không phải kiểu niềm nở, ngọt ngào như mấy chỗ du lịch đâu.Nhớ hồi xe tôi bị thủng lốp giữa đường, nắng chang chang gần trưa.Đang loay hoay thì có ông chú đi qua, dừng lại hỏi han.Rồi tự nhiên xắn tay áo phụ luôn, chẳng cần tôi phải nhờ vả gì.

Chú còn gọi điện thoại nhờ người quen gần đó mang đồ nghề qua.Uống nước mía ở quán ven đường, bà chủ còn dúi thêm cho mấy quả cam. Bảo "cho cháu ăn đường xa đỡ mệt".Chả quen biết gì cả.Cái kiểu… thẳng thắn, mộc mạc ấy làm mình thấy… gần gũi.Chẳng màu mè, khách sáo.

Hồi lạc đường ở Phong Nha, hỏi thăm bà cụ, bà tận tình chỉ đường, nói nhanh quá tôi không hiểu hết, bà cứ xoay qua xoay lại diễn tả, cười ha hả.Người Quảng Bình nói chung hơi khó nghe với tôi, nói nhanh mà nhiều từ địa phương.Mà cái kiểu chân chất, nhiệt tình giúp đỡ người khác ấy là thật.

Chắc do… cái vùng đất khắc nghiệt, bão lũ quanh năm nên người ta dễ đồng cảm với khó khăn của người khác.Chứ hồi đó tôi đi bị lạc, mấy đứa nhóc chăn bò còn dắt tôi ra tận đường lớn cơ mà.Đấy, cái kiểu thân thiện nó toát ra từ những cái nhỏ nhặt, bình dị vậy đó.

Người Quảng Bình thể hiện sự hiếu khách ra sao?

Người Quảng Bình á, hiếu khách kiểu… chất phác lắm.Không phải kiểu niềm nở xã giao, mà là kiểu thật thà, mộc mạc.Nhớ hồi mình lạc đường ở Phong Nha, trời thì xầm xì sắp mưa.May sao gặp được bà cụ bán nước ven đường.Bà thấy mình lóng ngóng, hỏi han rối rít, liền kéo mình vào trú mưa.Không chỉ cho nước uống free mà còn gọi điện cho người quen ở gần đó để hỏi đường giúp mình nữa chứ.Ấm lòng thực sự!

Rồi bữa khác ghé Đồng Hới ăn tối, quán lẩu vỉa hè thôi mà cô chủ quán nhiệt tình kinh khủng.Chỉ món nào ngon, rẻ, rồi còn bày đặt cách pha nước chấm sao cho đúng điệu nữa.Kiểu như người nhà ấy, chứ không phải khách khứa gì.Thấy bảo Quảng Bình hay bị thiên tai, chắc vì thế mà người ta quý người hơn.Kiểu cùng cảnh ngộ nên dễ đồng cảm, chia sẻ chăng?Mình nghe nói người miền Trung nói chung đều vậy mà. Mình có đứa bạn ở Ba Đồn, lần nào về quê nó chơi cũng được cả xóm "chiêu đãi" nhiệt tình.

Nào là cá chuồn nướng, nào là rượu Kim Long, toàn đặc sản quê kiểng, ăn no căng bụng mới thôi.Nói chung là, sự hiếu khách của người Quảng Bình nó không phải phô trương, mà nằm ở cái tình, cái chân chất, mộc mạc khó tả lắm.Phải trải nghiệm mới thấy hết được.Chứ nói suông thì… biết sao giờ?Hihi.

Văn hóa Quảng Bình ảnh hưởng đến tính cách người dân thế nào?

Quảng Bình á, nắng gió nhiều nên chắc chắn ảnh hưởng rồi.Người dân ở đó, theo mình thấy, chất phác lắm.Kiểu như… thẳng thắn, mộc mạc.Không vòng vo tam quốc.Nhớ hồi mình đi phượt, xe chết máy giữa trời nắng chang chang, tưởng tiêu rồi chứ.Thế mà có bác nông dân đi qua, dừng lại giúp ngay.

Chẳng cần hỏi han gì nhiều, lôi đồ nghề ra sửa.Xong xuôi còn mời về nhà uống nước, ăn cơm.Cơm canh đạm bạc mà tình cảm ấm áp vô cùng.

Mình nghĩ cái sự "khách đến nhà không trà thì rượu" nó thấm vào máu thịt người Quảng Bình rồi.Không phải kiểu xã giao khách sáo đâu.

Mà là cái tình người chân chất, thấy người ta khó khăn thì mình giúp.Chắc do địa hình hiểm trở, ngày xưa chiến tranh ác liệt nên người ta quý trọng tình người hơn.Giống như, cùng nhau vượt qua khó khăn, san sẻ miếng cơm manh áo ấy.

Có lần mình lạc đường trong Phong Nha, hỏi đường một chị bán hàng rong.

