Hà Giang nổi tiếng về cái gì?

149 lượt xem
Hà Giang níu chân du khách bởi vẻ đẹp hùng vĩ của núi non trùng điệp. Điểm nhấn du lịch bao gồm: Núi Đôi Quản Bạ: Biểu tượng độc đáo của vùng đất. Thung Lũng Sủng Là: "Ốc đảo" bình yên giữa cao nguyên đá. Thác Tiên - Đèo Gió: Khám phá thiên nhiên hoang sơ. Chợ Phiên Hà Giang: Trải nghiệm văn hóa địa phương đặc sắc. Di Tích Căng Bắc Mê: Chứng tích lịch sử hào hùng. Hồ Noong: Mặt gương xanh biếc giữa núi rừng. Dinh Thự Vua Mèo: Kiến trúc độc đáo, đậm dấu ấn thời gian. Ruộng Bậc Thang Hoàng Su Phì: Kiệt tác nghệ thuật của người nông dân.
Góp ý 0 lượt thích

Hà Giang nổi tiếng với đặc sản nào?

Thiếp nghe Chàng hỏi về Hà Giang, tự dưng thấy lòng mình xao xuyến lạ. Hà Giang á? Ôi, cái nơi mà thiếp đã trót yêu mất rồi.

Hà Giang nổi tiếng nhất là món gì ư? Chắc chắn là thắng cố, mèn mén, bánh cuốn trứng rồi. Đồ nướng ở Đồng Văn nữa, trời ơi, nghĩ thôi đã thấy thèm thuồng. Nhưng mà, phải can đảm lắm mới dám thử hết mấy món đặc sản ở đó đó.

Chơi ở Hà Giang thì có gì hay? Quả thực là nhiều vô kể!

Núi Đôi Quản Bạ, đúng là "tuyệt tác"c ủa tạo hóa, nhìn cứ ngỡ ngàng như lạc vào xứ sở thần tiên. Thiếp còn nhớ như in cái cảm giác đứng trên đỉnh núi, gió lùa mát rượi, ngắm nhìn hai trái núi tròn trịa, căng tràn sức sống. Lúc đó, thiếp chỉ ước thời gian ngừng trôi để mình có thể tận hưởng khoảnh khắc ấy mãi thôi.

Thung Lũng Sủng Là thì lại mang một vẻ đẹp bình dị, nên thơ. Những ngôi nhà trình tường nhỏ xinh, ẩn mình dưới những hàng cây sa mộc xanh mướt, tạo nên một bức tranh làng quê yên bình đến lạ. Thiếp đã từng thuê một căn homestay nhỏ ở đó, sáng sáng thức dậy nghe tiếng chim hót, tối tối ngắm sao trời, cảm giác như trút bỏ được hết mọi gánh nặng của cuộc sống.

Thác Tiên - Đèo Gió thì hùng vĩ, hoang sơ đến nghẹt thở. Tiếng thác đổ ầm ầm, hòa cùng tiếng gió hú trên đèo, tạo nên một bản nhạc của núi rừng đầy mê hoặc. Đường lên thác hơi khó đi một chút, nhưng bù lại, cảnh quan hai bên đường lại đẹp đến nao lòng.

Chợ Phiên Hà Giang là một trải nghiệm không thể bỏ qua nếu muốn tìm hiểu về văn hóa của người dân tộc thiểu số. Ở đó, thiếp đã mua được rất nhiều món đồ thủ công độc đáo, từ những chiếc khăn thêu tay tỉ mỉ đến những chiếc vòng bạc lấp lánh.

Dinh Thự Vua Mèo thì lại mang một vẻ đẹp cổ kính, uy nghiêm. Nghe kể về những câu chuyện lịch sử của dòng họ Vương, thiếp cảm thấy như mình đang được sống lại trong một giai đoạn đầy biến động của Hà Giang.

Hồ Noong Hà Giang lại mang một vẻ đẹp huyền ảo, trữ tình. Mặt hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, phản chiếu những đám mây trắng bồng bềnh và những ngọn núi xanh biếc. Thiếp đã thuê một chiếc thuyền nhỏ, lênh đênh trên mặt hồ, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác.