Chị ấy không chỉ chỉ đường mà còn dắt mình đi một đoạn, sợ mình lạc nữa.Vừa đi vừa kể chuyện quê hương.Nghe giọng chị, thấy tự hào về mảnh đất này lắm.

Mình thấy người Quảng Bình có cái gì đó hơi… ngang tàng, bộc trực.Không phải kiểu khó gần đâu, mà là không thích màu mè, giả tạo.

Cái gì cũng nói thẳng, nghĩ sao nói vậy.Lúc đầu tiếp xúc có thể thấy hơi… sốc, nhưng quen rồi thì thấy quý cái sự thật thà đó.Kiểu như, bạn bè với nhau, có gì không vừa lòng thì cứ nói thẳng, chứ không im im để bụng.

Đấy, nói chung là văn hóa Quảng Bình, với thiên nhiên khắc nghiệt, lịch sử hào hùng, đã tạo nên những con người mạnh mẽ, chân thành và giàu lòng mến khách.Chứ không phải tự nhiên người ta nói “Người Quảng Bình nghĩa nặng tình sâu” đâu.Mình thấy câu đó đúng phết!

Câu chuyện cảm động về lòng hiếu khách ở Quảng Bình?

Quảng Bình á, dân ở đó chất phác lắm.Nhớ hồi mình đi phượt, xe bị thủng lốp giữa đường, trời thì nắng chang chang.Đang loay hoay chưa biết làm sao thì có bác chở bò đi ngang, thấy vậy liền dừng lại hỏi han.Bác không những giúp mình vá xe mà còn mời về nhà ăn cơm.Cơm canh đạm bạc thôi nhưng mà ngon đáo để, kiểu ngon từ cái tình của người ta ấy.

Nhà bác nghèo, chỉ có mấy gian nhà tranh vách đất, ấy vậy mà bác cứ nhiệt tình rót nước mời trà. Mình định trả tiền vá xe nhưng bác nhất quyết không lấy, bảo "Của ít lòng nhiều, người đi đường giúp nhau là lẽ thường tình".Nghe mà ấm lòng ghê. Lúc chia tay bác còn dúi cho mình túi cam, bảo "Quà quê, mang theo mà ăn dọc đường".Trời ơi, mình suýt khóc.Chuyện nhỏ thôi mà sao thấy cảm động quá trời.

Cái tình người ở Quảng Bình nó chân chất, mộc mạc vậy đó.Chẳng cần khoa trương, chẳng cần màu mè, cứ lặng lẽ mà ấm áp vô cùng.Chả biết mấy cái khảo sát, mấy cái nghiên cứu nói gì, nhưng với mình, trải nghiệm đó đủ để tin người Quảng Bình thân thiện và hiếu khách vô cùng.Giờ nhắc lại vẫn thấy cái tình của bác, cái nắng, cái gió hôm ấy như in.

Làm thế nào để kết nối với người dân Quảng Bình?

Dạo này mình hay đi phượt, tình cờ có dịp ghé Quảng Bình mấy lần.Nói thật, mình thấy người dân ở đây thân thiện lắm chứ không phải kiểu khách sáo hời hợt.Nhớ có lần xe mình bị hỏng giữa đường, trời thì nắng như đổ lửa, tưởng chết dí rồi.May mà gặp một bác nông dân đang làm đồng, da đen nhẻm nhưng nụ cười tươi rói, bác ấy không những giúp mình đẩy xe mà còn dẫn đến quán nước gần đó cho mình nghỉ ngơi, còn mời cả nước mía nữa chứ!

Ngọt lắm, ngọt hơn cả lời nói của bác ấy.

Muốn kết nối với họ ấy hả?Đừng nghĩ nhiều, cứ tự nhiên thôi.Mình thấy nhiều người cứ dè dặt, ngại ngùng, thực ra người Quảng Bình dễ gần lắm.Chứ mình thì cứ mạnh dạn hỏi đường, hỏi han về cuộc sống thường ngày của họ.

Đừng kiểu hỏi những câu xã giao sáo rỗng, mà hãy hỏi những cái họ thực sự quan tâm, ví dụ như vụ mùa năm nay thế nào, con cháu học hành ra sao… Mình thấy họ rất thích chia sẻ, cứ trò chuyện chân thành là được.

Có lần mình ngồi ăn bún chả cá ở một quán nhỏ ven đường, chủ quán là một cô gái trẻ, mình hỏi chuyện cô ấy về nghề làm bún, cô ấy kể say sưa lắm, rồi còn chỉ mình cách nêm nếm gia vị nữa.

Cái cảm giác được chia sẻ, được kết nối với người dân địa phương ấy, thật sự rất tuyệt vời, không có gì sánh bằng.Đừng nghĩ họ khó gần, họ chỉ cần bạn chân thành thôi.Tóm lại là, cứ thả lỏng, tự nhiên, và mở lòng ra, bạn sẽ thấy Quảng Bình và con người nơi đây tuyệt vời biết mấy!