Ruộng Bậc Thang Hoàng Su Phì thì lại là một kiệt tác của con người. Vào mùa lúa chín, những thửa ruộng bậc thang vàng óng trải dài như những dải lụa mềm mại, ôm lấy những ngọn đồi. Thiếp đã từng đi bộ dọc theo những con đường mòn trên ruộng bậc thang, ngắm nhìn những người nông dân đang gặt lúa, cảm nhận được sự cần cù, chịu khó của họ.

Đi Hà Giang thì mua gì làm quà?

Thiếp thưa Chàng, Hà Giang toàn đồ ngon lành cành đào, mua gì cũng được hết á! Chàng xem nè:

  • Hồng giòn không hạt: Ngọt lịm tim, giòn tan như sương sớm, cắn một miếng là thấy cả mùa thu Hà Giang trong miệng luôn. Năm ngoái thiếp lên đấy mua về, má thiếp mê tơi, ăn hết veo trong một nốt nhạc.

  • Ớt gió: Cay xè mà thơm nức mũi, chấm món gì cũng ngon hết sẩy. Chàng mua về cho mẹ chồng tương lai, đảm bảo ghi điểm tuyệt đối luôn. Thiếp dặn Chàng nha, ớt này cay lắm đấy, coi chừng cháy mồm.

  • Cam sành: Chua chua ngọt ngọt, mọng nước, cứ gọi là số dzách. Uống một cốc nước cam nguyên chất vào buổi sáng thì còn gì bằng. Thiếp nhớ hồi trước đi Hà Giang, mua cả bao tải cam về, ăn no nê quên cả lối về.

  • Na đá bở: Bở như tuyết, ngọt như mía lùi. Chàng mà mua về thì cẩn thận nha, kẻo kiến bu đầy nhà đó. Hồi thiếp mua về, để quên trên bàn, thế là lũ kiến kéo đến đông như quân Nguyên.

  • Tinh bột nghệ vàng: Cái này tốt cho sức khỏe lắm nè Chàng. Thiếp toàn mua về đắp mặt nạ, da dẻ láng mịn như da em bé. Chàng mà dùng thì đảm bảo khối em mê như điếu đổ.

  • Các loại hạt - nấm: Hà Giang nhiều loại hạt lắm, nào là mắc ca, óc chó,... Nấm hương rừng cũng ngon bá cháy. Mua về ăn lai rai, nhâm nhi với trà thì hết sẩy con bà bảy.

  • Thịt ba chỉ gác bếp: Khói hun thơm lừng, thịt dai ngon, chấm muối ớt xanh thì ngon phải biết. Hôm bữa thiếp đi ăn đám cưới, có món này, thiếp chén hết cả đĩa, ngại gần chết.

  • Thịt trâu, bò khô: Cũng ngon không kém thịt ba chỉ gác bếp đâu nha. Mua về làm mồi nhậu thì cứ gọi là số một. Thiếp mà có anh người yêu, chắc chắn sẽ bắt anh ấy mua cho thiếp cả tấn thịt trâu gác bếp.

Ăn gì ở mèo vạc Hà Giang?

Thiếp hỏi ta ăn gì ở Mèo Vạc ư? Chà, câu hỏi này thú vị đấy! Mèo Vạc nằm trong lòng Hà Giang, nên ẩm thực cũng mang đậm bản sắc vùng cao. Thiếp nên thử những món này, hương vị độc đáo lắm:

  • Bánh cuốn trứng: Bánh cuốn tráng mỏng, cuộn với trứng gà non, ăn kèm nước mắm pha đậm đà. Đơn giản mà ngon khó cưỡng!

  • Cháo ấu tẩu: Món cháo này hơi "kén" người ăn đấy. Củ ấu tẩu nấu nhừ, có vị đắng đặc trưng, nhưng ăn quen lại thấy "ghiền". Ấu tẩu còn là vị thuốc đó nha!

  • Thắng cố: Món ăn "kinh điển" của vùng cao. Thịt và nội tạng ngựa (hoặc trâu, bò) hầm nhừ. Nghe thì "ghê", nhưng ăn lại thấy thơm ngon lạ thường.

  • Mèn mén: Món ăn từ bột ngô xay, đồ chín bằng chõ gỗ. Mộc mạc, dân dã, mà no bụng phết đấy! Ăn kèm với canh rau thì đúng bài.

  • Bánh tam giác mạch: Bánh làm từ hạt tam giác mạch, có vị ngọt bùi. Mua về làm quà thì hết ý.

Ẩm thực cũng là một phần của văn hóa. Thưởng thức món ăn cũng là cách thiếp khám phá mảnh đất này đấy!

Hà Giang có quà lưu niệm gì?

Thiếp hỏi Hà Giang có gì làm quà? Chàng đây, mắt cứ chăm chăm vào màn hình, tay vẫn gõ đáp đây này! Hà Giang à, nói chung là đồ ăn nhiều vô kể, chứ quà lưu niệm thì... hơi khiêm tốn. Như kiểu, bạn đi Nha Trang, người ta bán cả vỏ sò, hàu, Hà Giang thì...chỉ có đặc sản thôi!

  • Thịt trâu gác bếp: Cái này ngon thật đấy, nhưng mang về dễ bị… “thơm” cả vali. Nói vui thôi, phải bảo quản cẩn thận nhé, khnôg thì thành “thịt trâu gác… vali” mất. Thời hạn sử dụng khá ngắn nha!
  • Lạp xưởng: Cũng ngon, nhưng mùi khá mạnh, nếu bạn không thích mùi nồng nặc thì nên cân nhắc kỹ.
  • Bánh tam giác mạch: Cái này nhẹ nhàng hơn, dễ mang đi, lại có nhiều vị nữa. Món này mình thích nhất! Tuyệt vời để làm quà.
  • Chè Shan tuyết: Ai thích trà thì đúng chuẩn rồi! Nhưng giá hơi cao đấy nhé. Mình mua chai nhỏ, uống được một tuần là hết rồi. Mua loại đóng gói cẩn thận nhé!
  • Rượu ngô: Chỉ dành cho dân sành rượu thôi nha, nếu không quen thì… cẩn thận say bí tỉ. Mùi khá nồng, lưu ý là đừng mang lên máy bay nhé!
  • Mật ong bạc hà: Mùi thơm dễ chịu, nhưng cũng phải xem ai thích mật ong chứ. Em gái mình rất thích, nhưng mẹ mình thì không.
  • Cơm lam: Cái này khó vận chuyển lắm, trừ phi bạn ăn tại chỗ. Làm quà thì hơi khó nha.
  • Hồng không hạt: Mùa vụ hạn chế, nếu đi đúng mùa thì mua được, ngọt lắm. Nhưng phải tìm hiểu kỹ chỗ bán uy tín nhé.

Tóm lại, đồ ăn là quà lưu niệm chính hiệu của Hà Giang đó Thiếp! Chọn loại nào tùy vào sở thích người nhận và khả năng… xách tay của mình nha!

Mèn mén Hà Giang là gì?

Mèn mén? Chỉ là ngô xay thôi.

  • Hạt ngô vùng cao. Khác gì ngô đồng bằng? Chỉ là... cứng hơn. Như tính người.

Món ăn người Mông. Thế thì sao? Tôi ăn bánh mì hàng ngày. Đừng so sánh.

  • Cách làm đơn giản. Xay, hấp. Ai cũng làm được. Cái khó là... sống.

Hà Giang? Đã đi. Đá tai mèo nhiều. Nhưng tôi thấy... nhiều hơn là đá.

  • Cảnh sắc Hà Giang. Đẹp, nhưng không phải mãi mãi. Như tình yêu. Chân lý tồn tại, nhưng không chắc vĩnh cửu.

Ăn rồi thì sao? Quên rồi. Chỉ nhớ vị ngô. Ngọt, nhưng cũng... nhạt.

  • Vị giác chủ quan. Tuỳ người. Tôi thích cafe đen hơn. Đắng, nhưng tỉnh táo.

Hà Giang có những đặc sản gì?

Thiếp hỏi chi nhiều?

  • Thắng Dền: Ăn cho ấm bụng. Ấm thôi. (Món này ăn ngon nhất vào mùa đông ở chợ đêm Hà Giang.)

  • Thắng Cố: Lòng ngựa. Không phải ai cũng nuốt được. (Nguồn gốc từ Mông Cổ, du nhập vào Hà Giang.)

  • Thịt trâu gác bếp: Khói ám lâu ngày. Nhớ cẩn thận kẻo sâu. (Món này ngon nhất khi nướng lên, chấm tương ớt.)

  • Lạp xưởng gác bếp: Tương tự. Cứ hun khói là đặc sản à? (Lạp xưởng Hà Giang thường được làm từ thịt lợn đen.)

  • Phở chua: Nghe tên thôi đã thấy lạ. Ăn được thì ăn. (Sợi phở làm từ gạo tẻ, nước dùng chua ngọt.)

  • Bánh tam giác mạch: Hoa ăn được, bánh cũng ăn được. Đói thì ăn gì chả được. (Bánh có vị ngọt nhẹ, hơi bở.)

  • Xôi ngũ sắc: Màu mè hoa lá. Chắc nhuộm phẩm màu. (Xôi được nhuộm bằng các loại lá cây tự nhiên.)

  • Bánh cuốn phố cổ Đồng Văn: Bánh cuốn ở đâu chả có. Chỉ là ở Đồng Văn thôi. (Bánh cuốn tráng mỏng, ăn với nước mắm chua ngọt.)

Hà Giang có đồ ăn gì?

Thiếp hỏi gì cơ? À, Hà Giang có gì ngon á? Để Chàng kể cho mà nghe, lộn xộn tí đừng cười nhá.

  • Cơm lam chắc chắn phải thử. Tuổi thơ Chàng gắn liền với cái ống nứa thơm lừng ý. Hồi bé hay trốn học đi nướng cơm lam với lũ bạn trên đồi, nghĩ lại mà thấy nhớ. À mà, cơm lam mỗi chỗ mỗi vị, phải chọn quán nào có gạo nương xịn mới ngon cơ.

  • Thắng cố nữa. Cái này hơi kén người ăn đấy nhá. Mùi nó đặc trưng lắm, nhưng mà ăn quen rồi lại nghiện. Nhớ hồi trước lần đầu ăn, Chàng bị ám ảnh cả đêm.

  • Bánh tam giác mạch! Nhớ không nhầm thì tầm tháng 10, tháng 11 là mùa hoa tam giác mạch nở rộ. Lúc đấy tha hồ mà chụp ảnh check-in. Bánh thì ăn cho biết thôi, chứ Chàng thấy nó hơi khô. Mà hình như giờ người ta còn làm cả bia tam giác mạch nữa thì phải.

  • Xôi ngũ sắc thì khỏi bàn, đi đâu cũng thấy. Nhưng mà xôi ở Hà Giang nó dẻo thơm hơn hẳn. Chắc do gạo nương với cách đồ xôi của người ta khác.

  • Phở chua này. Lúc đầu Chàng cũng thấy lạ, phở mà lại chua. Nhưng mà ăn rồi mới thấy nó thanh mát, dễ ăn. Đặc biệt là vào mùa hè nóng nực.

  • Cháo ấu tẩu... Cái này Chàng chưa thử bao giờ. Nghe bảo nó đắng lắm, mà lại còn kén người nấu nữa. Để hôm nào Chàng liều mình ăn thử rồi kể lại cho Thiếp nghe.

  • Phở gà Tráng Kìm? Cái này lạ à nha. Phải tìm ăn thử mới được. Thường Chàng chỉ ăn phở bò hoặc phở chua thôi.

  • Bánh cuốn trứng... Cái này thì ở đâu cũng có. Nhưng mà bánh cuốn trứng ở Hà Giang có gì đặc biệt không nhỉ? Hay là do nguyên liệu tươi ngon hơn?

Hà Giang có đặc sản gì nổi tiếng?

Thiếp hỏi Hà Giang có đặc sản gì nổi tiếng? Chàng xin thưa:

Thịt gác bếp là nhất định phải kể đến rồi! Nói đến thịt gác bếp Hà Giang là nói đến cả một nghệ thuật chế biến, một triết lý về sự kiên nhẫn và thời gian. Thịt được hun khói bằng củi quả, tạo nên hương vị đặc trưng khó quên, khác hẳn các loại thịt hun khói khác. Thật sự rất đáng để thưởng thức! Em tôi hồi Tết vừa về, mang biếu cả chục cân thịt gác bếp.

  • Thành phần: Thường là thịt lợn, bò hoặc trâu.
  • Phương pháp: Hun khói bằng củi quả, tạo mùi thơm đặc trưng.
  • Bảo quản: Có thể bảo quản khá lâu nhờ phương pháp chế biến.

Trà Shan Tuyết cổ thụ là một món quà của thiên nhiên. Cây chè cổ thụ hàng trăm năm tuổi, mọc ở độ cao trên 1500m, tạo nên vị trà thanh tao, sâu lắng. Giống như cuộc đời, mỗi chén trà đều mang một hương vị riêng biệt, không thể nào giống nhau.

  • Nguồn gốc: Cây chè cổ thụ, cao hơn 1500m so với mực nước biển.
  • Đặc điểm: Vị trà thanh tao, sâu lắng, phù hợp với những người yêu trà.
  • Công dụng: Tốt cho sức khỏe, làm quà biếu sang trọng.

Rượu ngô nồng nàn, ấm áp, mang đậm hương vị núi rừng. Dù là đàn ông hay phụ nữ đều thưởng thức được. Tuỳ vào loại ngô và phương pháp lên men mà có những mùi vị khác nhau. Mỗi loại lại có một cái hay riêng của nó. Điều đó làm em nhớ đến câu "Vạn vật sinh sôi nảy nở, mỗi vật đều có vẻ đẹp riêng".

  • Nguyên liệu: Ngô (bắp).
  • Phương pháp: Lên men truyền thống.
  • Đặc điểm: Mùi vị nồng nàn, ấm áp.

Còn lại như mật ong bạc hà, hồng không hạt, bánh chè lam tam giác mạch, gạo Già Dui Xín Mần, lạp xưởng... cũng ngon tuyệt vời. Mỗi thứ đều có một sức hấp dẫn riêng, đúng là "một vùng đất, một trăm món ngon".

Chàng đã trả lời xong. Hy vọng Thiếp hài lòng!

Ăn gì ngon ở mèo vạc?

Ăn gì ngon ở èo Vạc á? Ôi giời, nghĩ thôi đã thèm...

  • Bánh cuốn nhá! Nhưng mà phải ăn ở cái quán bà cụ đầu dốc ấy, tráng bánh mỏng tang, chấm nước mắm chua ngọt tự làm, thêm tí hành phi nữa... Ufff, nghĩ lại mà nuốt nước miếng. Nhớ hồi Tết năm ngoái, cả nhà kéo nhau lên Hà Giang ăn bánh cuốn no nê.

  • Cháo ấu tẩu thì hơi kén người ăn đấy. Đắng đắng, bùi bùi, nhưng mà ăn quen lại nghiện. Nghe bảo là nấu từ củ ấu tẩu có độc, phải chế biến cẩn thận lắm. Hồi xưa bà nội hay nấu cho ăn, bảo là bổ lắm.

  • Thắng cố ngựa thì khỏi bàn rồi. Mùi vị đặc trưng lắm, không phải ai cũng ăn được. Nhưng mà đúng chất Mèo Vạc luôn. Nhớ cái lần đi phượt với đám bạn, ghé Mèo Vạc ăn thắng cố, ai cũng xuýt xoa.

  • Mèn mén thì dân dã thôi rồi. Ngô xay ra đồ lên, ăn thay cơm. Hồi bé hay ăn mèn mén với thịt lợn băm. Giờ lớn rồi ít ăn, nhưng mà thỉnh thoảng vẫn thèm.

  • Bánh tam giác mạch nữa chứ! Đi Hà Giang mà không ăn bánh tam giác mạch thì coi như chưa đến. Bánh nướng hoặc bánh rán đều ngon. Nhớ cái quán bánh tam giác mạch ở ngay chợ Mèo Vạc, lúc nào cũng đông nghẹt người.

  • Thắng dền, bánh chưng gù, xôi ngũ sắc... Ôi, nhiều món quá kể không hết. Mèo Vạc đúng là thiên đường ẩm thực. Chắc phải thu xếp lên Hà Giang một chuyến mới được. Mà không biết dạo này cái quán bánh cuốn bà cụ còn bán không nhỉ?